SAY NẮNG - Tác giả: Lê Huyền

Thứ bảy - 12/09/2020 02:39

tho hay ve gio

Một đề tài không mới, nội dung khiến người đọc cảm giác như đã gặp ở đâu đó rồi, tuy nhiên qua cách viết nhẹ nhàng dung dị của mình, tác giả vẫn lôi cuốn người đọc đến con chữ cuối cùng. QCV trân trọng giới thiệu truyện ngắn SAY NẮNG của tác giả Lê Huyền để mọi người cùng đọc và cảm nhận.
----


Mải lo làm giàu nên ngoài ba mươi tuổi gã mới lấy vợ. Ở quê người ta gọi gã là trai lỡ thì. Năm nay, khi đã ngót bốn mươi, bạn bè gã con cái đều đã học cấp 2, cấp 3 thì cu Tý, con trai gã mới vào lớp 1.
Sau buổi sáng đưa con đến trường dự Lễ khai giảng, vợ gã tuyên bố xanh rờn :
- Từ nay việc đưa đón con đi học là của anh vì cửa hàng của anh đã có nhân viên rồi. Em còn bận đi ship hàng cho khách.
Gã ngớ mặt ra một hồi nhưng rồi cũng vui vẻ đồng ý bởi “Ý vợ là ý trời” vả lại với gã bây giờ không gì quan trọng bằng thằng cu con của gã.
Mặc dù đồng ý nhưng trong thâm tâm gã cũng bực mình lắm. Đã bao năm nay gã có bao giờ để cho vợ con thiếu thốn cái gì đâu. Tiền gã làm ra bao nhiêu đều nằm hết trong túi vợ. Vợ con gã muốn ăn gì thì ăn, muốn mặc gì thì mặc, muốn đi chơi đâu gã cũng chiều. Ấy vậy mà thời gian gần đây không biết vợ gã nghe lời ai bỗng dưng đổ đốn đòi buôn bán qua mạng. Gã phản đối kịch liệt nhưng vợ gã rằng “Em không muốn mang tiếng ăn bám chồng suốt đời, anh cũng phải để em kiếm cái nghề chứ!”. Gã đành tặc lưỡi vì không muốn vợ buồn.
Sáng thứ hai đầu tuần, gã đưa cu Tý đến lớp. Gã giơ tay tạm biệt con ở cổng trường nhưng cu cậu dỗi, một hai đòi bố phải đưa vào tận lớp học. Chiều con và cũng tò mò muốn biết chỗ học hành của con thế nào nên gã vui vẻ dắt tay con vào lớp. Cô giáo tươi cười đón cu Tý ở cửa. Ôi chao, người đâu mà xinh thế không biết! dáng vóc đã mềm mại duyên dáng lại còn mặc bộ áo dài màu tím cà trông đến là dễ thương. Đâu như vợ gã, nặng trên sáu mươi cân mà tối nào livestream cũng thấy nàng ra rả “Bán gì dùng nấy, đây các bác nhìn em đây, trước đây em nặng bảy mươi kí, sau hai tuần dùng trà giảm cân em đã giảm được năm kí các bác ạ”. Ấy vậy mà gã có thấy vợ gã dùng bao giờ đâu, giảm lúc nào mà giảm, gã cứ thấy điêu điêu thế nào…
Cô giáo cúi xuống hôn lên trán cu Tý như cái cách mẹ hôn con rồi nhẹ nhàng nói với nó:
- Con chào bố rồi vào lớp nào!
Đấy, giọng nói cứ là phải ngọt ngào thế chứ, đâu như giọng nói của vợ gã, lúc nào cũng quát chồng con oang oang như cái loa phát thanh của thôn bắc trên ngọn cây xà cừ đầu đường cái.
Từ bữa ấy, gã đâm ra thích đưa đón con đi học. Gã còn dặn cu Tý phải ở trong lớp khi nào bố đến đón mới được về, không được ra cổng trường đứng đợi. Có hôm vợ gã bảo “hôm nay em rỗi, anh để em đi đón con cho” nhưng gã lại nhẹ nhàng “rỗi thì nghỉ cho khỏe, để anh đi” nhưng thật ra trong bụng gã cứ có cảm giác nhơ nhớ làm sao…
Chiều qua cô giáo trao đổi:
- Hôm nay cu Tý đánh bạn, em có nhắc nhở cháu rồi nhưng em cũng nói để anh chị biết và lưu ý đến cháu.
Gã bối rối:
- Thế à cô, có gì trăm sự nhờ cô giáo chăm sóc dạy dỗ, bảo ban cháu, gia đình biết ơn cô nhiều lắm. Thôi xin phép cô bố con tôi về
Nói rồi gã chìa tay ra để bắt tay chào cô giáo. Ôi! bàn tay cầm phấn, cầm bút có khác, nó mới mềm mại và ấm áp làm sao. Gã muốn giữ bàn tay ấy lâu một chút nhưng cô giáo đã rút ngay tay lại:
- Anh cho cháu về đi ạ.
Trưa nay, vợ gã dặn “chiều em đi lấy hàng về muộn một chút, anh đi đón con về rồi tắm rửa cho nó hộ em nhé”. Gã ậm ừ, kể cũng lạ, vợ gã sướng không muốn sướng lại muốn khổ, ở nhà trông coi cửa hàng đồ gỗ cho gã đến giờ đi đón con không muốn lại muốn cực vào thân.
Gã tắm táp, ăn mặc sạch sẽ rồi xức một chút nước hoa để chuẩn bị đi đón con. Gã cảm thấy tâm trạng lâng lâng rồi gã sực cười với chính mình “chỉ là đi đón con thôi mà…”. Nhìn đồng hồ vẫn còn 30 phút nữa, gã ngả mình xuống chiếc ghế dài, mở nhạc nghe bài hát “Đắp mộ cuộc tình” mà mỗi lần đi karaoke gã vẫn thường nức nở trong chiếc micro. Cảm giác sảng khoái khi vừa tắm xong cùng tiếng nhạc xập xình khe khẽ đưa gã vào trong giấc ngủ.
Đang mơ màng gã nghe tiếng con trai:
- Bố ơi, bố mở cửa cho con!
Gã giật mình choàng dậy dụi mắt rồi chạy ra cổng. Gã đẩy cánh cổng, bên ngoài là cô giáo và cu Tý, con trai gã. Gã chưa kịp xin lỗi thì cô giáo đã cất lời:
- Tan học rồi mà em điện thoại cho cả anh và chị đều không được nên em đưa cháu về, không biết có chuyện gì không ạ.
Gã lúng túng:
- Xin lỗi cô giáo, tôi sơ suất quá, mời cô giáo vào nhà đã ạ
Miệng nói, hai tay gã đỡ lấy tay lái chiếc xe tay ga, có lẽ không tiện từ chối nên cô giáo theo sau gã bước vào.
Gã rót nước mời cô giáo uống. Đấy, uống nước thôi mà cũng dễ thương đến lạ. Hai tay cô khẽ khàng đưa chén nước lên miệng nhấp một ngụm nhỏ rồi lại khẽ khàng đặt xuống, đâu như vợ gã cứ một chén nước đầy tu ừng ực một hơi là hết rồi úp ngược chén kêu đến cạch một cái rõ là vô duyên. Rồi cái làn da cô nữa... Nhìn cái làn da trắng trẻo, mịn màng ấy gã lại liên tưởng đến cái nước da ngăm ngăm của vợ gã. Gã không chê cái làn da bánh mật ấy nhưng gã ghét cái kiểu mỗi lần livestream là vợ gã lại trát tầng tầng lớp lớp những kem những phấn cho trắng lốp lên rồi lại dìa cái mặt ấy vào trước cái màn hình điện thoại: “Đấy, các bác xem, kem dưỡng trắng da giữ ẩm nhà em đây, chỉ sau hai tuần sử dụng là các bác sẽ có được làn da mịn màng như da em bé…”
Gã chưa kịp thăm hỏi, chuyện trò gì thì cô giáo đã toan đứng dậy:
- Cũng muộn rồi, xin phép anh tôi về. Mong anh lần sau nhớ đón cháu đúng giờ ạ!
Gã luống cuống, vụng về nắm tay cô giáo:
- Ấy chết, không mấy khi cô giáo đến chơi nhà, mời cô giáo ở lại dùng cơm với gia đình tôi.
Gã lại cố tình giữ chặt bàn tay mềm mại ấy trong tay mình. Kỳ lạ, cô giáo không còn rút tay lại một cách vội vã mà lại để yên bàn tay nhỏ bé của mình trong lòng bàn tay gã. Mấy sợi tóc mai vương trên đôi má ửng hồng của cô trông đến là dễ thương.
Gã định đưa bàn tay còn lại của mình lên vén mấy sợi tóc mai mềm mại ấy nhưng đúng đó cái loa phóng thanh nhà gã phát hết tấn suất kèm theo một cái giật tay gã thật mạnh:
- Ối giời ơi, giờ này mà anh còn nằm đây ngủ được là sao. Tôi dặn anh đi đón con vậy mà anh nằm đây ngủ. Tôi và cô giáo gọi anh đến cháy máy mà anh không thèm nghe. Người ta là cô giáo nhưng cũng có gia đình chồng con, hết giờ cũng phải về chứ ở trường mà giữ con cho anh được à.
Gã ngồi bật dậy như một cái lò xo, trước mắt gã chỉ có cái loa phóng thanh quen thuộc mà không thấy cô giáo của con đâu. Thì ra là gã mơ, một giấc mơ tội lỗi. Tự dưng gã thấy bối rối như kiểu mình vừa ăn vụng. Gã cảm thấy có lỗi, có lỗi với vợ con gã và có lỗi cả với cô giáo của con.

Tổng số điểm của bài viết là: 8 trong 3 đánh giá

Xếp hạng: 2.7 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập5
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm4
  • Hôm nay934
  • Tháng hiện tại28,114
  • Tổng lượt truy cập2,632,636
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây