SÓNG LÒNG (Nguyễn Thị Xuân Hương)

Thứ bảy - 28/09/2019 04:47
Truyện ngắn:

Điện thoại báo cuộc gọi lỡ, Vân bấm xem và giật mình khi tên anh hiện ra. Đã lâu rồi anh không gọi cho cô dẫu cả hai vẫn âm thầm dõi theo nhau trên facebook. Chả lẽ anh gọi nhầm rồi tắt máy? Hay anh thật sự muốn nói chuyện với cô? Trái tim cô lại loạn lên từng nhịp sau mỗi lần tự hỏi. Hít một hơi thật sâu, tay cô khẽ run khi bấm gọi lại:
- A lô!
- Anh vừa gọi em à?
- Ừ! Anh gọi em, anh vừa về muốn gặp em chút được không? Trưa mai em rảnh không đi ăn trưa cùng anh nhé!
...
- Dạ!... em rảnh!
- Vậy mai anh qua chỗ làm đón em nhé!
- Dạ! Có gì em alo anh nha!
Tiếng điện thoại tút tút, còn trong cô thì rối bời. Vừa như vui mừng run rẩy mong được gặp anh, vừa là sự đấu tranh giữa con tim và lí trí khi nghĩ đến hai người một là chồng cô và hai là vợ của anh. Cảm giác có lỗi và day dứt đưa cô trở lại cách đây 5 năm, anh cũng hẹn gặp cô như thế.
Anh để ý cô từ khi cô còn là con bé lớp 9 vô tư với mái tóc dài quá mông cùng khuôn mặt luôn vương vấn nỗi buồn khó tả. Tình cảm hai người thân thiết hơn khi cô bước chân vào cấp 3, cô đầu cấp còn anh cuối cấp. Lớp cô tầng trên, lớp anh tầng dưới, mỗi giờ ra chơi cô lại ra ban công len lén ngó xuống để rồi nghe tim rộn ràng xao xuyến khi bắt gặp anh đang ngửa cổ ngước nhìn lên. Tình cảm tuổi học trò cứ thế thật vu vơ, nhẹ nhàng, trong trẻo. Nhưng cũng thật dễ tan biến và chuyển thành khó ưa khi có lần anh đòi xem xấp bài kiểm tra của cô và kèm theo câu hỏi: “Đây có đủ cả không hay mấy bài điểm kém giấu mất rồi?” Ơ! Đồ vô duyên, hỏi thế không biết là người ta tự ái à? Bao nhiêu tình cảm bấy lâu bỗng chốc tan biến, cô ghét anh đến lạ. Từ đó, cô không thích gặp anh nữa, cảm thấy bực bội khi anh cứ vô tâm chẳng nhận ra cô ghét anh đến chừng nào. Còn anh vẫn yêu cô, cô càng lẫn tránh anh càng thương nhớ, càng muốn gặp mặt. Cái thằng đàn ông ngốc nghếch, chưa trải đời trong anh không thể hiểu được tâm lí dỗi hờn đỏng đảnh của một cô nàng mới lớn đầy sự kiêu kì và dễ tổn thương.
Cô lại yêu, một tình yêu nồng nàn, mãnh liệt. Mối tình ấy bắt đầu từ năm cô học lớp 11 kéo dài 10 năm và chốt hạ bằng một đám cưới rình rang, hạnh phúc. Trong suốt thời gian ấy anh vẫn yêu cô, việc cô yêu người khác chỉ khiến anh càng khao khát, mong nhớ cô hơn. Anh đã xin cô một cơ hội được chờ đợi cô và người ấy chia tay. Cô rung động nhưng là sự tham lam chiếm hữu, muốn có thật nhiều vệ tinh quanh mình chứ không phải tình yêu. Không yêu anh, nhưng cô vẫn muốn anh yêu mình, chờ đợi mình. Anh chờ đợi cô đủ 10 năm thì đi lấy vợ sau lần cuối cùng ngỏ lời cô đến với anh được đáp trả bằng câu “ Em xin lỗi!”. Trước ngày cưới anh dẫn vợ đến nhà cô giới thiệu mà nói với cô gái ấy rằng: “ Đây là vợ cả của anh, em chỉ là vợ hai thôi!” Cô vừa thấy thương và bẽ bàng thay cho cảm xúc của cô gái, vừa thấy hụt hẫng, tiếc nuối như mình vừa bị ai đó cướp đi một thứ mà cô chắc chắn thuộc về mình. Vân thấy tim mình bị bóp nghẹn, ghen tị và ấm ức.
Sau khi cưới vợ chồng anh đi nơi khác lập nghiệp. Thỉnh thoảng anh vẫn về trong mỗi giấc mơ của Vân. Anh như một miền kí ức chôn sâu nhưng không thể phai mờ trong cô, nhiều lúc vợ chồng mâu thuẫn cô lại thấy nhớ anh da diết, phần đàn bà hoang đàng, khốc liệt trong cô lại trỗi dậy, cô lặng thầm ngoại tình trong tư tưởng. Khao khát được gần anh, được anh vuốt ve mơn trớn cứ dày vò cô qua mỗi cái cựa mình.
Anh đưa vợ con về đám cưới một người bạn, và gọi điện cho cô. Cũng câu chuyện ấy, lời mời ấy cùng cảm giác run rẩy như ban nãy vừa nhận điện thoại của anh, thấp thỏm như người đi ăn trộm lo sợ bị bắt được. Cô thấy nhớ và thèm khát gần gũi, cảm giác hồi hộp và day dứt khi nghĩ đến chồng mình người luôn đặt niềm tin tuyệt đối vào cô, nghĩ đến vợ anh cùng là phận đàn bà, hai người họ sẽ đau đớn nhường nào khi biết mình bị phản bội. Nhưng cái cảm giác tò mò, muốn thoả dục vọng thôi thúc cô bước chân vượt qua ranh giới của tiết hạnh và lòng tự trọng.

 
nguyen thi xuan huong

Anh kéo cô vào một nhà nghỉ mà ban đầu cô ngỡ là quán cafe. Chống cự yếu đuối rồi cô cũng thuận theo anh vào với lời hứa của anh “chỉ muốn được có không gian riêng tâm sự”. Trong ánh đèn mờ ảo của căn phòng hai con người ban đầu là hai góc giường ngồi lặng im, chìm đắm vào không gian riêng của mỗi người. Sau một hồi trò chuyện hỏi thăm gia đình, công việc cô đã ngồi trong lòng anh tự lúc nào. Ôm cô thật chặt như sợ chỉ nới lỏng chút thôi cô sẽ vụt mất khỏi vòng tay, anh gục mặt vào tóc vào gáy cô cuồng dại hít hà hương đàn bà thơm ngát. Cô thở gấp, đê mê và run rẩy, thấy mình tan chảy giữa đồi cỏ non ướt át, mềm mượt đang rung lên từng nhịp theo mỗi cơn địa chấn của núi đồi. Bàn tay anh như một thợ lành nghề bắt đầu khám phá cơ thể cô, tay anh đưa đến đâu cô uốn cong người rạo rực theo đến đó, môi anh như nuốt trọn môi cô. Một cảm giác thật khác lạ, cô thầm so sánh nụ hôn của anh và chồng, một cảm giác mới mẻ chẳng thể gọi thành tên cuốn cô trôi theo từng tiếng nuốt nơi cổ họng. Thả lỏng cơ thể để mặc cho cảm xúc xâm chiếm, lần đầu tiên trong đời cô muốn được nếm trải trọn vẹn sự ái ân với một người đàn ông khác không phải chồng mình. Anh ghì cô xuống giường, quấn chặt cơ thể cô đang chới với rồi cuống quýt lần mở, cởi bỏ mọi thứ vướng víu trên hai cơ thể. Anh hổn hển và vội vã muốn đi vào trong cô, muốn được chiếm hữu cô đến tận cùng...
Cô mê mải trườn mình giữa mảnh ga giường nhàu nát, anh quá mãnh liệt. Bao dồn nén của mười mấy năm qua như quả bóng căng phồng vừa nổ tung, nóng hổi. Giật mình bừng tỉnh khỏi cơn mê, sự hoan lạc trong cô bỗng tắt lịm khi anh muốn đi vào trong cô. Hình ảnh của chồng, niềm tin, tình yêu mà chồng dành cho mình giúp cô lấy lại lí trí. Cô bắt đầu vùng vẫy cố thoát khỏi anh, đấm đạp và hét lên hoảng loạn, hai chân khép chặt cô không sẵn sàng cho việc này, ngoài chồng ra cô không thể chấp nhận bất kì ai. Đó là điều thiêng liêng nhất mà cô muốn dành riêng cho chồng mà thôi. Hai dòng nước mắt cô chảy dài khiến anh bối rối, buông cô ra anh đổ sập xuống giường, hai mắt cũng đỏ hoe rồi nhắm nghiền bất động.
- Em đến cuối cùng vẫn không thể chấp nhận anh sao? Không thể cho anh được một lần yêu em trọn vẹn sao?
- Em xin lỗi! nhưng em không thể. Mình dừng ở đây thôi, em yêu chồng em !
- ...
Chuông điện thoại đổ dồn, là vợ anh gọi.
- Uh, anh biết rồi! Em cứ sắp đồ đạc đi, 30 phút nữa anh về rồi mình ra ga!
Bỏ điện thoại sang bên anh lại nằm sấp trong trạng thái của người hụt hẫng, tuyệt vọng.
Cô mặc lại quần áo rồi đứng dậy để ra về, mọi háo hức, thèm khát giờ đây nguội lạnh như chưa từng tồn tại.
 - Em về đây! Anh cũng về ra ga cho kịp kẻo vợ mong.
Anh chồm dậy nhào người ôm lấy cô, hai tay cô buông thõng không đáp lại, cô không muốn một sự gần gũi nào thêm nữa.
- Em không thể ôm anh được sao?
- ...
- Anh hôn em lần cuối được không?
- ...
Thở dài anh buông cô và nhìn cô khuất sau cánh cửa.
Phải rồi! Cô đối với anh không phải là yêu, chưa bao giờ cô yêu anh cả. Chỉ là cảm giác không muốn mất đi vật sở hữu của mình. Chỉ là sự tham lam, nhức nhối khi cảm thấy bị tổn thương lòng kiêu hãnh. Cô chỉ muốn được thoả mãn, nếm trải những phút giây ngoài chồng ngoài vợ. Muốn anh luôn phải nhớ mong, khao khát có cô. Hay cô thật sự có tình cảm với anh nhưng lo sợ những cuộc đổ vỡ phía sau, tủi hổ khi nghĩ đến chồng, đến dư luận xã hội. Dù là gì đi nữa cô tin mình đã dừng lại kịp lúc. Đêm ấy khi ân ái với chồng, cô luôn thầm rơi nước mắt, nhìn vẻ hoan hỉ thoả mãn của chồng mà cô quặn thắt, day dứt. Sẽ còn lâu lắm cô mới vượt qua được cảm giác tội lỗi này, mới quên đi được những xúc cảm cô đã có chiều nay.
Vậy là đã 5 năm rồi từ buổi chiều hôm ấy, chiều nay con tim cô lại lỗi nhịp. Từng hình ảnh khi xưa như thước phim quay chậm đủ để cô tự mình trải qua đủ mọi cung bậc cảm xúc ngày hôm đó. Liệu mọi việc có lặp lại như lần trước khi cô nhận lời gặp anh không? Liệu lần này cô có đủ khả năng vượt qua không? Cô có nên gặp anh không? Hàng trăm câu hỏi như xoáy vào tim nhức nhối.
Tan làm Vân chầm chậm chạy xe trên đường, trời trở lạnh từng cơn gió lướt trên thịt da như bàn tay anh đang mơn trớn, gió lùa qua kẽ tóc vươn chiếc lưỡi dài mềm mại khẽ trêu ghẹo vành tai đưa cô lạc vào không gian mộng mị. Chợt Vân dừng xe, trước mặt cô là khách sạn nơi anh đã đưa cô đến. Lặng thinh quan sát từng chiếc xe dập dìu ra vào, từng đôi trai gái ôm ấp thân mật có, lặng lẽ tách xa có. Thừ người tự nhắc nhở bản thân về cái giá của sự hạnh phúc, về hình ảnh của mình trong con mắt chồng con, gia đình và bạn bè. Với họ cô là một người phụ nữ nết na, đoan trang, luôn hi sinh bản thân cho gia đình, yêu chồng thương con hết mực. Khẽ thở dài một tiếng Vân lấy điện thoại bấm số anh viết vội :
- “Xin lỗi anh! Mai em không gặp anh được. Có gì lần tới em mời vợ chồng anh qua nhà em ăn cơm với vợ chồng em nha!”
- “Em có thể đừng nói câu xin lỗi anh nữa được không?”
- “Em không thể! Có lẽ như vậy là tốt nhất cho tất cả chúng ta. Một lần nữa em chỉ có thể xin lỗi anh mà thôi. Em xin lỗi!”
- ...
Anh không trả lời cô nữa, nhưng cô xem như mình đã có câu trả lời. Cất điện thoại vào túi Vân cho xe chạy hướng về phía chợ. Cô thầm tính trong đầu sẽ mua món gì mà chồng con thích ăn để nấu. Nghĩ đến hình ảnh gia đình quấn quýt bên mâm cơm chiều, chồng cô sẽ kể cho cô nghe về một cậu học viên vụng về bị anh trách mắng, hai đứa nhóc thì không ngớt tranh luận về một vấn đề mà chúng bất chợt nghĩ ra. Thành phố đã bắt đầu thắp lên những ngọn đèn dìu dịu, ấm áp xua tan từng cơn gió lạnh. Cô mỉm cười, từng cơn sóng lòng dịu lại, an yên!


 
Nguyễn Thị Xuân Hương
 

Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 1 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • buy cialis pro
    Where To Buy On Line Elocon Without Rx oxycle [url=https://artsocialist.com/]Cialis[/url] ThyclE How To Naturally Last Longer Brebrony Cialis preext Xlpharmacy
      buy cialis pro   undency@aemail.xyz   12/09/2020 22:04
  • cialis for sale online
    Propecia Forehead Some oxycle [url=https://cialisse.com/]Cialis[/url] ThyclE viagra a los 30 Brebrony Cialis preext Amoxil Generique France
      cialis for sale online   undency@aemail.xyz   18/08/2020 09:42
  • online cialis pharmacy
    Priligy 30mg Price essersFielay [url=https://agencialisto.com/]Cialis[/url] spokbast Cialis 20 Mg Opiniones Kebraaderi cialis for daily use Piovoteoni Buy 25mg Viagra Online
      online cialis pharmacy   undency@aemail.xyz   10/08/2020 18:56
  • п»їcialis
    Priligy Rezeptfrei Paypal DouttySnuddy [url=https://acialisd.com/#]comprare cialis online[/url] ParDuela 2.5 mg generic cialis envenusand best cialis online zesassurry Cialis Viagra Fr
      п»їcialis   Axioponee@belan.website   12/07/2020 21:12

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập6
  • Hôm nay1,456
  • Tháng hiện tại34,988
  • Tổng lượt truy cập2,639,510
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây