SÓNG (Công Hiếu)

Thứ tư - 09/10/2019 11:07
sóng

Độ 3 giờ chiều, gió quét rào rạt trên mặt nước, những đợt sóng từ cửa biển tràn vào mặt sông vỗ vào bờ kè oàm oạp. Dưới mặt sông, thuyền bè dập dềnh chao đảo kéo dây neo căng phần phật liên hồi. Những con thuyền gối đầu trên bến đã được người ta neo giữ cản thận từ ngày hôm qua. Trên bến chỉ còn độ vài người đang khẩn trương kiểm tra thuyền của mình rồi neo lại cho chắc chắn. Chắt Trạch mình khoác chiếc áo mưa, đội chiếc mũ cối lật chiếc thuyền thúng úp trên bãi, kéo xuống bến sông. Một người đàn ông trên bến gọi to bằng giọng điệu đặc quánh: “Huơ chắt Trạch, bạo sắp vô rồi mà còn ra sông chi rứa?” Ông ngoảnh lại trả lời người đàn ông nọ cũng bằng chất giọng sền sệt như thế “Tui sang bên nớ có việc.” Vừa nói ông vừa chỉ tay sang bãi ngang bên kia sông.
(Ở vùng này, trước năm 1954, ai muốn được người ta gọi “chắt” phải cúng một số tiền cho làng để mua cái danh ấy. Thường chỉ có những nhà khá giả hoặc địa chủ mới đủ tiền để mua danh, và họ chỉ chi tiền một lần. Có cái danh ấy cũng có nghĩa là được miễn phu dịch hàng năm. Mỗi khi làng có việc thì hàng “chắt” chỉ đứng sau lí trưởng mà thôi. Ông Trạch hưởng cái danh ấy từ đời bố của ông để lại. Đến tận hôm nay mặc dù thời thế đổi thay nhưng những người cùng trang lứa với ông vẫn gọi là “chắt trạch” có lẽ vì họ tôn trọng ông hoặc có thể cũng vì gọi lâu thành quen. Lớp sinh sau 1954 dĩ nhiên là không còn cái danh ấy nữa).

Lạch Quèn là cửa bể nơi con sông Bùng chảy từ miền Tây Nghệ An đổ về, con lạch đến Diễn châu đã cắt xóm chài quê ông làm hai nửa. Nửa bên này là Diễn Thành, một làng chài sầm uất và trù phú; nửa bên kia là một cồn cát thuộc xã Diễn Kim, bên ấy chỉ lác đác vài chục nóc nhà. Ở đó là một rừng phi lao chắn sóng chắn gió cho đất liền, dân bên ấy chỉ chài lưới ven bờ và cào nghêu trên bãi. Mỗi khi đánh được mớ cá hay cào được rổ nghêu hoặc don là họ chèo thuyền thúng sang bên này sông để trao đổi và mua bán.
Ông Trạch, kéo chiếc thuyền thúng xuống mé nước, ngồi lên thuyền và khoát mạnh mái chèo rời bến. Những đợt sóng đẩy con thuyền lên cao hạ xuống bập bềnh trên mặt nước. Những cú khoát chèo dứt khoát của ông lão 75 thật mạnh mẽ đẩy chiếc thuyền thúng trườn qua từng đợt sóng chấp chới để sang bờ bên kia. Ông kéo chiếc thuyền thúng lên tận bãi phi lao, vứt chiếc bơi chèo vào bụng thúng rồi đi nhanh vào bãi. Trên bãi chẳng có đường sá gì sất, người ta cứ đi trên cát theo cảm quan của mình, tự mở đường mà đi. Ở đây nếu ta đi một vòng trên bãi, khi quay lại chẳng thể nhận ra dấu chân mình nữa, chỉ cần một đợt gió thôi cát đã phủ kín và xóa sạch dấu vết. Chả thế mà ông trời đã phú cho những người đi biển một cảm quan đặc biệt, đó là cảm quan định hướng. Chẳng thế mà xưa nay người đi biển nhiều khi chẳng cần đến la bàn gì cả thế mà họ chẳng thể lạc bao giờ. Ông Trạch cũng cứ theo thói quen như thế để lần vào bãi. Đi một lúc ông thấy một ngôi nhà nhỏ lúp xúp nằm thu mình giữa bãi phi lao. Đó là nhà thằng Sóng. Chả là Sóng cùng với đội tàu của mình ra khơi từ mấy ngày nay chưa kịp trở về tránh bão nên lòng ông như lửa đốt. Nhà nó ở bên này chẳng có người trông nom nên ông phải sang đây kiểm tra mọi thứ. Ông mở cánh cổng tre và bước vào sân. Từ cổng vào khoảng sân là hai khoảnh vườn nhỏ trồng mấy gốc dưa hấu, hình như ở đây người ta chỉ trồng dưa hấu và phi lao, chả là hai giống này ưa cát. Đi hết khoảnh vườn là một chiếc sân nhỏ lát bằng xi măng, khoảng sân vừa đủ để phơi phóng và kê mấy chậu hoa. Bên chái nhà là một cái giếng nước ngọt, nước trong vắt và mát nhưng khi uống lại lờ lợ, thứ nước lờ lợ đặc trưng nơi vùng biển. Cạnh giếng có có mấy chậu sành trồng chanh, và vài bụi sả. Thì ra mỗi lần đi biển về, cu cậu lại xúc một bao đất từ bên kia đưa sang bên này để trồng cây trái. Đã lâu lắm ông chưa sang bên này vậy mà mọi thứ ở đây đều được sắp xếp cẩn thận, gọn gàng và ngăn nắp. Trái hẳn với những suy nghĩ của ông khi đang ở bên kia bờ: ông nghĩ hắn ở một mình chắc nhà cửa để tuềnh toàng và bề bộn lắm. Ở đây như một ốc đảo, hắn như gã Robinxon thì gọn gang với ai. Nhiều lần ông bàn với nó chuyển sang bên kia sông để còn lấy vợ nhưng nó nhất quyết không chịu. Cũng vì lẽ này mà cái Hiên, người yêu hắn cứ giận dỗi đòi bỏ. Thật ra chẳng phải Sóng không có đủ tiền để xây một căn nhà sống sung túc bên ấy, nó thừa tiền là đằng khác. Mười lăm tuổi, học xong cấp hai nó đã theo ông đi biển và mới hôm kia nó vừa bước sang 27. Cái tuổi vừa đủ chín chắn để thực hiện mọi điều mình muốn. Với lại, cách đây 5 năm, ông đã để lại cả con tàu đánh bắt xa bờ cho nó làm chủ. Vậy thì nó chưa chịu chuyển nhà mà vẫn bám lấy bãi bồi này chỉ một lí do: Nó đợi mẹ trờ về, nó luôn tin một ngày nào đó mẹ nó sẽ trở về tìm nó.
Khi mọi thứ đã được kiểm tra cẩn thận ông mới yên tâm rời nhà, lúc này trời cũng nhá nhem tối. Chiều về, khi ông ra đến chỗ neo thuyền thì nước đã xăm xắp. Gió nổi từng hồi, mưa càng mạnh hơn. Nhìn mây, ông đoán chắc đêm nay bão sẽ vào đất liền. Ông nhanh chóng lên thuyền rồi chèo một mạch về bến. Bên này bến lở nên nước rất sâu, vất vả lắm ông mới kéo được chiếc thúng lên mặt kè. Đi được một quãng ngắn, bỗng từ dưới mặt sông nghe tiếng kêu cứu thất thanh, ông quay lại đưa mắt nhìn ra xa, trời nhá nhem, sóng lại vỗ mạnh nhưng vẫn thấy loáng thoáng bóng người đang ngoi lên ngụp xuống trên sóng nước. càng lúc ông càng nghe tiếng kêu rõ hơn, tiếng kêu của một người đàn bà hình như ông đã gặp: “Cứu tôi với! Có ai không, cứu với!” sau đó đuối dần và mòn vào chôn theo từng lớp sóng. Ông sấp ngửa đẩy chiếc thuyền thúng và bơi mạnh mái chèo xé sóng ra nơi người kia đang chới với. Chỗ người đàn bà chìm xuống cách bờ vài chục sải chèo, trời mưa, gió thốc, sóng dập dềnh chao đảo như muốn nhấn chìm cả chiếc thuyền thúng làm ông chèo chậm. Chỉ còn vài sải tay, ông nhảy ùm xuống bơi đến và nắm tóc lôi người đàn bà về chiếc thuyền thúng. Ông nâng người đàn bà lên cao, dùng hết hơi sức đẩy bà ta lọt vào lòng thuyền. Trong thoáng nhìn mặt người đàn bà ấy ông vẫn nhận ra con Hạnh. Bỗng, một cơn sóng to ập đến, chiếc thuyền xoay vòng một lúc rồi bốc lên cao và ném cả chiếc thuyền thúng đánh ầm xuống mặt nước, cả người ông cũng đu theo rồi rơi xuống . Cú rơi ấy làm chiếc bơi chèo treo trên miệng thúng đánh mạnh vào sườn trái, ông đau đớn như chết ngất đi. Chẳng hiểu sao cái bản năng vốn có của người đi biển hình như trỗi dậy đã tiếp cho ông sức mạnh giúp ông bám lấy miệng thúng và leo được vào miệng thúng. Có lẽ trong phút sinh tử ông chẳng còn thấy đau đớn nơi mạng sườn mà cố chèo thật nhanh vào bờ, máu từ mạng sườn rỉ ra từng vục. Vào được bờ thì ông cũng ngất đi.
Người ta đưa ông vào bệnh viện, đã ba ngày rồi mà ông vẫn hôn mê. Cú va ấy đã làm cho xương sườn bị gãy, những đoạn xương vỡ đâm thẳng vào vào lá lách, vào phổi ông.
***
Mấy ngày nay ở xóm Lạch Quèn người ta kháo nhau chuyện chắt Trạch vừa tha đâu về một cô gái rất xinh nhưng đang có chửa. Người ta tụm ba tụm bốn to nhỏ , xì xầm sau lưng ông kiểu như “hu..ờ, thằng cha chắt Trạch trông ra rứa mà liều đạ dại, vợ con sờ sờ ra đó rứa mà hần tha ở mô về một con đị đẹp chì chi”. Có người tò mò hỏi lại “Rứa quân nớ có ợ chung một nhà khung?” “Mô mà ở chung, con nớ ở một mình bên bại ngang, bựa mô bây sang mà ngắm”…. Những lời tán ra tán vào ấy làm cuộc sống gia đình ông đảo lộn. Ở cái xóm chài từ lâu vốn bình yên này người ta ít nghe những chuyện ngoại tình hay đánh đĩ vì đó là điều cấm kị của người vốn nhiều ngày lênh đênh trên biển. Việc chắt Trạch đưa cô ta về trong lúc có chửa là chuyện hiếm. Thực ra trong lúc ngư nhàn, một lần ông theo một người bạn ngược sông Bùng để chở mắm muối lên mạn Yên Thành bán và đổi gạo. Bữa ấy đang độ giữa đông, gió đông bắc thốc vào người lạnh buốt, ông thấy một người phụ nữ đi thăm lưới lật thuyền giữa sông, thế là chẳng kịp cởi chiếc áo ấm bên ngoài, ông lao mình xuống dòng sông vớt cô ta lên. Cảm ân đức ấy, cô gái mặc dù đang bụng mang dạ chửa vẫn nhất quyết xin về hầu ông. Ấy thế là cả xóm chài cứ kháo nhau rằng: “chắt Trạch đưa vợ hai về ra mắt”.

Ở lâu tại xóm chài, cô cũng đã hiểu được nhiều quy định không tên, ví như các chủ thuyền họ không hoặc hạn chế để cho phụ nữ trèo lên thuyền, vì họ bảo các chị em thường mang lại những điều xui xẻo khi ra khơi. Vì vậy cô chả bao giờ lên thuyền của họ. Hằng ngày đứng nhận cá, cô chỉ cần chờ họ gọi tên và bê cà sọt cá cho mình một cách cận thận. Cô được ông Trạch mách nước: mạn Yên Thành, Đô Lương họ thích hải sản, cô cứ lên trên ấy trải bạt ra ngồi ở các chợ tạm mà bán cũng đắt hàng. Chính vì sự chịu thương chịu khó ấy đã dần dà chiếm được cảm tình của xứ vạn chài. Họ không còn dè bỉu khinh khi cô nữa, trái lại họ lại cảm mến cô hơn. Cuộc đời cô tưởng chừng sẽ bình lặng như thế cho đến hôm thằng Sóng chào đởi.
Đêm ấy cũng vào cữ tháng 9, mùa này biển cũng đỏng đảnh khó tính như người đàn bà giữ tiết. Những đợt áp thấp nhiệt đới, những cơn bão xa khiến mặt biển ầm ầm rung chuyển. Cũng đêm ấy, trời đổ mưa to, ông Trạch ở bên này bờ đang neo thuyền thì có tiếng Hạnh gọi trong mưa “Ông Trạch ơi! Ông Trạch ời! đưa em sang bờ vứi!” Nghe tiếng cô gọi thất thanh, ông liền chèo chiếc thuyền thúng sang bên ấy để đưa cô sang bên này bờ. Ngồi trên thuyền thúng, máu cô chảy thành dòng, ông đoán hình như nước ối đã vỡ. Thuyền vừa cập bến, đường từ đây đến Trạm xá cũng phải mấy cây số, trên trời mưa lại trút xuống ào ào, xem chừng cô ấy sẽ sinh con dọc đường vì thế đến trạm xá sẽ không còn kịp nữa. Chẳng còn cách nào khác, ông đành dìu cô vào khoang thuyền của mình, nơi nghỉ ngơi của thủy thủ mỗi khi chờ mẻ cá, để chuẩn bị cho ca đỡ đẻ của ông trong đời. lên thuyền, ông bật chiếc bóng đèn lấy điện từ bình ắc quy cho sáng, để Hạnh nằm ra sàn tàu xong xuôi mới đi đun nổi nước nóng. Ông đã từng chứng kiến những ca đỡ đẻ cho trâu bò rồi thì ông nghĩ chắc con người cũng chỉ đến thế mà thôi. Thế là đêm ấy thằng Sóng ra đời. Khi nó cất tiếng khóc đầu tiên, ông lấy cái ống nứa, chẻ lấy phất cật cho sắc rồi cắt rốn cho nó. Người của nó được ông quấn trong cái áo móc trên giá để ủ ấm cho nó. Người ta thường chôn bọc rau của mình ở phần nhà mình, nhưng cái rau của thằng Sóng ông bọc vào chiếc áo cũ, bên trong cuộn thêm một cục đá cho nặng rồi quẳng xuống dòng sông sâu. Với ông, người đi biển sóng nước cũng là quê hương, phần rau ấy để cho Đức Long Quân giữ lấy ngài mới ban phúc cho. Nó sinh ra trên sóng và ông cũng đặt tên cho nó là Sóng.
Sáng tinh mơ, ông ra bến dự định sẽ đưa mẹ con họ ra trạm y tế để chăm sóc thì bất ngờ thay trong khoang thuyền chỉ mình thằng Sóng nằm khóc đến tím tái. Ông hốt hoảng bế nó trên tay dỗ dành, thằng bé hình như nhận được hơi ấm từ ông nên nín bặt. Từ đây thằng Sóng gắn với ông và ông trở thành cha thằng bé. Mặc dù chẳng máu mủ gì nhưng người ta nói nó là bản sao của ông, con người trầm tính, phóng khoáng và nhân hậu.
***
Trong cơn mê, ông cảm được cái Hạnh đang ngồi cạnh ông, nó vừa khóc vừa kể cho ông nghe lí do mình bỏ con. Sinh con xong, phần vì mất máu, phần vì mệt nên em thiếp đi một lúc. Tỉnh dậy mình đã rơi vào vô thức, em không còn nhớ gì những chuyện đã xảy ra. Thấy mình nằm bên cạnh một thàng bé sơ sinh, em sợ hãi rồi vùng dậy chạy đi trong đêm. Sáng ra người ta nhìn thấy em nằm bên vệ đường ở một nơi rất xa rồi họ đưa em vào bệnh viện. Các bác sĩ chuẩn đoán đó là dấu hiệu của bệnh tâm thần. Mấy năm trở lại đây, sau một chấn động nhỏ, đang mọi kí ức lại hiện về mồn một, tất cả như chỉ vừa xay ra ngày hôm qua. Vì thế em mong ngóng được trở về bên con. Hôm ấy, đứng trên bờ kè, nhìn qua bên kia bãi bồi, em thấy mình phải qua bên ấy ngay bây giờ, thế là mặc cho mưa to gió lớn em lấy chiếc thuyền trên bến chèo sang bên kia sông. Chèo được một đoạn thì con thuyền lật úp. Có lẽ em là người chỉ mang lại đau khổ cho anh. Lần đầu tiên cô xưng em và gọi ông Trạch bằng anh, lời nhân xưng ấy cô muốn nói với ông rằng, trong cô ông là một người chồng người cha vĩ đại.
Những lời của hạnh ông cảm nhận được hết, ông muốn ép nước mắt chảy ra để báo hiệu rằng mình đang hạnh phúc, vậy mà ông chẳng còn chút sức lực nào. Rồi một bàn tay cứng rắn nắm lấy tay ông rồi đưa lên ngực, ông nhận được đó là thằng Sóng? Nó đã trở về, nó là con của biển vì thế bão tố chẳng bao giờ khuất phục nó được. Rồi ông nhận ra vợ mình và những đứa con ruột của mình cũng đang trò chuyện với ông.
Tất cả những con người nhân hậu đang ở quanh ông, sẽ nối tiếp giấc mơ của ông. Ông mãn nguyện mỉm cười và giữ nguyên cái cười hạnh phúc ấy rồi thanh thản ra đi.
Ngoài kia những con sóng vẫn đang gào thét...

Truyện ngắn của Công Hiếu

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập6
  • Hôm nay1,267
  • Tháng hiện tại33,051
  • Tổng lượt truy cập2,637,573
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây