QUÁ ĐẮT

Thứ tư - 30/06/2021 04:48

Truyện ngắn của Nguyễn Trí

Đúng bốn giờ chiều chủ quán Hương Đồng bắt đầu bày biện bàn ghế ra vĩa hè. Dân nhậu khoái món cua ốc đồng quê cũng xắn tay bày giúp kiếm chỗ ngồi nhâm nhi. Cũng đúng lúc đó cánh cửa ngôi biệt thự nóc Thái hai tầng lầu bật ra và chủ nhân của nó là cô Tâm ba chân bốn cẳng tóc tai xổ tung cao thấp ống quần chạy như ma đuổi về phía Hương Đồng. Chủ quán và dân nhậu dừng tay xem thử chuyện chi. Tất cả cùng mục kích – Lãm – chồng cô Tâm đang chạy theo với gương mặt đỏ phừng phừng. Từ trong tay Lãm một gì cái đó bay theo. Nó phớt qua, mém tí là vô cái đầu cu Thắng – con chủ quán Hương Đồng -. Vật ấy rớt xuống đất và vở ra tùm lum mảnh. Đó là một cái di động đời mới.

Chủ quán chống nẹ, lườm lườm nhìn Lãm. Ý là – nó mà trúng đầu con tao là mày đứt bóng. Đôi mắt một mí của chủ quán làm Lãm đứng lại lầm bầm rồi lui vào biệt thự. Chắc chắn là vợ chồng cãi lộn chứ chuyện chi khác nữa. Cái ai-phôn mười lăm triệu bạc mà tanh banh là đủ biết giận lên đến trời xanh chứ không vừa. Dân nhậu nháy mắt với nhau ra cái vẻ đời là thế sự đời là thế. Mà thế làm sao vậy kìa? Và có chi mà nhìn mặt chủ quán là tay chồng tên Lãm rút binh như gặp hổ mang chúa?

Có chi đâu. Thằng chủ quán này mới được thả sau hai tháng tạm giam về tội đánh người có nguyên cớ. Láng giềng của chủ quán có một thằng tên Hoà. Một vợ một con. Thời buổi thiên hạ làm một tuần dư triệu bạc mà nó luôn luôn thiếu về tội cá độ đá banh. Hôm đó Hoà thua luôn cái đờ-rim xịn. Tức quá má nó và con vợ mè nheo. Mẹ thì ông con nhịn nhưng vợ thì Hoà cho ăn bạt tai. Thấy vậy chủ quán Hương Đồng cho thằng hư hỏng một cú đá và ba cú đấm về tội bất hiếu với mẹ và vợ. Chủ quán võ nghệ đầy mình. Thời buổi nầy làm chủ quán nhậu mà không có dăm ngón phòng thân dân nhậu xỉn lên nó quậy làm sao trị. Đúng không? Hoà mang cái mặt sưng như cái bị rách của bà già ăn xin đi kiện. Xã hốt chủ quán lên huyện tạm giam hết hai tháng. Về. Hương Đồng thề từ đây về sau thây kệ thiên hạ. Ai đó có đánh cha chửi mẹ cũng mặc chứ nhúng tay vô trả giá đắt quá. Nhưng cũng vì chuyện nầy mà chủ quán có uy. Chả phải bị chồng rượt cô Tâm chạy lên Hương Đồng lánh nạn? Và chả phải nhìn đôi mắt một mí lườm lườm và thằng người chống nẹ Lãm lui gót ngay tức khắc đó sao?

Còn cái sự vụ đời là thế sự đời là thế cũng chả chi khó hiểu. Chả là Lãm – già Lãm - gần bảy mươi rồi. Tóc không còn một cọng đen. Mặt thì một tỷ nếp ly sâu hoăm hoắm. Trong khi đó – mẹ cha ơi – cô Tâm mới hai mươi tám. Cũng chả hiểu làm sao mà một lão gia chừng đó tuổi lại o được một sắc nước hương trời, nhỏ hơn con gái út của mình những hai chục tuổi vậy kìa? Cô Tâm nước da trắng và thơm như bông bưởi. Tại cô tắm với nước nấu bằng bông bưởi. Trong khu vườn rộng một sào tây, trừ căn biệt thự diện tích trăm rưởi mét vuông còn lại chỉ rặt một giống bưởi. Bông không hái tắm để rụng uổng lắm. Với nhan sắc hơn người cô Tâm lấy một thằng trẻ con nhà giàu đẹp trai thì có quá. Việc chi ráp vô một sắp xuống mồ cho khổ vậy?

 
qui dich zhcd

Cô Tâm búi mái tóc dài rồi thăn thỉ tâm sự với vợ chủ quán. Trong khi đó ở trong sân biệt thự lão gia đầu bạc và cô ô-sin đang dỗ thằng con trai ba tuổi. Cô ô-sin nầy tên Tĩnh là chị ruột của cô Tâm. Tĩnh có bổn phận cơm nước lau nhà và làm sạch sân vườn biệt thự tháng bốn triệu cho một ngày tám tiếng. Chồng cô Tĩnh không cho làm vợ làm qua đêm. Anh ta nói:
- Bà mẹ nó… ai dám tin thằng cọc chèo với tui. Nó một vợ bốn con. Con gái lớn của nó tui kêu bằng chị hai ngọt xớt…
Bà con cô bác hỏi:
- Sao mà con em vợ ông đâm đầu vô cửa tử vậy?
Người khác:
- Sao đâm đầu? Phải nói là tự nguyện mới đúng. Làm bà chủ một biệt thự và lô đất cả chục tỷ bạc ngon quá mà.
- Xì… lão mà ngủm củ tỏi thì hai bầy con của lão để yên cho con Tâm làm chủ chắc?
- Ông không biết gì thì đừng phán bừa. Cha nội Lãm ly dị vợ lâu lắc rồi mới cặp kè với con Tâm. Đăng ký kết hôn đàng hoàng, đám cưới hoành tráng lắm đó cha nội.
- Thiệt là tiếc thay cây sưa ở phố để cho khắc khú đế nó leo…
- Không dám tiếc đâu. Cỡ mày thì không chứ ông Lãm cả chục con tầm mẫu mơ ước được nâng khăn sửa túi. Ổng Lãm kén lắm chứ không chơi đâu.
- Sao mà đến độ đập luôn cả ai phôn vậy không biết?
- Có đếch gì mà khó hiểu…

Luận rằng. Một mơn mởn đào tơ bên một hết xí quách thì chuyện nàng có tâm phúc bên ngoài là không tránh khỏi. Và chuyện cái kim trong bọc với một tay già đời đâu có dễ dấu. Đúng không? Ghen lên biệt thự nó còn đập nói gì cái ai phôn. Thiệt là tình cho thiên hạ quá đi. Toàn luận bậy bạ không hà. Nhưng nghe cũng có lý đó chớ. Tình hình nầy tay già khoái chơi trồng bỏi bỏ là con Tâm chết. Mất con mất luôn cái biệt thự.

Còn khuya – người khác nói – con Tâm đâu phải ngu. Nó hai mươi tám tuổi rồi. Nó xô một cái là trống bỏi từ chết đến bị thương. Muốn chia tay thì chia hai. Lão già nuôi nổi thằng con trai ba tuổi không? Có buộc nuôi lão cũng không dám. Nghe nó khóc kìa.

Từ biệt thự cô Tĩnh xong việc về ngang Hương Đồng nói với em gái:
- Về đi. Không có mẹ con mày nó khóc kìa.
Cô Tâm:
- Để thằng già dỗ cho biết thế nào là lễ độ.
- Thôi về đi em – vợ chủ quán Hương Đồng nói – để tao dẫn mày về. Chén trên sống còn khua nói chi vợ chồng. Không về con mày nó hành là ổng khỏi ngủ luôn. Tuổi già sức yếu ổng lên máu đứt cái phựt là mày cuốn gói khỏi cái biệt thứ chứ không ở được với hai dòng con của giả đâu...
Ái da... thiệt là cám cảnh cho cô Tâm quá thôi. Bộ trẻ trai hết rồi hay sao mà bá vô lão gia vậy? Bọn đầu bờ cuối bãi kiếm ăn bằng cơ bắp tha hồ tán hươu tán vượn về sự vụ này. Họ bảo cô Tâm tham tiền chứ yêu đương chi kẻ hơn mình trên bốn chục mùa xuân. Bảy mươi có của thì mười lăm còn vừa nói chi hai mươi tám.
Còn lão gia?

Thông tấn xã vĩa hè rằng trước đây ông Lãm là giám đốc công ty cao su. Ái chà... giám đốc công ty kỳ đà bật ngữa còn ngon nói chi cao su. Ông Lãm rất rành chữ Đủ. Thuộc lòng câu “tri túc tiện túc đãi túc hà thời túc”. Năm mươi tuổi ông hưu non vì bệnh nặng. Ông bệnh là phải rồi. Hai đời vợ hai dòng con mà chia tay cả hai thì chết luôn chứ bệnh là may. Tuy buồn nhưng ông Lãm đã làm tròn trách nhiệm cha và chồng không thể hoàn hảo hơn. Hai bà là cơ ngơi đầy đủ. Con trai con gái lấy chồng lấy vợ ra riêng cũng đủ và đầy cái gọi là cơ ngơi. Còn chút đỉnh sau ba chục năm giám đốc ông gửi ngân hàng. Sử dụng một ít xây cái biệt thự con con trên lô thổ được công ty phân phối sau quá trình cống hiến. Ông Lãm là một loại dân chơi thứ thiệt. Quan điểm của ông sau ly dị là thích thì “ăn bánh trả tiền” chứ không dây dưa chi cho hệ lụy. Cả một thời gian dài thòng lòng ông lấy câu "nhứt chơi tiền nhì giỡn tiền" làm mạch sống. Đời mà cứ vậy cho đến chết thì hay biết là bao nhiêu.
Vậy mà ông bá vô cô Tâm mới là dại hết biết luôn trời ạ.
***
trerungvepho bnrv

Nhưng ở đời biết thế nào là khôn là dại, may hoặc không may? Cái đời của cô Tâm thì buồn ơi là buồn. Tĩnh – chị ruột cô – kể rằng Tâm có chồng rồi. Nhưng cái sự vụ lấy nhau bởi sự xếp đặt của gia đình là không ra cái ôn dịch chi. Cả hai rất chi xứng đôi vừa lứa. Nhưng tình cảm con người ta đâu ở cái hình thức. Đồng sàng nhưng dị mộng. Họ sống mà “ông nói gà bà nói vịt ông nói bắt làm thịt bà nói để nuôi”. Vậy nên tan đàn sau một năm chung sống. Buồn tình cô Tâm bỏ quê lên xứ công nghiệp làm công nhân. Cô ốm yếu và mõng như lá lúa nên không chịu nỗi sức ép của xí nghiệp. Nghe rằng ở Matxa thư giãn làm ăn cũng được nên cô ghé xem thử cho biết. Ốm và mỏng nhưng được cái xinh và duyên nên chủ cơ sở chịu liền. Công việc của mát xa thì dễ ẹc. Lúc còn sống với chồng mỗi khi xỉn say bắt nó đấm lưng nên Tâm rành. Cô xem bạn cùng nghiệp thao tác hai lần là tinh thông. Nhưng Tâm có cái khác với bạn lắm.

Mỗi xuất matxa thư giãn trong vòng sáu chục phút khách boa cho phục vụ hai trăm. Ngày chừng ba khách thì sáu trăm là chắc nụi. Số tiền nầy phục vụ hưởng trọn. Cứ thế mà nhân cho một tháng thì mười tám triệu, chung chi cho các cái như xà bông tắm, dầu gội, dầu mát xa, biếu thằng dẫn khách chút đỉnh thì trong tay còn chục triệu nhân lên với mười hai tháng thì trong vòng hai năm Tâm mua nhà trả góp là có quá. Nói ba khách chứ những ngày chủ nhật cả chục ngoài. Xoa lưng và gội đầu thiếu điều rụng cả hai bàn tay, bù lại ngày kiếm hai triệu. Chao ôi là ngọt như mật ong thượng hảo hạng.

Ông Lãm ghé matxa và gặp Tâm. Cô xoa bóp cho khách thuần túy chứ không thư giản chi sất. Điều đó nghĩa là cô chỉ được khách boa nửa sạc tức một trăm ngàn. Cũng đồng nghĩa khách không màng đến Tâm. Nhiều gã công nhân xa nhà không vợ con hầu hạ. Họ đến để thư giản chứ ai thèm nghe em kể chuyện đời xưa. Đấm lưng xoa bóp như đuổi ruồi thì ngu sao tốn y tiền vô ích vậy? Một ngày Tâm phục vụ hai khách là may. Thôi thì mỗi tháng kiếm sáu triệu mà nhàn nhã hơn là vô công ty làm muốn sặc gạch, sai sót một tí chuyền trưởng họ mắng như con không đẻ mà lương thì hờ eo heo hỏi hẻo.

Ông Lãm đến và nghe xinh mơ kể chuyện tình Lan và Điệp. Tâm còn hát cho ông nghe nữa mới là chết ông bà cố nội. Ông Lãm vô cùng ngạc nhiên khi có cái gọi là mát xa mà từ chối đi nhà nghỉ. Hai trăm và một triệu em chọn cái nào? Tâm xin một trăm đúng cái công gội đầu và đấm lưng cho khách. Chính điều nầy làm ông Lãm thú vị. Một trẻ trung xinh mơ duyên dáng sống trong bùn lầy nhưng không hề là nước đọng. Lần thứ nhất ông móc túi boa cho cô năm trăm. Lần thứ hai gấp đôi lần thứ nhất. Ông Lãm cho rằng cô Tâm làm giá chứ tốt đẹp chi mà chảnh mèo? Và xưa nay có cái chi không chết bởi tiền? Ông cho bốn tờ mệnh giá lớn và mời cô đi nhà nghỉ.

Cô Tâm nói cô chỉ làm mát xa chứ không làm cái chi khác dù tiền tỷ. Cô không thể ăn ngủ với kẻ mà cô không yêu. Cô tâm sự với ông Lãm rằng một lần chồng của cô đã là một cưỡng bức. Lão gia nghe thú thú vị vị với cô nương nầy. Ông cũng tâm sự rằng đang tự do. Ông nói cô hãy làm vợ sẽ lo cho từ a đến â. Tâm nhìn mái tóc bạch kim của ông mà rằng:
- Anh còn lớn hơn ba em chục tuổi anh à.

Ông Lãm cười vui bởi ông đang đùa. Nhưng than ôi! Bỗng nhiên ông nghe nhớ nhớ thương thương cái nụ chúm chím trên môi, gương mặt rất chi xinh và đôi mắt trữ tình của cô. Lúc đầu nhớ in ít về sau chỉ một hôm không gặp ông ra vô thẩn thơ như thằng trai mới lớn si tình đang say gái. Nghe ông muốn mình làm vợ Tâm thẳng thừng từ chối. Mẹ cha ơi! Lấy một ông già hơn mình bốn chục tuổi chả phải quái dị lắm ru?

Nhưng ông Lãm – như đã biết – là dân chơi thứ thiệt. Già của ông là già dẽo già dai chứ đâu phải đồ bỏ. Ông liên hệ với trại chủ mat-xa làm sao cho ông ngủ với cô ngay tại cơ ngơi nầy. Trại chủ gì chứ chuyện đó là chuyện nhỏ. Một vé cho một xuất chỉ trăm bạc mà nào là máy lạnh phòng xông hơi... không làm bãi đáp cho khách quý tại chỗ thì vác bị đi ăn mày. Cô Tâm ngu si khờ khạo xơi một thỏi chenggum. Chả hiểu thỏi kẹo có cái ôn dịch chi mà cô thấy ông Lãm trẻ như trai mới lớn. Cô bổng thấy chuyện giường chiếu là thiêng liêng nên anh muốn chi cứ tự nhiên. Của em em cho ai là quyền em. Cô quấn lấy lão gia như lũ rắn khi giao tình.
Lỡ rồi thì làm vợ luôn cũng có sao. Mà đã vợ thì có con âu cũng hợp lý. Lại con trai nữa mới thiệt sự vững như bàn thạch.

Ngon lành vậy mà sao ra chuyện ông Lãm đã rượt đuổi còn vung cái iphon? Vỉa hè nói cô Tâm có tâm phúc bên ngoài e là sai. Cô không bán vốn tự có, không bồ bịch yêu đương ba láp bà xàm. Ông Lãm không thủ đoạn dễ chi cô an phận. Vậy thì cái chi đã làm cho chồng già nổi cơn lục tặc?
***

Nghe bà chủ của Hương Đồng kể đến đây, bọn vỉa hè thông tấn xã gật gù ra vẻ thương cảm cho thân gái dậm trường. Chúng cũng chép miệng hùa theo cho phải đạo. Không theo bà chủ không cho ký sổ còn đòi nợ cũ thì như chơi tiến lên bị thúi hẻo cơ. Thôi thì cô Tâm tuy hoàn cảnh rất goảnh càng nhưng vẫn cứ vằng vặc như trăng. Lão gia không thủ đoạn thì ta cũng không ngâm câu “chồng già vợ trẻ là tiền – xí quên – tiên”... nhưng vì sao lại đổ hằn học lên cái Iphon? Hay là thằng chồng cũ của cô Tâm đánh ra hơi vợ đang sống chung với kẻ tuy già nhưng giàu bèn hù dọa để kiếm chác chăng? Chưa ly dị thì cô vẫn còn là vợ của hắn. Đúng không? Quá xá là đúng luôn.... bọn vô công rỗi nghề chuyên nhậu thiếu nói vậy đó.
- Thôi – bà chủ quán cắt ngang lời bàn vô căn cứ - mấy ông đừng có mà đoán bậy bạ. Chả có chồng cũ nào dám mò lên xứ này hết...

Rất sành sỏi bà chủ tiếp rằng, câu chuyện bắt đầu từ ông con trai lớn của bà vợ lớn ông Lãm. Ông nầy năm nay đã bốn mươi lăm tên đầy đủ là Nguyễn Văn Làm. Xưa kia gia cảnh ông Lãm xuất thân từ nông dân nên nghèo lắm. Không có cái thành tích gia đình ba đời theo kháng chiến thì chớ có hòng. Nghèo nên tên con cũng đặt cho có để gọi chứ chả cần đẹp đẻ chi cho mệt. Con trai tên Làm con gái tên Liền. Cả Làm cả Liền tuy giàu có nứt đố đổ vách nhưng chữ nghĩa không bao nhiêu. Khi ăn nên làm ra chính ông Lãm còn có phòng nhì thì đừng trách sao Làm không giống tính cha. Ông Lãm dùng tiền để tròn trách nhiệm nên Làm biết sống biết chơi từ rất sớm. Ít học biết chơi nhiều tiền thì con người ta lớn lối âu cũng phải. Con trai giám đốc nông trường cao su bùng nổ khi biết cha có phòng hai:
- Ông nghĩ sao mà... mà .... mà...
- Mầy câm họng lại. Tao đập chết mẹ mày bây giờ...
- Ông đập đi. Đập tui coi thử... già mà để cho bia ôm nó xỏ mũi.

Đúng là thượng bất chính hạ tắc loạn.
Làm đang trong bàn nhậu với bè bạn. Nghe cha đang sống với một xinh mơ, bé hơn con gái mình vài tuổi bèn đến biệt thự của cha xem thử ra sao. Anh ta đến vào lúc chồng già vợ trẻ đang ăn trưa. Cô Tâm trố mắt nhìn con trai của chồng. Mẹ cha ơi! Anh ta chả lạ chi với cô hết. Lúc còn ở mát-xa thư giãn ông con cũng là khách của Tâm. Trách sao được khi cái nghiệp của cô là thế. Và Làm hay Lãm – cô Tâm khẳng định với bà chủ Hương Đồng rằng – cũng chỉ đấm lưng xoa bóp thuần túy chứ tuyệt không xa hơn. Tuy nhiên – vâng – cái bọn trẻ trai khi có rượu vào chúng đều cho rằng kẻ làm việc trong mat-xa đều là dạng đưa người cửa trước rước người sau tất tần tật. Chúng vào và sàm sở. Phục vụ xoa bóp làm sao chúng cũng xoa lại chứ ngại chi. Cô Tâm yếu và mõng lét xô sao lại những bàn tay nhám nhúa và thô bạo. Thôi thì bóp cứ bóp chả chết ông chết cha chi mà cự.

Nhìn Tâm và cha một lát thằng mất dạy cười sằng sặc:
- Con này là vợ ông đó hả? Tui cũng chạy độ ông luôn ông ba ơi. Vợ hai thì bia ôm bây giờ là mát xa thư giãn.... khì khì khì... khà khà khà... ma ám ông rồi ông ba ơi...
Ông Lãm không kìm được cơn giận khi nghe con trai láo xược:
- Cút ra khỏi nhà tao. Thằng láo xược... đồ mất dạy.
- Bây giờ ông vì điếm thúi mà chửi tui đó hả? Nó ôm cả trăm thằng... tui đây từng ôm nó nè ông ba... ông mở mắt ra dùm tui cái... Nay mai ông chết là cái cơ ngơi nầy về tay thằng khác ông ơi là ông.
Bị gọi là điếm thúi cô Tâm cũng nổi giận:
- Tao chưa có làm điếm với cha con mày. Cha mày không thủ đoạn thì con lâu tao mới bị thiên hạ mỉa mai già mà giàu, giàu nhưng già... tao điếm thúi đĩ thúi vậy đó mày cút ra khỏi nhà tao ngay.
- Nhà của mày.... khà khà khà... mày giữ được căn nhà nầy tao gọi bằng má. Đồ đĩ non...
Thằng du côn ra khỏi nhà thì cô Tâm quay sang nhiếc móc ông chồng già. Cô mắng ông đồ già dịch đồ trâu già khoái gặm cỏ non đồ đồ đồ... đủ thứ đồ. Điên gan lên lão gia cũng vung tay hạ chân. Vậy là ra cái chuyện cô Tâm mở cổng bỏ chạy và cái Iphon đời mới vỡ tan tành bởi biết bay mà không biết hạ cánh.
***

Sáng hôm sau cả khu phố nơi ngự trị quán Hương Đồng và căn biệt thự như ba đào dậy sóng bởi tiếng kèn xe hơi. Những ba chiếc Mẹcxêđì bóng lộn đang đậu trước biệt thự của lão gia. Bà con cô bác bèn kéo đến xem chơi cho biết. Ra là con đến thăm cha và cháu thăm ông. Kèn xe và cả một chục nhân mạng ồn ào như cái chợ. Chả biết ai dạy mà bầy tre trẻ văng đủ thứ văng vào cô Tâm. Vừa văng vừa hăm he. Nào là không biến khỏi xứ nầy thì đừng trách sao ra thân tàn phế. Chúng cho rằng thằng cu đang trên tay cô Tâm không bao giờ có thể là anh em nhà chúng. Cút đi con hồ ly. Cái nhà này không bao giờ là của mày được đâu. Cỡ nầy thì bản lĩnh như Võ Hậu còn run nói chi cô Tâm. Còn lão gia? Lão sửng như trời trồng bởi sự cố. Mẹ ơi! Ông nghe thằng Làm nói mà rụng rời:
- Con gái tui kêu ông bằng ông ngoại con của nó gọi ông bằng ông cố. Sờ sờ vậy mà ông không thấy hay sao?
Quay sang một cô trẻ măng đang bế con, Làm ra lịnh:
- Hồng... mày ở đây với ông ngoại... rõ chưa? Cái nhà nầy không cho thứ bán trôn nuôi miệng được...
Điểm mặt Tâm gã nói tiếp:
- Biến khỏi mắt của tao tức khắc. Tao cho một cơ hội cuối cùng bằng không đừng có trách.

Chả biết ai điện mà công an xã có mặt. Nhưng họ xem chơi chứ đã có xung đột chi mà đưa tay tế độ cứu người bị nạn. Vả lại uy của gia đình lão gia xưa nay lừng một cõi. Cao hơn còn nể nói chi xã. Họ đứng lẫn vào ta bà phòng hữu sự thì ra tay. Lợi dụng thời cơ, cô Tâm nách con trai đi một hơi ra cổng, theo sau là cô Tĩnh mặt xanh như tàu chuối. Chủ quán Hương Đồng tháp tùng theo hai chị em về dãy nhà trọn nơi cô Tĩnh đang ngụ. Đời lắm cái bể dâu. Mới bà chủ tức thì đó mà quay qua nhờ osin cũng tức thì luôn.

Cô Tâm nhờ anh rể chở cô ra lộ cái lên xe đò về quê.
Phải chi mọi chuyện dừng lại ở khúc nầy thì hay quá. Khốn thay lão gia đã tròm trèm bảy chục. Giận vì con cái sĩ nhục giữa chốn ba quân nên ông bốc hỏa - dân gian gọi cao máu - lảo đảo và ngã đánh huỵch ra đất. Cái nầy thiện hạ gọi tai biến. May cho cô Tâm xiết bao. Cô mà ở lại chắc là đại họa. Bầy con cháu lão gia vu cho cô tội giết cha ông của chúng là có quá. Mẹc xê đì tốc hành đưa lão gia trực chỉ bệnh viện huyện.

Hai hôm sau chúng lại khênh lão gia xuống xe. Sau đó đặt lên xe lăn rồi đẩy vào biệt thự. Thiện hạ lại xúm đến xem chơi cho biết. Làm đưa tay xua đám đông:
- Đi đi... nhìn cái gì?
Chủ quán Hương Đồng văng tục:
- Thích thì nhìn. Có mắt là nhìn. Ông bố láo với ai chớ với tui là ăn cái củ cải liền.
Tránh voi chả xấu mặt nào nên Làm đánh trống sang con gái:
- Mày ở đây chăm cho ông ngoại nghe Hồng?
- Không – cô gái dứt khoát – hai ngày nay tui đổ bô là đủ rồi. Ai muốn cái biệt thự này thì ở mà chăm. Tui về nhà tui.
N.T

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 2.5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập14
  • Máy chủ tìm kiếm3
  • Khách viếng thăm11
  • Hôm nay1,280
  • Tháng hiện tại16,720
  • Tổng lượt truy cập3,770,922
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây