RÁNG CHIỀU LẦM LŨI - Tác giả: Gi Linh

Thứ bảy - 22/02/2020 09:34

Lam Anh. Có phải Lam Anh không em?
Tôi sững người khi có ai đó gọi tên mình ở cái thành phố xa lạ này. Tôi ngỡ ngàng nhìn người đàn ông đang đi lại phía tôi. Đối diện với người đó, hình ảnh lộn xộn trong đầu tôi cứ trộn rộn lên, ánh mắt kia từ sâu thẳm tiềm thức nhắc tôi rằng hình như tôi rất quen anh, tâm trạng này làm tôi ngơ ngác. Anh bất chợt đi nhanh đến chỗ tôi nắm tay tôi lắc mạnh.
-Em sống ở đây hay đi du lịch, Em không nhận ra anh sao mà cứ ngơ ngác vậy, anh đi tìm em suốt, em trốn giỏi quá?
Lúc này tôi thấy mình như người mất trí nhớ, đến là xấu hổ, muốn hỏi anh một câu mà miệng tôi như bị dán keo.
-Thật sự em nhanh quên thế sao, mới có 15 năm thôi mà.
Tôi giật mình như người tỉnh dậy sau cơn mê dài, tôi sững người. Đúng là anh ta, mười lăm năm về trước anh ta trốn tránh mình, lạnh lùng hắt hủi mình, anh ta và bạn của anh ta cùng một giuộc, phản bội, bất nghĩa, bất tín. Mình không thể quên được cảm giác bẽ bàng của quãng thời gian đen tối đó và tâm trạng của người bị hắt hủi phản bội. Cảm giác tủi hờn bỗng chốc dấy lên, tôi lạnh lùng.
-Chả phải anh và bạn anh đang có cuộc sống rất tốt hay sao? nhắc lại chuyện quá khứ làm gì, tôi không muốn biết gì nữa, nói rồi tôi quay lưng bỏ đi nhưng tâm hồn bỗng xôn xao.
-Lam Anh, em dừng lại, đến giờ em vẫn chưa biết điều gì đã sảy ra với Bình sao?
Nhắc đến Bình tôi bỗng bần thần, nhưng vẫn tỏ ra lạnh lùng.
-Anh ta đang sống bên trời tây tốt thế sao tôi phải bận tâm.
-Em. vậy tức là 15 năm qua em vẫn chưa biết gì thật sao? Gần đây có quán cà phê, vào đó chúng ta nói chuyện.
-Ý anh là gì? Anh Bình làm sao? Tôi bắt đầu thấy mất bình tĩnh, quá khứ đã ngủ yên 15 năm giờ đây có người chạm vào, bởi thế trái tim tôi không khỏi nhói đau.

Chúng tôi tìm một góc khuất yên tĩnh trong quán cà phê, tôi nín thở và giả vờ không quan tâm đến câu chuyện anh sắp nói, nhưng thực ra tôi đang nóng lòng chờ đợi anh Hòa nói về Bình. Hòa nhìn tôi rồi nói thật chậm, từng tiếng, từng tiếng của anh như những tiếng sét rạch ngang tâm trí tôi, mỗi lời nói như một vệt dao cứa vào tim tôi, làm tôi chết điếng, tai ù đặc, toàn thân bải hoải. Anh nói , Bình đã ra đi mãi mãi sau ngày tôi về quê tìm anh. Hồi đó Bình yêu cầu mọi người giúp Bình nói dối tôi thật phũ phàng cho tôi quên Bình đi, dấu tôi mọi chuyện.

Tôi đã hoàn toàn mất liên lạc với anh, một tuần, hai tuần, một tháng, không thấy anh sang thăm tôi, tôi nóng ruột vô cùng, chiều nào cũng ngóng đợi. Tôi đến bệnh viện để mong gặp anh đi lâm sàng nhưng cũng không gặp, tôi tới nơi anh ở, cửa lúc nào cũng trong tình trạng khoá. Nhiều lần tôi bỏ học tìm anh nhưng bạn học của anh tránh mặt tôi, họ không nói gì, chỉ có Hòa, thủng thẳng.
-Em gặp thằng ấy làm gì, nếu còn yêu em nó đã tìm gặp em rồi, không phải đợi đến lúc em đôn đáo tìm nó thế này đâu.
-Em chỉ cần biết giữa em và anh ấy bây giờ là gì, để em còn lo liệu cuộc đời em, em làm sao sống vô minh như này được, anh ấy như bốc hơi khỏi mặt đất vậy cơ chứ.
-Em không nghĩ đến tình huống nó đang ở phương trời mới, có người yêu mới xinh đẹp giàu có hơn em sao?
Thế rồi từ đó Hoà và các bạn của anh cố tình tránh mặt tôi mỗi khi tôi đến tìm anh, có người bảo anh đi du học, có người bảo anh quên tôi rồi, có người bảo anh đã có người yêu mới, tất cả họ đều nhìn tôi với ánh mắt ái ngại- Họ thương hại tôi? Điều này càng làm tôi đau đớn, bẽ bàng. Còn tôi luôn tìm lý do nguỵ biện cho sự biến mất của anh, tôi không tin anh phản bội tôi: Có lẽ anh đang nghiên cứu một chuyên đề nào đó với thầy giáo hướng dẫn anh, anh là sinh viên xuất sắc trong lĩnh vực phẫu thuật thần kinh mà, chắc anh vội ra nước ngoài mà không kịp báo cho tôi, hoặc đang kỳ ôn thi bác sỹ nội trú nên anh tập trung cao độ để vượt qua kỳ thi quan trọng này, vì thế tôi vẫn hy vọng. Nhưng đã hết tháng thứ 2 anh vẫn bặt vô âm tín…tôi không thể liên lạc với anh. Làm sao có thể liên lạc với một người đã cố quên tôi, cố bỏ tôi đi tật xa.

Và trong chuyến đi nghỉ dưỡng cùng cơ quan ở Nha Trang, tôi mới biết anh đã hoàn toàn rời xa cái thế giới này cũng vừa tròn 15 năm. Nghịch lý chưa? Chúng tôi yêu nhau, Tôi - người yêu anh biết nhường nào mà 15 năm mới biết anh đã vĩnh viễn ra đi bởi một căn bệnh quái ác, anh không thể sống quá tuổi 30 .

Tôi quyết định về quê anh vội vàng ,tôi tưởng rằng nếu tôi chậm hơn một chút chắc tôi sẽ không thở nổi, bởi mọi cảm giác không tên đang chẹt chặt lấy cổ tôi, bóp nghẹt lồng ngực tôi , vì thế tôi vội cuống cuồng ra xe về miền quê ấy. Tâm tư vụn vỡ, tôi nghẹn ngào nhớ lại buổi chiều của 15 năm về trước . Cũng vào mùa hoa xoan nở, dọc con đường đất chạy dài từ quốc lộ về làng anh là rặng xoan đào, những chùm xoan tím như những áng mây bồng bềnh in trên nền trời quê lồng lộng, hai bên cánh đồng lúa đang thì con gái xanh bát ngát, xa xa, sau luỹ tre là những sợi khói lam đang bò trên những mái ngói nâu, toả ra mùi nồng nồng ấm, áp của một làng quê, bình yên đẹp như một bức tranh, nhưng lúc đó lòng tôi không yên bình. Tâm trạng của cô gái đang tuổi thanh xuân nông nổi dâng lên một tâm trạng hờn tủi, người yêu, người chồng sắp cưới bỗng dưng biến mất. Tôi đẩy cánh cổng gỗ bước vào sân, căn nhà vắng lặng, trời cũng xế chiều, bóng nắng đã khuất sau những rặng tre sau vườn, chưa kịp bước lên thềm thì có tiếng chân từ cổng vội vã vào sân. Đó là một người phụ nữ nhỏ bé, tóc vấn cao khuôn mặt xạm đi, gày gò, dáng người mệt mỏi.
-Ôi, bác, cháu vừa về đến đây, có mấy tháng không gặp bác mà bác gày thế này ư!
-Lam à, hình như bà cố nén tiếng thở dài, bà giữ khoảng cách với tôi chứ không thân mật như những lần gặp trước.
- Cháu ngồi xuống đi bác có chuyện muốn nói với cháu, bác biết thế nào cháu cũng về đây.
Bà nói chậm, bình tĩnh từng tiếng một
-Lam à, giọng bà thầm thì, Bình đi du học ở Anh được 1 tháng rồi, với tài năng của nó, nó phải phát triển, bởi thế nó không có ý định kết hôn với cháu, nó gửi lời xin lỗi cháu, bác thay mặt Bình xin lỗi cháu, cháu hãy buông tha cho nó, cháu không hợp với nó đâu, sau này nó là bác sỹ phẫu thuật giỏi, còn cháu…..
-Bác đừng nói nữa cháu hiểu rồi, cháu chào bác…
Tôi đi như chạy khỏi ngôi nhà ấy mà không cần biết mẹ anh phản ứng gì, tôi ra thị trấn thuê một phòng nghỉ để qua đêm vì lúc này không còn xe về Hà Nội. Cả đêm tôi vật vã oán hờn anh. Tôi về Hà Nội với tâm trạng không hề dễ chịu bởi lòng tự trọng bị tổn thương sâu sắc, nước mắt lăn ngược vào trong vì sự tự ái ghê gớm của tuổi trẻ , tôi không về trường mà đến thẳng bệnh viện, tôi tìm gặp Hòa bạn thân nhất với Bình đang đi lâm sàng ở đó, để xác minh lần cuối, gặp Hoà anh không tránh mặt tôi như mọi lần, anh cũng nói y như mẹ Bình rành mạch, dứt khoát, rằng tôi quên Bình đi, hãy đi tìm hạnh phúc của mình. Tình yêu đầu đời, bao nhiêu mơ ước, bao nhiêu dự định ấp ủ bỗng tan nát. Bốn tháng sau tốt nghiệp đại học tôi âm thầm bỏ đến một thành phố nhỏ xa lạ để sống, mong xoá đi tất cả ký ức về anh.

Tôi trở Lại miền quê mà tôi đã rời xa đúng 15 năm vào buổi chiều nắng hạ. Tuy đã 4 giờ chiều nhưng những tia nắng vẫn còn gắt gỏng xiên thẳng trên con đường bê tông, bóng tôi đổ dài liêu xiêu theo nhịp bước rã rời. Hơi nóng hầm hập bốc lên bỏng rát. Nước mắt đang chảy trong tim làm toàn thân tôi lạnh toát run lên. Tôi ôm tâm hồn đổ nát, để mặc vụn vỡ giơ những mảnh sắc nhọn cứa vào lòng tôi . Cái nóng hầm hập của chiều hè hun đúc trái tim buốt giá của tôi, bởi thế tôi như lên cơn sốt. Đi như chạy về phía ngôi nhà ấy , ngôi nhà vẫn vậy không hề thay đổi , mẹ anh đứng bật dậy khi nhìn thấy tôi xuất hiện, hình như bà đã đợi tôi lâu lắm rồi thì phải, bà không hề bất ngờ khi tôi xuất hiện, có chăng bất ngờ vì tôi trở về đây quá muộn. Bà chầm chậm tiến lại kéo tôi vào lòng ôm lấy tôi, tôi cảm thấy nước mắt bà nóng hổi bên má tôi.
Tôi không có cảm giác gì , tê dại cứng đờ ,máu trong huyết quản đông lại, tôi bắt đầu run giữa mùa hè nắng nóng 40 độ. Tôi vô thức gỡ tay bà, bước lên thềm đi thẳng vào gian giữa, mắt dán lên tường, nơi đó có khung ảnh anh đã lên màu thời gian xam xám, bên dưới tấm ảnh là một chiếc bát hương đầy ắp chân nhang. Anh nhìn tôi qua lớp kính mờ mờ, phủ bụi, sao anh ảo ảnh thế?
-Bình! Tôi hét lên, anh độc ác quá! Tôi trân trân nhìn anh qua lớp khói hương như một nét vẽ ngoằn ngèo, tâm hồn ráo hoảnh, trống rỗng, tôi hành động như một bản năng được lập trình, tôi tiến sát đến khung ảnh và lầm rầm trong cổ họng:
-Bình! Anh chỉ biết tìm nơi bình yên một mình thôi sao? Chúng mình lỗi hẹn, tình sầu ly biệt thế này sao? Hôm nay em trở về mái nhà xưa, anh thì đã đi xa mãi, còn em số phận lỗi đủ trăm đường! Em phải sống sao trong cái ngột ngạt ái ân, đồng sàng dị mộng? Anh tưởng anh giấu em ra đi âm thầm là tốt cho em sao? Anh có biết rằng, anh gieo vào tâm hồn em một bầu trời đổ vỡ mất niềm tin, em mất phương hướng và chông chênh đến nỗi, quyết định nào của em sau khi anh ra đi cũng đều là sai lầm.

Tôi càng nghĩ tủi hờn càng ùa về nghẹn đắng .Cách đây 15 năm về trước, mẹ nói tôi đừng làm vướng chân anh, để anh yên tâm chuẩn bị cho tương lai tươi sáng. Khát vọng tuổi trẻ vỡ vụn tôi ra về mà lòng rách nát đau đớn bởi tổn thương. Còn giờ đây số phận trớ trêu oái oăm thế này. Cuộc gặp gỡ sau 15 năm đặc biệt quá, anh mỉm cười với tôi từ miền xa thẳm hư vô, còn tôi về bên anh khi đã là người đàn bà mang nhiều vết sẹo lòng.
-Lam bác đưa con ra gặp thằng Bình, con thắp cho nó nén hương, có lẽ nó sẽ vui lắm con à.

Tôi giật mình nghĩ đến điều mẹ anh vừa nói, tôi cắm đầu đi như chạy mà không cần mẹ anh dẫn đường, tôi đi một mạch . Anh nằm đó, lúc này cảm giác thù hận đau buồn tiếc nuối xót xa mới dâng lên ngập lòng tôi, tôi không làm chủ được bản thân .Tôi khóc, tâm tư như tuôn chảy ào ào, tôi cào cấu ,thét gào điên loạn mà không cần biết xung quanh tôi có ai , họ nghĩ gì, chắc họ lạ lắm trước cử chỉ thái độ không bình thường của tôi. Sức lực tôi mất hết, tâm thần bấn loạn, chằm chằm nhìn vào ngôi mộ xi măng lạnh ngắt, và tôi cứ ngồi như vậy không biết là bao lâu. Cuộc lữ thứ trăm năm kể cũng dài, anh đã chuẩn bị cho mình trước chuyến đi xa, còn tôi hoàn toàn bị động đau đớn đến hoang dại cảm giác mất anh... Vô thức tôi đứng lên khi ánh chiều buông tím chân trời....

Bình thường có những hành vi khó hiểu trong những lần chúng tôi gặp gỡ, anh chuẩn bị cho tôi một thời khoá biểu chăm sóc sức khoẻ, anh nói:
-Lam Anh, giả sử không có anh em nhớ thực hiện tốt những điều anh ghi trên giấy, phải chăm sóc và yêu thương bản thân nghe chưa? Đọc sách thì tìm chỗ sáng mà đọc, không con gái mắt cận nặng quá sau này nuôi con khổ lắm. Và rồi tình yêu thương cuối cùng ấy cũng đã bị tôi vo tròn ném vào thùng rác khi nghĩ Bình phụ mình.

Giờ đây tôi có câu trả lời cho sự hao gầy của mẹ, cho những câu nói chậm nghẹn ứ đứt quãng trong buổi chiều hôm đó, tôi quay lại ôm mẹ, hai người đàn bà một già một trẻ nhoà đi trong ráng chiều chạng vạng, cánh đồng sẫm lại khi chiều vụt tắt. Trên bờ cỏ mấp mô, hai cái bóng lầm lũi, một người nhỏ bé dáng đi chúi về phía trước đầy cam chịu, có lẽ sức nặng nỗi đau mất con kéo những nếp nhăn xô lại, khoé miệng trễ xuống lúc nào cũng như trực khóc. Một người cao gầy, nỗi đau bất ngờ như làm cô hoang dại, mặt trắng bệnh vô hồn, tựa vai vào mái đầu bạc, họ lặng lẽ đi về làng, mỗi người một tâm tư, mỗi người một số phận.

Tổng số điểm của bài viết là: 61 trong 13 đánh giá

Xếp hạng: 4.7 - 13 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập8
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm6
  • Hôm nay1,456
  • Tháng hiện tại34,881
  • Tổng lượt truy cập2,639,403
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây