QUÊ

Thứ bảy - 28/08/2021 08:36
Tản văn của Thanh Tuân

"Quê hương là vàng hoa bí… Là hồng tím giậu mồng tơi… Là đỏ đôi bờ râm bụt… Màu hoa sen trắng tinh khôi..."

Thuở ấy bước chân lò dò xuống phố thị, người nhìn ngang bảo "dân quê chớ đi mô trật". Ờ thì cái sự lóng nga lóng ngóng xe cộ khi đường sá dập dìu qua lại đông đúc; cái sự ngơ ngác trước biệt thự, nhà cao tầng ngút trời xanh; và cả sự khép na khép nép đôi dép lào hai quai để ngay ngắn một góc cửa khi vào hàng tạp hóa... thì còn gì để chối là quê.

Quê đấy, đúng là Quê chính hiệu. Nghe cái từ "đồ nhà quê" sao thuở ấy thấy tủi thân vô hạn. Thương chi đâu những bàn chân phèn nước ăn đến ghẻ lở, thương làm sao gót bùn nứt nẻ đúa đen phải rên xiết vì đau nhức, và thương sao cái đầu tóc hanh vàng xoăn tít nghe nùi nắng, cái làn da sạm bởi sương đồng gió nội dang dải quanh năm.

 
pho co hoi an 532793

Thuở ấy, bước chân xuống phố thấy bao hờn tủi. Bè bạn đua chen xe cộ sáng bóng áo quần bảnh bao, đầu tóc láng mượt. Mình nhà quê đạp xe cọc cạch, áo quần dầu có mới cũng không tôn vinh được dáng nghèo khắc khổ. Và rồi rụt rè, rồi khép nép, rồi tự ti.

Rồi một ngày khi mỏi gót điêu linh với phố thị, khi va vấp với đãi bôi lòng người, ta chợt thương cái chất quê ngấm đẫm trong người mình. Ai bảo Quê là xấu xa, quê là hèn mọn? Quê có chăng cục mịch, lỗi thời nhưng có niềm đáng yêu riêng phận.

Thương Quê! Thương cái bản chất thật thà ăn ngay nói thẳng. Sự rụt rè không táo bạo nhưng không điêu ngoa, xảo trá, lừa lọc, gian manh. Cái tình lúa khoai nồng hậu đã thấm trong từng tế bào, từng hơi thở, thế nên lời Quê chân phương đến thiệt thà vô hạn. Cái e thẹn mang dáng dấp lúa đương thì con gái; cái rụt rè, mắc cỡ của anh ngô đang độ trổ cờ mới đáng yêu làm sao. Không là đóa hoa hồng được chăm chuốt trong vườn uyển mà là ngọn lau trắng bãi sông khi sang mùa. Không là cây si, cây sanh dáng thán rồng khoe mẽ nơi cửa quyền biệt phủ, nhưng cũng là dáng tre dừa hiên ngang mặc gió táp, mưa sa. Quê đấy, cái chân phương trong ngần tưởng chừng là giọt sương mai đậu cành lá.

Thế có nên chăng yêu Quê qua từng giọng nói thiệt trơn? Hoặc giả hãy thương Quê trọn bụng qua từng tên gọi. Những tên Quê nào mĩ miều sính Tây, sính Hoa như Angela..., Jennifer..., hay Alex... Quê là Khoai, là Lúa, là Tư Ếch, là Nam Em, là Cu Anh, là Út Nhỏ... Thương thiệt là thương cho từng tên Quê dù đọc lên cục mịch nhưng quá đỗi thân gần để nhớ mãi chẳng hề quên.

Và nếu là Quê thì đi đến đâu rồi cũng vẫn giữ được trọn cái tình làng, tình xứ sở qua từng tên gọi ấy. Đấy, hãy đừng cười mà trân quý những tên Quê. Bởi tên Quê là linh hồn chốn cố quận. Tha hương nghe gọi Lúa, Ruộng, Đồng, Khoai, Đậu... tự dưng lòng sẽ rưng rức nhớ quê vô hạn, và rồi những danh xưng ấy sẽ làm thổn thức bao nỗi lòng hoài vọng về quê hương, về xứ sở.

 
Chua Cau 17

Quê đâu chỉ gói gọn trong cái tên mà còn là sự gởi gắm vào đó bản chất thật thà ngay thẳng, chứa chan tình đất nết người. Đó là tình đồng hương, là nỗi lòng của những người con nơi đất khách. Trên bước đường mưu sinh biệt xứ người, nghe lẩn trong âm thanh xô bồ của cuộc sống chút giọng quê: mình ên...mi... tau... răng... rứa... tự nhiên thấy khóe mắt cay tràn. Là phương âm bao đời không biến đổi, dù phong sương tóc mai bạc màu. Đấy là cái tình quê khiến bao người the thắt. Bởi vọng cố hương bao đời từ phương âm.

Duyên hạnh ngộ, nhận ra nhau, bao bọc chở che cho nhau nơi đất khách lạ xa, cái tình quê, tình xứ sở khơi ấm nghĩa đồng hương. Miên di ruổi rong phận đời lang bạt, nẻo đường gian nan chợt gặp phương âm xứ mình là lòng lại vững tin sự đỡ nâng dắt dìu qua cơn bĩ cực. Hay ngay lúc này, ngổn ngang mùa đại dịch, tình quê càng nồng hậu khi phố thị phong thành, hàng tấn lương thực người dân quê tiếp lên cho đồng bào nơi thành nội. Từng chuyến xe hỗ trợ đưa người về và Quê dang tay đón yêu thương. Tình đồng hương rồi tình Quê bao đời âm ỉ cháy như ngọn hải đăng vững vàng nơi góc bể soi đường đời cho dân mình vượt trùng khơi nguy biến.

Ôi!!! Quê... Thương làm sao tiếng Quê nghe nồng mặn. Quý làm sao lòng người Quê chất phác thật thà. Lúa, ngô, khoai, bầu, bí qua ngày đoạn tháng, chẳng xa hoa nhưng đợm nghĩa tình. Về với ruộng đồng cùng cánh diều hát khúc gió lao xao; về tắm gội trên bến sông quê có con nước ấp ôm dịu mát, và nghe tre ru khúc tâm tình "... qua nửa đời phiêu dạt..."… Lòng người sẽ thấy những mênh mông…
T.T

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập10
  • Hôm nay1,302
  • Tháng hiện tại16,742
  • Tổng lượt truy cập3,770,944
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây