SÁM HỐI - Tác giả: Lê Hà

Thứ năm - 10/09/2020 04:05
118961260 3380173715381503 1608660376352045452 n
Một câu chuyện về luật nhân quả nhãn tiền, con người muốn sống an yên hãy phải chịu trách nhiệm về những việc của mình và sống hướng thiện. QCV xin được giới thiệu truyện ngắn SÁM HỐI của tác giả Lê Hà, mọi người cùng đọc và suy ngẫm

---------

Khi hoàng hôn đang dần buông, những làn gió cuối thu thổi se sắt, Hoàng kéo cao khoá chiếc áo gió và rời khu Tam Bảo ra về. Đã gần hai tháng nay, chiều thứ bảy nào Hoàng cũng tới đây thắp hương và ngồi hàng giờ lẩm nhẩm đọc kinh, khấn vái.

Nửa năm gần đây, Hoàng mất ngủ triền miên, nếu có chợp mắt thì lại gặp ác mộng. Ác mộng đó lặp đi lặp lại nhiều lần khiến Hoàng hoang mang. Hình ảnh cô gái với thân hình bê bết máu, bất tỉnh nhưng từ trong tâm thức vẫn cất tiếng gọi "Mẹ ơi" ám ảnh Hoàng. Mất ngủ khiến sức khỏe Hoàng giảm sút, công việc cũng bị ảnh hưởng. Anh ta đã tới viện khám nhưng bác sĩ nói anh không có bệnh gì, khả năng anh bị stress do công việc nên mất ngủ. Bác sĩ kê đơn thuốc uống nhưng không khá hơn chút nào, chỉ khi uống thuốc ngủ Hoàng mới ngủ được sâu một chút và không mộng mị, rời thuốc là tình trạng lại như cũ.

Vợ Hoàng thấy chồng bị như vậy liền đi xem bói, nghe nói ông thầy bói ở cuối phố huyện xem rất chuẩn. Cô sắm đủ lễ lạt rồi hai vợ chồng đến nhà thầy từ sớm. Sau khi trình bày mọi việc rồi đặt lễ, ông thầy phán Hoàng bị vong theo. Vợ chồng anh trăm sự nhờ thầy, ông thầy khẳng định ông lễ đuổi vong xong rồi bùa chú gì đó là Hoàng khỏi. Ông thầy nói như đinh đóng cột, vợ chồng Hoàng nghe lời răm rắp, đặt thêm tiền lễ để thầy có sức đuổi vong. Vậy mà về nhà Hoàng vẫn mất ngủ và cơn ác mộng kia lại tới.

Hết thuốc tây, vợ Hoàng lại cắt thuốc nam cho chồng uống, rồi ai bảo lễ ở đâu cô cũng tới, chỉ mong chồng khoẻ bởi chồng cô là trụ cột gia đình, là người kiếm tiền nuôi cả nhà. Đông, tây y kết hợp cúng bái, đủ cả mà bệnh của Hoàng không đỡ.

Có người nói do tâm bất an chuyện gì đó nên Hoàng mới vậy, cần lên chùa tịnh tâm lễ phật. Hai tháng nay Hoàng đều đặn đến chùa là vì thế.

Chiều nay, khi chuẩn bị ra lấy xe để về, sư trụ trì liền tới gần và nói
"Thí chủ lên chùa lễ phật xong rồi à?"

"Dạ, con đã xong, giờ con xin phép về"

"Thí chủ có điều gì khúc mắc trong lòng hay chỉ muốn tìm sự bình an nơi cửa phật? Bần tăng thấy đã 2 tháng nay thí chủ rất chăm lên chùa"

"Dạ con muốn tìm sự bình an, muốn tâm mình được tịnh"

"Tại sao?"

"Dạ con mất ngủ thời gian dài và hay gặp ác mộng"

"Thí chủ đã thấy bình an chút nào chưa?”

"Dạ, con vẫn gặp ác mộng và trong lòng còn chút bất an"

"Bất an ở đâu ta phải tìm lý do ở đó để tháo gỡ. Thí chủ về đi kẻo tối. Lúc nào rảnh ta nói chuyện nhiều hơn"

"Dạ, con xin phép thầy"
........

Hoàng uể oải nhai miếng cơm còn dở trong miệng rồi đặt bát xuống mâm
"Ba mẹ con ăn đi, anh no rồi, không muốn ăn nữa"

"Anh mới ăn có một bát mà. Anh lại có chuyện gì thế?" Vợ Hoàng sốt sắng hỏi

"À không có gì, anh hơi mệt, công việc hôm nay nhiều quá. Mấy mẹ con ăn đi, anh lên phòng trước nhé"

Chẳng đợi vợ nói thêm câu gì, Hoàng đứng dậy đi về phòng, vợ anh nhìn theo lo lắng.

Ngồi bên bàn làm việc, Hoàng nhớ lại chiều nay, do lơ đễnh mà Hoàng suýt đâm vào một cô gái, may mà anh phanh kịp. Trên đường về nhà bỗng anh giật mình nhớ lại chuyện cách đây hai mươi năm…
….....

Khi Hoàng mới ra trường, chưa có việc làm nên Hoàng học lái xe và đi lái thuê cho một xưởng sản xuất giày dép xuất khẩu. Bữa đó phải giao hàng khuya, trên đường về Hoàng lái xe như bay, anh chỉ mong về nhà thật nhanh để nghỉ ngơi sau một ngày quần quật bê vác. Giao hàng xong lại có lon bia nên hai mắt Hoàng díp lại, chỉ muốn ngủ gục ngay trên vô lăng.

Uỳnh!
Một tiếng va chạm mạnh làm Hoàng chợt bừng tỉnh, anh ta vội dừng xe xuống kiểm tra xem có chuyện gì. Cảnh tượng trước mắt khiến Hoàng hốt hoảng, xe anh đã đâm phải một cô gái còn khá trẻ, người cô gái bê bết máu bị văng sang vệ đường, chiếc xe wave Tàu Longcin màu xanh cổ vịt đổ ngay cạnh, méo mó. Cô gái còn sống nhưng không tỉnh táo, miệng vẫn gọi "Mẹ ơi, mẹ ơi…"

Nhìn quanh không một bóng người, Hoàng không dám động vào cô gái, anh ta lùi lại rồi leo lên chiếc xe tải nhỏ mình lái. Trời đầu xuân vẫn còn lạnh buốt mà mồ hôi Hoàng vã ra như tắm, hốt hoảng, sợ sệt, Hoàng đóng sầm cửa xe rồi nổ máy. Anh ta bỏ chạy, chạy thật nhanh để tránh xa cô gái, chạy thật nhanh để không ai nhìn thấy anh ta vừa gây tội. Anh ta đã xoá bỏ mọi dấu vết của tội lỗi, kể cả việc rửa xe ngay trong đêm.

Cả đêm ấy Hoàng không thể ngủ mặc dù người mỏi rã rời. Hôm sau Hoàng xin nghỉ làm một buổi với lý do mệt do mấy ngày qua làm quá sức, ai cũng tin đó là sự thật, không một chút nghi ngờ. Cả ngày Hoàng ở lì trong phòng, không ăn, không ngủ, cứ ngồi im như thế trong bốn bức tường, hình ảnh cô gái nằm vệ đường cứ chập chờn trước mắt. Hôm sau vẫn tiếp tục xin nghỉ, anh ta đi nghe ngóng tin tức vụ tai nạn. Qua câu chuyện ở quán nước, anh ta biết cô gái không chết, cô được một lái xe tải khác đưa vào viện trong đêm. Hoàng thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng ngàn cân.
.........

Cuộc sống cuốn Hoàng đi, anh ta cũng quên ngay cô gái bị nạn dưới bánh xe của mình. Sau lần đó anh ta lấy lý do xin được việc ở một công ty nước ngoài và nghỉ lái xe ở xưởng giày. Lấy vợ, sinh con rồi nhờ sự khéo léo cùng tấm bằng đại học thời bấy giờ, anh ta đã lên chức trưởng phòng kinh doanh một công ty liên doanh với nước ngoài. Chuyện anh ta phạm lỗi cách đây hai mươi năm như không hề tồn tại, chưa một lần anh ta tìm hiểu xem cô gái ấy giờ ra sao chứ đừng nói một lời thăm hỏi. Kí ức ấy chỉ trở lại khi chiều nay anh ta suýt phạm lỗi lần hai.
.......

Hân, cô gái bị xe của Hoàng tông phải khi cô vừa kết thúc ca làm, đang chạy xe về nhà với mẹ. Sau cú tông đó, Hân bị gãy cột sống, cô phải ngồi xe lăn vĩnh viễn. Ngày cô gặp nạn, may có người lái xe tốt bụng, thấy cô nằm ven đường thoi thóp đã vội đưa cô vào bệnh viện cấp cứu. Cô được cứu thoát khỏi cửa tử nhưng hậu quả của tai nạn đó để lại rất nặng nề. Nhà chỉ có hai mẹ con, cô nằm viện, công ty và bạn bè cô giúp đỡ nhiều nhưng không xuể, mẹ cô phải bán một nửa số đất ông bà ngoại để lại cho mẹ con cô để lo viện phí. Công an cũng không tìm ra kẻ gây tai nạn cho cô, không một manh mối hay nhân chứng nào cả.

Đã hai mươi năm kể từ ngày tai nạn, từ một cô gái trẻ trung với đầy hoài bão, giờ Hân đã là một người đàn bà trung niên tóc đã điểm bạc. Hàng ngày cô bận bịu với cửa hàng tạp hoá nhỏ nơi phố huyện này. Cuộc đời Hân trải qua bao thăng trầm, vất vả. giờ cô sống an yên với những gì mình có. Cô không nghĩ tới tan nạn khủng khiếp đã xảy ra với mình, nếu ai hỏi thì cô cũng cười và nói "Chuyện đã qua lâu rồi"

Không ít người hỏi cô
"Thế lái xe có đền cho ít nào không?"

Vẫn câu trả lời ấy
"Có biết ai đâm đâu mà đền. Cũng chẳng biết có lúc nào họ nghĩ họ đã làm cho tôi thế này không? Mà thôi, kệ đi, chuyện qua lâu rồi, tôi ổn"

Hân lại cười để câu chuyện ấy trôi qua. Không phải Hân không trách người đã gây tai nạn cho mình mà cô không muốn nghĩ tới, cô chỉ muốn sống thanh thản quãng đời còn lại, cô vẫn hay đổ tại số của mình chứ chẳng phải lỗi của ai.
.........

Chiều nay Hoàng lên chùa, trước khi vào khu Tam Bảo đọc kinh sám hối, Hoàng xin phép được gặp sư trụ trì để trút bầu tâm sự, sư trụ trì đồng ý

"Bạch thầy, có lẽ con đã biết nguyên nhân con mất ngủ và gặp ác mộng rồi thầy ạ"

"Anh nói ta nghe"

Hoàng kể lại toàn bộ sự việc cách đây hai mươi năm cho sư trụ trì nghe, sư trụ trì ôn tồn hỏi
"Vậy giờ anh tính sao?"

"Con cũng chưa biết phải làm thế nào. Con muốn nghe lời khuyên của Thầy"

"Đi tìm cô ấy đi"

"Con biết cô ấy ở đâu mà tìm ạ?"

"Chỉ cần cậu muốn là sẽ tìm được thôi. Lời xin lỗi chưa bao giờ là muộn, cho dù cô ấy còn sống hay đã thác"

"Dạ, con nghe thầy"

Hoàng theo chân sư trụ trì bước vào Tam Bảo. Sư trụ trì ngồi trước gõ mõ lầm rầm khấn phật, Hoàng ngồi phía sau nhắm mắt nhẩm những lời kinh sám hối. Phía trên ban, hình ảnh đức phật với ánh mắt từ bi nhìn xuống đầy bao dung.



 

Tổng số điểm của bài viết là: 15 trong 3 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập6
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm4
  • Hôm nay1,451
  • Tháng hiện tại33,428
  • Tổng lượt truy cập2,637,950
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây