SAU NHỮNG BỒNG BỀNH - Tác giả: Tạ Thị Thanh Hải

Chủ nhật - 09/08/2020 04:20

Bồng Bềnh
Trong cuộc sống hôn nhân, đôi lúc sóng gió nổi lên là điều không thể tránh khỏi, nhưng vượt lên tất cả là tình cảm vợ chồng, nó chính là chất keo gắn chặt hạnh phúc lứa đôi. QCV xin giới thiệu truyện ngắn "Sau những bồng bềnh" của tác giả Tạ Thị Thanh Hải với độc giả.
------------

Anh ngồi bật dậy. Tại sao lại có âm báo lúc năm giờ chiều? Màn hình hiện lên dòng ghi chú: “Sinh nhật vợ”. Anh thoáng giật mình. Chợt nhớ có lần vợ anh bảo: “Em cài đặt ghi chú nhắc hẹn lúc năm giờ chiều anh nhé. Để cả ngày anh yên tâm làm việc, chỉ cần dành cho em buổi tối trọn vẹn là được...”
Anh nheo mắt nhìn quanh. Nàng đã đi từ lúc nào. Cái gối và khăn tắm đặt gọn gàng bên cạnh. Chỗ nàng nằm, ga giường phẳng phiu. Hai cái ly rượu đã rửa sạch sẽ, úp ngược trên giá. Đôi dép lê đặt ngay ngắn trước cửa W.C. Anh chợt cười thầm khi thoáng nghĩ về sự chỉn chu như thể cố ý “xóa dấu vết” của người đàn bà cá tính ấy. Một cảm giác mệt mỏi nhưng khoan khoái khiến anh lâng lâng.
Anh tắm xong thì điện thoại có âm báo tin nhắn. Là của nàng. “Quà sinh nhật của cô ấy, em đã để trong xe anh. Lát về anh ghé mua bó hoa nữa. Chúc một buổi tối vui vẻ.” Anh không biết tại sao nàng biết hôm nay là sinh nhật vợ anh, mà lại vẫn tạo ra cuộc hẹn hò như thế này. Anh chợt mỉm cười về sự chu đáo đến vô lý ấy của nàng. Anh từng đọc trong nhiều cuốn tiểu thuyết ngôn tình cho rằng phụ nữ muôn đời vẫn là giống loài khó hiểu. Anh không tin. Cho đến khi gặp nàng, anh hiểu thế nào là say nắng. Lần đầu tiên sau cả gần năm trời quen thân, họ vượt qua cái ranh giới vẫn cùng nhau mặc định. Sau bài phát biểu sang sảng đầy uy lực buổi sáng, buổi trưa, nàng đến bên anh, ngoan ngoãn như một chú mèo nhỏ. Hơi thở của nàng nhẹ như nàng công chúa yêu kiều nằm trên cánh đồng hoa. Đến nỗi khi nãy, anh giật mình choàng tỉnh, một tay đưa ngang mũi nàng, tay kia cầm nhẹ cổ tay nàng, để biết chắc nàng vẫn còn sống.
***
Hôm nay là sinh nhật vợ anh. Vào chủ nhật vậy mà cũng không thấy cô ấy nhắc gì. Tối qua thấy vợ hí húi trong bếp, anh cũng chẳng mấy để ý. Khi thiết kế căn nhà này, anh bảo cậu kiến trúc sư chủ ý làm căn bếp thật rộng. Có lẽ vì thế mà ngày nào cô ấy cũng quanh quẩn trong đó đến khuya. Anh ngồi bên máy vi tính bật sẵn phần báo cáo tổng kết quý, nhưng tay thì cầm khư khư điện thoại, đợi chờ tin nhắn của nàng. Nàng mới trở về sau đợt công tác hơn ba tháng ở đất nước được mệnh danh là thiên đường xanh giữa Thái Bình Dương. Anh mở tủ, lục tìm cái áo kẻ xanh ca rô, mang ra tự tay là thật cẩn thận. Cái áo ấy nàng gửi tặng anh trong chuyến công tác trước. Vợ anh vẫn lạch xạch trong bếp, anh nói vóng lên: “Ngày mai anh đi hội thảo dưới Hà Nội. Mấy mẹ con về ngoại chơi một hôm nhé.” Vợ anh không đáp, chỉ có con bé con reo lên: “Mai về bà ngoại lại được ăn mít rồi.”
Sáng sớm, mình anh lái xe đi. Anh tưởng thế nào vợ cũng hỏi sao hôm nay cậu Dũng không đến đón mà anh tự đi. Nhưng nhìn trong gương thấy cô ấy đang hí húi lần tìm cái chìa khóa cổng. Lúc vợ ra mở cổng anh hạ kính xe và nhắc:“Nếu đi, em nhớ thay bình nước cho con yểng nhé. Ghim chặt vào không nó đạp đổ đấy.” Vợ anh đáp khẽ, giọng như hụt hơi: “Vâng, em nhớ rồi.” Cánh cổng khép lại nghe ken két. Anh có cảm giác hơi khó chịu. Ngày nào vợ cũng mở cổng mà không biết đường tra dầu vào, để đến mức nó kêu vậy là sao.
Điện thoại rung, có tin nhắn thoại của nàng, giọng ở âm vực cao, thánh thót mà vẫn ấm: “Hôm nay họp đến mười một giờ. Em đã đặt phòng ở Sơn Nam Palaza. Anh đến đó trước nhé.” Anh nhớ câu đầu tiên anh thả thính nàng là: “Tôi mê giọng nói của Thanh quá!.” Khi ấy nàng tủm tỉm cười, khiến anh bối rối đỏ bừng mặt: “Câu này nghe quen quá. Kiên nói câu khác được không?” Đúng là trong nhân tướng học thì giọng nói là một yếu tố đặc biệt, phản ánh khá sắc nét tính cách cũng như nội tâm của con người. Để rồi ngay lần đầu tiên gặp nàng trong cuộc họp giao ban của Tổng công ty, anh đã cảm nhận rõ ràng mình ngẩn ngơ. Người phụ nữ giỏi giang thành đạt và xinh đẹp ấy khiến anh bối rối khi uống với nhau ly vang đầu tiên. Họ bằng tuổi nhau, xét về địa vị, anh là cấp dưới của nàng. Vài lần trong cuộc họp, anh từng bị nàng nghiêm khắc thẳng thắn phê bình. Vậy mà anh vẫn nhớ như tạc vào lòng cái chất giọng thanh và ấm, vẫn nhìn như thôi miên vào cái khóe miệng sâu với nốt ruồi nhỏ của nàng, cả những ngón tay xương xương nổi gân xanh đầy mê hoặc nữa.
Đàn ông ngoài bốn mươi, khi có đủ đầy mọi thứ trong tay, thường mặc nhiên cho mình cái quyền được có những mối quan hệ xã hội hơn mức bình thường. Giống như kiểu một người phụ nữ điệu đà thích trang sức vậy. Anh không đồng tình với quan điểm ấy. Anh yêu vợ, coi vợ anh đúng chuẩn là hậu phương vững chắc của mình. Công việc đối nhân xử thế nội ngoại một tay vợ lo chu toàn. Hai đứa con mạnh khỏe, ngoan ngoãn. Thằng cu lớn vừa đỗ lớp chuyên Toán của Tỉnh. Cô con gái nhỏ sắp vào lớp một, xinh xắn và có khiếu vẽ. Khi giao lưu hội họp, vợ anh vẫn sánh đôi bên chồng đúng dáng một phu nhân đài các. Anh chỉ không thích cái giọng nói của vợ, lúc thì e dè ngập ngừng như hụt hơi, lúc thì nhẩn nha thẽ thọt nói chuyện đời mà ý tứ sâu cay chẳng khác gì bà già tám mươi.
Anh có những nguyên tắc rõ ràng để chứng tỏ bản lĩnh của mình khiến vợ con phải nể. Anh không bao giờ qua đêm ở ngoài, trừ những chuyến công tác dài ngày. Thi thoảng anh về muộn, bao giờ vợ anh cũng nấu sẵn một bát cháo đậu xanh, ủ trong cái cặp lồng I- nox đủ độ ấm để anh ăn được liền. Anh ngồi nhẩn nha ăn bát cháo, một chút gì đó như thể hàm ơn vợ về cử chỉ chăm sóc tận tâm ấy, lại như cố ý chứng tỏ quan điểm: dù bận bịu no say ở ngoài nhưng vẫn nhớ về ăn cơm vợ nấu.
Anh nhớ lần đầu tiên anh mời nàng cùng mấy người trong Hội đồng quản trị mà anh thân cận đến nhà dùng cơm. Khi ấy vợ anh vẫn lúi húi cả buổi dưới bếp. Còn nàng, như thể thân tình, đã giúp anh set up bàn tiệc. Lúc nàng về, vợ anh tiễn ra tận cổng. Nàng reo lên như sực nhớ ra cái ý định có từ trước và xin lỗi về sự vô tâm của mình, rồi mở túi xách đưa cho vợ anh thỏi son màu anh đào “Made in Germany”, giọng ấm áp cởi mở: “Chị mới đi công tác về, tặng em nhé. Màu này hợp với nước da em đấy. Chị phải mở ra thử độ chì, chứ không phải chị dùng dở đâu.”Vợ anh lí nhí cảm ơn. Lại vẫn cái giọng e dè ngập ngừng đến tội nghiệp.
Một cảm giác thương hại chợt trào lên trong anh. Vợ anh ít khi trang điểm. Mỗi lần đi dự tiệc với chồng thì lại gọi cô bé ở tiệm váy cưới bên hàng xóm sang trang điểm nhẹ. Thỏi son ngoại ấy có thể vợ sẽ cất vào hộc tủ, chẳng mấy khi dùng tới. Nhưng cái cung cách cảm ơn quá mức lịch sự xã giao ấy, sao anh thấy đáng thương đến thế. Nàng lên xe, liếc mắt nhanh về phía anh. Vừa chiều qua, ở quán cà phê, nàng bỏ thỏi son ấy ra khoe với anh rằng có đối tác mới tặng. Nàng tô lên cặp môi đầy đặn của mình, ngắm nghía trong gương, rồi hôn nhẹ lên tay anh, săm soi không thấy dấu vết, nàng vui vẻ đắc ý bảo đúng là son xịn nên không dễ trôi màu. Vậy mà hôm nay nàng lại có hành động như ban ơn kiểu ấy, khiến anh nửa tự ái, nửa lại như thấy bị thôi miên bởi một hành động kì quặc.
Nàng đã ly hôn ba năm, đứa con gái tám tuổi ở với ông bà ngoại. Chồng nàng có công ty riêng, đã mở thị trường sang đến Pê-ru và định cư ở đó. Khi anh hỏi lý do ly hôn, nàng đáp gọn lỏn: “Một nước không thể có hai vua.” Nàng giỏi giang, tự do phóng khoáng nhưng với anh lại luôn biết điểm dừng trong mối quan hệ nửa tri kỉ, nửa cộng sự này. Nàng bảo anh là phần nhân duyên mà nàng được nhận nhưng không được phép đòi hỏi sở hữu. Nàng bảo thích anh bởi anh không giống những gã đàn ông đã đi qua đời nàng. Có gã khen nàng giỏi nhưng thực ra chỉ lăm le nhòm vào tài khoản của nàng. Có gã nói mê nàng vì chưa thấy người phụ nữ nào có vòng một hấp dẫn như nàng. “Rặt một lũ ti tiện.”- nàng vẫn thường tâm sự với anh như vậy khi ngà ngà say. Nàng bảo anh thông minh lịch thiệp mà lại thân tình ấm áp. Nàng hiểu anh yêu nàng bằng sự tôn trọng hơn là si mê tầm thường nên luôn có bản lĩnh dừng lại trước ranh giới mà nàng nhắc nhở.
***
Buổi trưa nàng họp xong, bắt taxi đến khách sạn anh đã đợi. Vào phòng, nàng nằm dài trên ghế, than vãn về cuộc họp căng thẳng suốt từ sáng qua đến giờ. Nàng thở dài: “Em vừa phải họp tiếp với Ban giám đốc. Có lẽ sắp tới em vào Đà Nẵng lâu lâu anh ạ. Chi nhánh ở trong đó nhiều vấn đề quá.” Anh mở tủ lạnh lấy ra chai Macallan, thứ rượu mà nàng vẫn thích, rót hai ly, nàng uống cạn, vẻ mệt mỏi không giấu được. Nàng tự rót thêm ly nữa. Anh ngắm kĩ nàng. Hơn ba tháng không gặp, nàng gầy đi một chút, mắt có quầng thâm và môi hơi khô, gân xanh nổi chằng chịt ở má trong của hai cánh tay. Lần trước anh bảo nàng có dấu hiệu suy giãn tĩnh mạch, sang Úc nhớ tìm mấy loại thuốc tốt để uống. Giờ gặp, anh nhắc lại việc ấy, nàng cười xòa : “Công việc bận quá, em quên mất.”
Nàng uống thêm một ly rượu nữa rồi tuột nhẹ chiếc váy ren xuống qua vai, nằm sấp, bảo anh bóp vai cho mình một chút. Anh ngồi khoanh chân, tay bóp nhẹ bờ vai trần mịn màng, vuốt dọc từ gáy xuống giữa sống lưng. Nàng lim dim mắt: “Anh làm hay như thợ mát xa chuyên nghiệp ấy.” Anh cười thầm. Những động tác nhẹ nhàng uyển chuyển ấy anh học được từ vợ. Thi thoảng buổi tối, từ phòng làm việc ra, anh vươn người và thấp thùm thụp vào vai mình, là thế nào lúc lên giường vợ anh cũng bảo anh nằm sấp để mát xa cho. Nhiều hôm anh ngủ thiếp đi, vẫn mơ màng thấy bàn tay hơi ram ráp của vợ xoa vuốt cái gáy đã có ngấn. Vài lần anh cũng bảo vợ quay lại để mình “trả công”, nhưng chỉ mấy động tác, vợ đã la oai oái: “Nhẹ thôi nào, em gãy xương mất. Anh cố tình làm mạnh để em không khiến nữa chứ gì?”
Bây giờ anh ngồi đây, bóp vai cho nàng, nhẹ nhàng, ân cần, cẩn trọng như một tên nô tì trung thành. Vừa có cảm giác yêu thương che chở, lại vừa có vẻ gì phục tùng cung phụng xun xoe. Anh không đơn giản coi nàng như một thứ trang sức hợp mốt. Nhưng anh cảm nhận rất rõ nguồn năng lượng tích cực từ người phụ nữ cá tính này. Gần một năm quen thân, đôi ba lần họ ở bên nhau, lúc cả hai đã ngà ngà say, nàng thường thì thầm :“Em chẳng cần gì ở anh, kể cả sex. Nhưng em mê cái dịu dàng sâu lắng chân thành của anh.” Khi yêu, đàn ông thường hay nghĩ về khái niệm đủ: thời gian bao lâu và mạnh mẽ đến mức nào để đủ nồng nhiệt? Còn phụ nữ lại nghĩ về khái niệm cần: là một điểm dừng vô định trong mỗi cung bậc cảm xúc, hợp với trạng thái tâm lý trong từng hoàn cảnh. Chỉ vậy thôi. Họ bên nhau trong những quán cà phê có không gian riêng. Nàng thường tựa vào anh như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn, khác hẳn với phong thái đĩnh đạc tự tin trên hội trường. Và anh lặng im, nghe nàng thì thầm tâm sự. Cái thanh âm ấm áp trong trẻo của nàng khiến anh luôn có cảm giác nàng như một thánh nữ. Vừa tận hưởng cái âm vực lôi cuốn ấy, anh vừa vuốt ve những ngón tay gầy gầy nổi gân xanh của nàng. Chỉ vậy thôi anh đã cảm thấy mình như đang mê mải phiêu du trong một khu rừng xanh mướt hay bồng bềnh trong những chuyến bay đêm lấp lánh.
Như thể đã được thư giãn, nàng quay lại vòng tay ôm cổ anh nũng nịu: “Nhớ em không?” Nàng rướn người hôn anh thật sâu. Bàn tay nàng xương xương nhưng mịn màng, mê hoặc từng khoảng da thịt trên cơ thể anh. Nàng thì thầm, giọng hổn hển, run run: “Yêu em đi, thật nhẹ, thật nhẹ nhàng thôi”. Hơi rượu Macallan nồng nàn phảng phất quyện với mùi nước hoa sang trọng khiến anh ngây ngất. Anh hơi ngạc nhiên vì nàng không nhắc anh mang “đồ bảo hộ” như cái quan niệm về “ranh giới của sex” mà nàng từng chia sẻ. Khoảnh khắc yêu thương đủ độ nồng nàn. Hơi thở của nàng nhè nhẹ như bông hoa quỳnh tỏa hương trong đêm.
Nàng đã để yên cho anh ngủ và nhẹ nhàng về trước. Anh không ngạc nhiên vì điều đó. Nàng bảo có những điều không cần phải tìm hiểu cặn kẽ nguyên do. Hãy cứ sống vui trong từng khoảnh khắc, miễn là luôn làm chủ được cảm xúc của mình. Anh xuống lễ tân thanh toán tiền phòng và nhận lại chìa khóa xe. Mở cửa xe, anh thấy ở ghế sau một hộp quà nhỏ màu tím nhạt buộc sợi nơ hồng xinh xắn, bên cạnh là hộp Đông trùng hạ thảo. Anh lại mỉm cười về sự chu đáo của nàng. Một chút nghi ngờ và lo sợ thoáng qua: không biết nàng đã để món đồ gì vào trong hộp quà kia? Anh cũng đã xem vài phim ngôn tình, chưa thấy có cảnh nào mà tiểu tam gửi quà tặng cho chính thất một cách thành ý cả. Nhưng anh tin nàng. Con người nàng yêu ghét rõ ràng, chưa bao giờ nàng tỏ ý muốn sở hữu anh. Thậm chí sau hôm nay, biết đâu nàng sẽ bỏ rơi anh như một gã trai đàng điếm bỏ rơi cô gái nhà lành…
Anh ghé tiệm hoa nhưng không mua bó hoa cắm sẵn mà mua một chậu hồng tỉ muội nho nhỏ có những bông hoa bé xíu xinh xinh. Trời đã nhá nhem tối. Về đến cổng nhà, anh ngạc nhiên thấy vợ ra mở cổng rất nhanh như thể đã đứng đó đợi sẵn. Vào nhà, anh bất chợt hồi hộp, tim đập thình thịch khi đưa cho vợ hộp quà. Cô ấy lau tay vào cái tạp dề vì đang bổ dở quả mít. Nhìn ánh mắt lấp lánh của vợ, một cảm tội lỗi dâng ngập trong anh. Anh lại thoáng nghĩ tới những phân cảnh gay cấn trong phim hành động, biết đâu trong hộp quà mỹ miều kia là một trái bom hẹn giờ.?!
Anh nín thở khi vợ đặt hộp quà lên bàn và từ tốn gỡ sợi ruy băng. Hộp quà được mở ra trong hai phút mà anh tưởng như hai tiếng đồng hồ. Vợ anh giơ lên chiếc khăn voan màu xanh nước biển, giọng hào hứng: “Chiếc khăn này hợp với cái váy anh mua cho em đợt công tác trước quá. Mùa thu, mặc cái váy ấy, choàng cái khăn này thì tuyệt lắm.” Anh thở phào, cười rất tươi:“Em thích chứ?”
Sáng hôm sau anh đến cơ quan, mở máy định gọi cảm ơn nàng thì “thuê bao”. Anh vào zalo hay messenger của nàng thì đều offline. Anh thoáng hụt hẫng. Lát sau anh mở máy tính cá nhân thì nhận được email ngắn của nàng đã gửi từ đêm hôm qua. Phần đầu bức thư là lời chúc mừng sinh nhật tới vợ anh và xin lỗi vì đã tranh thủ “mượn” anh cả ngày. Sau đó là vài lời dặn dò anh cách sử dụng hộp Đông trùng hạ thảo. Cuối bức thư, có vài câu khiến anh băn khoăn: “Em chưa từng có ý định sở hữu anh. Nhưng đôi lúc em cũng ích kỉ, muốn lưu giữ cho riêng mình một chút gì trong cuộc tình không vụ lợi này.. Phụ nữ vốn dĩ khó hiểu. Nên anh đừng cố lý giải. Anh cũng đừng băn khoăn về những gì đã xảy ra nhé.”
Anh tạo một email trả lời, nhưng nàng đã khóa địa chỉ. Bức thư cứ treo lơ lửng “đã gửi”. Suốt mấy tuần, anh không thể nào liên lạc được với nàng. Anh hỏi dò qua mấy người quen biết trên Tổng công ty thì biết nàng đã vào Đà Nẵng. Anh gọi vào chi nhánh Đà Nẵng thì được biết nàng lại mới biệt phái sang Singapo. Giờ thì anh cảm nhận rõ cái cảm giác hụt hẫng, tự ái vì bị bỏ rơi. Anh nhớ nàng điên cuồng. Không hẳn nhớ giọng nói trong trẻo ấm áp lôi cuốn, cũng không hẳn nhớ nốt ruồi nhỏ xíu trên khóe môi đầy đặn gợi cảm, hay bờ vai trần mềm mại. Một điều lo lắng mơ hồ, phập phồng như đứa trẻ trót phạm lỗi sắp bị phát giác. Dù trong sâu thẳm, anh vẫn tin nàng.
***
Anh về nhà đều đặn sau mỗi chiều tan sở. Thi thoảng kèm cậu con trai lớn học bài hay hướng dẫn cô con gái nhỏ tô màu. Mỗi tối, anh chăm chỉ uống Đông trùng hạ thảo và cố gắng đi ngủ đúng giờ, tình nguyện mát xa cho vợ, nhẹ nhàng hết mức có thể. Anh có cảm giác như thể đang sắp xếp lại cuộc đời mình gọn ghẽ, chuẩn mực, chu toàn hơn. Giọng nói e dè như hụt hơi của vợ khiến anh không có cảm giác khó chịu nữa mà lại thấy như yêu thương hơn. Và anh mở phần ghi nhớ nhắc hẹn cho ngày sinh nhật năm sau của vợ vào lúc sáu giờ sáng, thay vì năm giờ chiều như cũ.
Hơn hai tháng sau, một tối anh vừa làm việc xong, toan tắt máy tính thì nhận được email của nàng cùng với một file ảnh. Anh cuống cuồng mở tập ảnh. Những bức ảnh nàng chụp trong đợt đi công tác vừa rồi. Vẫn với phong thái tự tin, sang trọng, quý phái. Có một bức ảnh nàng chụp bên bờ biển, mặc bộ bikini màu hoàng yến. Chiếc khăn gió màu xanh nước biển bay phấp phới, giống hệt chiếc khăn nàng đã tặng vợ anh. Nàng vẫn tươi tắn, mặn mà với bụng phẳng, eo thon. Anh chợt thở phào như trút được một tảng đá trên ngực.
Bức email ngắn kết thúc bằng một câu: “Sau tất cả những bồng bềnh, ta trở về với thực tại anh nhé, để biết trân trọng hơn những gì là của mình.” Giờ anh chợt nhận ra người đang giúp anh sắp xếp lại cuộc đời mình không phải là anh, cũng không phải là vợ con anh mà lại chính là nàng. Chiếc khăn gió màu xanh ấy sẽ nhắc nhở anh rằng: người phụ nữ không đơn thuần là thứ đồ trang sức của đàn ông. Nó nhẹ nhàng và bồng bềnh thế thôi, nhưng có thể quấn níu mơn man ấm áp, hoặc cho người ta cái cảm giác níu giữ chở che.
Anh lên giường , nằm sấp và bảo vợ mát xa cho. Bàn tay vợ vẫn ram ráp nhưng anh vẫn cảm nhận được độ uyển chuyển nhẹ nhàng, cần mẫn yêu thương. Bàn tay ấy thoang thoảng mùi mít chín, chứ không phải mùi nước hoa vương giả hay mùi rượu Macallan nồng nàn …
6/ 8/2020

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập7
  • Hôm nay1,451
  • Tháng hiện tại33,640
  • Tổng lượt truy cập2,638,162
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây