SÓT LẠI NỤ CƯỜI

Chủ nhật - 17/10/2021 11:42

Truyện ngắn của Hồ Loan.

Tôi nhẹ đẩy cánh cửa, một mùi hôi khét xộc thẳng vào mặt. Thoáng chút sững người, tôi nghiêng đầu ngó vào.

Căn buồng rộng chừng chục mét vuông. Không cửa sổ. Không thông gió. Không bất kỳ một lỗ nhỏ thoát khí nào. Tường gạch, mái lợp tôn pro xi măng, nền được tráng cẩu thả. Mùa hè mà ở trong cái nhà kho này thì mọi thứ đều khô quánh giòn rụm.

Chiếc chõng tre được kê sát tường. Chị ngồi đó, tay phe phẩy tấm khăn cáu bẩn, đôi mắt trắng dờ vẩn đục. Khuôn mặt không chút cảm xúc. Chị cứ phe phẩy chiếc khăn như kiểu đuổi ruồi muỗi bản năng. Bên góc kia là chiếc xe quạt lúa có dăm chú gà gật gù loáng quoáng dưới ánh điện mờ. Phân gà ở khắp nơi, cả trên chiếc giường chị ngồi.

Tôi còn đang lưỡng lự bởi thứ mùi nồng nặc thì út Việt đã lách người bước vào. Anh tiến lại gần, miệng nở nụ cười thật hiền:
- Nhớ con không, Cô Mót? Con đây mà.
- Không nhớ con hả?

Không tiếng trả lời, chỉ có tiếng muỗi o o, tiếng phẩy khăn đều đặn. Tiếng những chú gà phàn nàn hai vị khách không mời.
Tôi lặp lại lời út Việt:
- Chị nhớ ai không? Người này chị biết mà, chị nhớ lại xem.

Tôi cố dẫn dụ chị về lại ngày xưa, cái ngày tụi tôi chơi năm mười trốn quanh các ngách. Tôi và út Việt cũng như bao đứa con Khương Mỹ kẻ xa người gần mãi mê với cuộc sống riêng, bất chợt một ngày gặp nhau trên trang mạng rồi dắt nhau tìm về ngày xưa.

Chúng tôi kể về xóm Cầy, về những câu chuyện nhuốm màu tâm linh mà cả đời không lí giải được. Về những cái tên đã theo tuổi thơ đi cùng năm tháng.

Cả hai chùng lại trước Mót. Chị bây giờ ra sao. Cuộc sống và những đổi thay khiến chúng tôi như bị cuống vào vòng xoáy nhân sinh. Chợt nhận ra mình đã đi qua nhiều thứ.

Nhà út Việt thuộc hàng có của ăn của để. Vẫn thường san sẻ rau dưa mắm muối cho người hàng xóm nghèo khổ là mẹ con chị. Nên khi nhắc đến, mặt chị giãn ra, môi mím mím thương đến lạ. Một hồi lâu, có tiếng trả lời lí nhí nơi cuống họng:
- Út, út Việt mà!

 
unnamed

Lúc này út Việt đã bước ra ngoài ngó nghiêng căn buồng. Anh xem có cách nào lắp chiếc quạt máy đuổi muỗi và giảm khí nóng cho chị.
Tôi mừng rỡ gọi nhỏ:
- Chị nhận ra út Việt kìa.

Thoáng nụ cười hạnh phúc trên môi, anh tiến lại gần.
Vẫn ánh mắt bẽn lẽn ấy, vẫn khuôn mặt hiền ngây dại ấy. Thoáng chốc đã hơn bốn chục năm đi qua. Thời gian không lấy đi tất cả, thời gian chỉ phủ bụi lên những trang kí ức. Và thời gian có sức bào mòn mọi thứ.

Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau.

Ngày ấy.

Chắc hẳn vì sinh sau đẻ muộn, lúc tuổi đã chớm chiều, lúc nhựa sống trong cái cơ thể già nua cằn khô vì thiếu ăn ấy mà bà Hòe đặt luôn tên con là Mót.

Cũng vì lẽ đó mà Mót chậm chạp khờ khạo hơn chúng bạn cùng trang lứa. Đi đâu làm gì Mót cũng nép sau vạt áo mẹ.

Những buổi sáng hai mẹ con lang thang đến từng vườn nhà xin nhặt tàu cau về làm chổi bán kiếm sống qua ngày.

Bà Hoè đâu có niềm vui gì ngoài việc hút thuốc. Loại thuốc có lá to phơi khô, xé ra cuốn lại như ngón tay cái, bập từng hồi cho quên cơn đói. Mót cũng nghiện món đó từ lúc nào không hay biết.
Mót thèm thuốc lá đến dại người. Chỉ cần cho thuốc thì biểu chi cũng làm. Từ gánh nước bửa củi, đến nói linh tinh làm trò cho thiên hạ. Bởi cái cách nói ngọng nghịu cùng với vẻ mặt thẹn thùng mắc cỡ khi bị ghép đôi với một người nào đó.

Mà thương nhất là những hôm người ta thuê chú Ba đi chẻ lạt. Chú Ba bị mù từ bé, mọi sinh hoạt đều lặng lẽ dưới đôi tay tài hoa vi diệu. Nhưng cũng gặp không ít khó khăn khi rời khỏi nhà. Mót trở thành đôi mắt của chú. Mỗi người một đầu gậy cứ thế dò dẫm từng bước trong làn sương sớm.

Khuôn mặt ngây ngô gắn lên thân hình đã thiếu nữ khiến Mót chỏi ra giữa bọn chúng tôi.

Mỗi lúc đi cùng chú Ba, Mót thường lẳng lặng ra một góc lấy que vạch đất. Rủ chơi gì Mót cũng lắc đầu cười e thẹn. Vẻ khờ khạo hiền lành của Mót cũng trở thành một tính từ cho cách mắng con của nhiều ông ba bà mẹ khi thấy con mình kém lanh lợi, thiệt tội.

Với Mót mà nói, ngoài bà Hoè ra, tới chú Ba và anh chị, Mót hầu như chẳng gần gũi ai.

Còn nhớ, có lần nghe bà kể, đêm nọ, hai mẹ con đang nằm trong buồng, chợt có tiếng rụng bịch bịch, đoán chừng dừa nhà ông Khôi rụng, Mót lật đật chạy ra sau vườn. Nơi ấy tối om, từng vạt cây dại chen chúc nhau kín lối. Góc vườn nhà ông Khôi là một nơi đầy huyền bí với cổng kín tường cao, với những loại cây ăn trái chín rụng thối vườn chứ nhất quyết không cho đứa trẻ con nào vào. Bà Hoè chờ hồi lâu, tưởng tượng ra miếng dừa khô béo ngậy kẹp bánh tráng nướng. Vị bùi bùi ngọt nhẹ cùng với cái thơm giòn của bánh tráng ngon thôi rồi. Mà bà làm gì có tiền mua bánh, cứ chấm với chút muối tiêu nhai đủ ngon, rồi uống cả gáo nước chè nữa là no tới sáng.

Mà sao hấn đi đâu lâu kinh, dầu trong đèn đã vơi phân nửa, ngọn đèn tù mù hắt lên tường cái bóng nhỏ gầy liêu xiêu. Bọn thạch sùng tranh chỗ săn mồi dí nhau cắn tí toé. Con Cú già nơi ngọn nhãn cứ như doạ người ta đến chết khiếp bởi khuôn mặt thiếu thiện lương. Ủa mà răng lâu kinh, cái con ni thiệt là, hay ngồi chờ lượm thêm trái nữa nên ngủ gục ngoài vườn rồi. Bà còn lạ gì tính hấn, cứ bạ đâu ngủ đó. Khổ.

Bà réo thằng Bụi, cái thằng chết dịch, mi ra coi em ở đâu tau cái. Thằng Bụi, con trai bà, vẫn đang trong cơn ngái rượu nói vọng ra, chắc hắn ỉa dất đâu ngoài nớ. Bà lại gọi: Mót ơi bớ Mót!

Đêm trả lời bà bằng tiếng dế kêu râm ran, tiếng lũ côn trùng tỉ tê thống thiết. Đêm không trăng không sao. Bầu trời tối om như chiếc lọ thắt nút, ngột ngạt. Đêm phả vào bà cái hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Bà rùng mình, lật đật chạy vô nhà, réo thằng Bụi thêm lần nữa: Mi dậy đi kiếm em hử, Bụi! Dậy mau.

Thằng Bụi, sau một hồi làu bàu, dụi dụi mắt. Quờ tìm cái đèn pin, hắn lảo đảo ra sau vườn. Vợ hắn rút vú khỏi miệng con, thằng nhỏ khóc ngằn ngặt, chị ẵm luôn con xuống bếp lấy cây rựa đưa cho chồng.

Sau một hồi lùng sục không thành, Bụi quay vô bảo mẹ đi gọi nhờ thêm người. Bà Hoè lòng bời bời. Đứa con khờ dại của bà đi đâu được trong đêm tối mênh mông này. Con ơi là con. Mót ơi là Mót!

Nửa đêm thì mọi người cũng tìm được. Lúc ấy chắc tầm một hai giờ sáng. Nơi hốc tre già bên nhà, sau nhà đội, Mót nằm ngủ ngon lành, miệng dắt đầy phân bò, quần áo lành nguyên dù nằm sâu tuốt trong bụi tre. Bà Hoè ôm chầm lấy con, ai đó mang gáo nước khai ngấy bảo đem rửa mặt cho Mót. Hấn như bừng tỉnh sau một cơn mê dại. Bà Hoè dắt con ra sau hè, vục gàu vào mảng trăng non leo lắt nơi đáy giếng. Phân bò, lá cây đầy miệng Mót. Bà Hoè cho con súc miệng thật sạch, tắm táp xong thì vô ngồi kể chuyện cho mọi người nghe.

Hấn kể được một cô nào đẹp lắm dẫn đi ăn ngon, trời ơi đang đói quắt cái dạ dày mà trước mặt nào thịt bò, nào thịt gà, nào bánh nào trái các kiểu như đi ăn giỗ. Mót kể mà mắt long lanh vui sướng. Bà Hoè quặn lòng, cả đời bà chưa từng sắm cho con một bữa ăn thịnh soạn rứa, để ma động lòng thết đãi. Bà khóc hồng hộc, mắt nhoè đi, cay xè.

Nhà đội là trường mẫu giáo được tận dụng làm nơi họp hành của bà con. Bọn chúng tôi thường tụ tập ban ngày, vừa thả bò vừa chơi trốn tìm. Nhưng cứ chạng vạng là đứa nào lo về nhà nấy nếu không muốn nghe tiếng cót két ghê người phát ra từ những lùm tre. Những ngọn tre biết chơi trò thót tim khi đang đêm vít sát đất rồi bỗng chốc dựng thẳng đứng giữa trời khuya tĩnh mịch.

Cái tin Mót bị xâm hại khiến cả làng sửng sốt. Bà Hoè miệng oang oang chửi, tổ cha cái đứa trời đánh thánh vật hãm hại con bà. Tổ cha cái đứa súc sinh dơ bẩn. Bà vừa đi, tay kéo lê chiếc tàu cau xoàng xoạc, miệng bà không ngớt chửi. Tau chửi cả dòng cả họ nhà bây quần dơ dáy. Hấn đã bịnh tình không biết chi bây còn dở trò đồi bại.

Cả làng nhìn nhau, cả xóm nhìn nhau. Ai cũng lắc đầu ái ngại. Mót vốn sợ nước nên người hơi nặng mùi, lại thêm ăn uống thiếu thốn,da dẻ bủng rì xanh xao. Mỗi tội người cứ đẫy ra phốp pháp.

Mót không đi nhặt tàu cau cùng mẹ nữa. Không ai thấy Mót đâu, cũng không ai dám hỏi sợ cái miệng té tát cay nghiệt của bà Hoè.

Thi thoảng người ta thấy Mót trong nhà, hễ ai đi ngang qua dòm vào là Mót lại nấp sau tấm màn cũ rách rưới.

 
1471295999280341342

Cuộc sống nghèo khó khiến ai cũng đầu tắt mặt tối lo cho chiếc nồi khoai nhiều hơn gạo. Nhưng đi đâu cũng nghe người ta hỏi han bàn tán về chuyện con gái khiến bà mệt mỏi. Bà Hoè thôi lê la nhặt tàu cau. Thân hình trơ kiệt đã bị vắt sạch những sinh khí mỏng manh. Mà bà cũng đâu ăn đời ở kiếp để lo cho Mót trọn vẹn kiếp người. Bà lâm bạo bệnh rồi trút hơi thở cuối cùng khi lòng còn canh cánh.

Mót như người lạc mất đức tin. Không còn vạt áo mỏng của mẹ cho Mót nép vào. Không còn cánh tay chở che của mẹ mỗi khi trời giông bão. Mọi thứ đã rời đi, rời đi.

Rồi một đêm trăng, Mót nói với chị dâu muốn đi ngoài. Chị dâu ậm ừ.

Một lúc sau, có tiếng chó sủa vang xóm. Cả lũ chó vẫn chơi cùng ngoài bãi cỏ, nay không hiểu sao cắn xé nhau inh ỏi. Chị dâu cầm đèn bin chạy ra. Chị sững người, con Vàng đang gầm gừ giữ một vật gì đó nhầy nhụa. Cả bầy chó nháo nhác tấn công. Chị tiến lại con Vàng, ôi không, chị như sắp quỵ ngã.

Đôi chân chị không còn bước được nữa. Hai hàm đánh vào nhau cầm cập. Rồi chị tự trấn an, run run nhặt lấy đứa trẻ đang ngọ nguậy. Chị nhẹ tay móc dãi nhớt nơi miệng đứa bé cho nó thở. Xong chị cởi áo ngoài gói lại rồi ôm vào lòng. Dây rốn còn lằng ngoằng, dải nhớt còn bám đầy miệng cháu. Lòng chị bời bời khôn tả. Làm sao đây. Làm sao đây.

Chị còn một gã chồng nát rượu, một đứa con thiểu năng, một đứa trẻ mới hơn một tuổi và cô em chồng khờ dại không biết gì. Chị khổ quá rồi, chị sắp ngã quỵ giữa cuộc đời. Đã nhiều lần tìm đến cái chết để giải thoát nghiệp duyên. Nhưng rồi chị không nỡ, đứa con đầu ngây ngô không thể sống mà không có chị. Rồi đứa thứ hai ra đời khỏe mạnh tiếp thêm cho chị chút sức lực. Nhưng chuyện cơm áo có bao giờ là dễ dàng đâu.

Chợt chị nhớ đến ngôi Chùa cách nhà vài cây số. Phải băng qua cánh đồng khuya gió vi vu rờn rợn, băng qua mấy con ngõ ngoằn ngoèo tăm tối, băng qua ngôi trường cũ rồi qua một đường ray tàu lửa. Lũ mèo hoang gọi bạn tình nheo nhéo đến gai người. Ôm chặt đứa bé vào lòng, chị lầm lũi bước.

Hai sư nữ bị đánh thức giữa đêm khuya không khỏi bàng hoàng. Chị dúi vào tay sư rồi sụp lạy. Con lạy Phật cứu độ, con lạy Phật cứ độ. Rồi ù té chạy.

Mót đâm tự kỉ. Chị giấu người trong một hóc tối nhất của ngôi nhà. Ai cho chi ăn nấy. Không đòi hỏi, không phản ứng. Cứ lầm lũi với góc tối của đời mình.

Mùi xú uế bốc lên khiến ai nấy kinh hãi. Anh trai chị dâu kéo ra tắm rửa thì Mót nhất quyết từ chối. Cuối cùng mọi người phải mạnh tay mới lôi Mót ra khỏi cái góc bẩn thiểu ấy.

Mót phản vệ bằng những cú cào cấu hòng giữ quyền tự do cho riêng mình.

Rồi Mót đâm trở bệnh nặng hơn. Anh trai nát rượu bỏ mặc cuộc đời. Chị dâu tay bế tay bồng. Những bi kịch nối tiếp nhau khiến chị chẳng còn sức mà lo cho em chồng. Mót cứ thế lầm lũi sống, lầm lũi như cây cỏ dại hoang vu. Chỉ cần nước và không khí. Mót được ăn ngày đôi bữa. Lúc vui lúc buồn lại đập tung tất cả. Đến nỗi phải sống với xiềng xích ngục tù. Sự tử tế của người đời cũng bị khước từ bởi những cơn nổi loạn. Mót được nhốt riêng sau nhà kho với gà và những thứ lỉnh kỉnh.

Chúng tôi nhìn nhau ái ngại. Tôi bàn với út Việt xin phép chị dâu lắp cho Mót chiếc quạt thông gió và được chị đồng ý.

Mót bóc từng chiếc bánh chúng tôi mang đến và ăn ngon lành, thi thoảng đưa mắt dò xét. Chị ăn khỏe, tỉnh táo, thi thoảng mỉm cười. Nụ cười e thẹn lấp lửng, đáy mắt xa xăm. Nụ cười ấy theo tôi nhiều năm tháng sau này.

Đường về xa quá, tôi bước những bước nhỏ nghe trĩu nặng cõi hồn.

Có tiếng chuông chùa gõ vào đêm thanh vắng. Chợt nhớ đến đứa bé rơi rớt đêm nào, bao nhiêu năm rồi nhỉ? Nếu sống được chắc nay em ấy cũng đã tới tuổi trưởng thành. Có bao giờ em tự hỏi cha mình là ai không? Và mẹ, mẹ em vẫn ngồi phe phẩy chiếc khăn cấu bẩn nơi góc nhà kho ẩm mốc, thi thoảng lại nở nụ cười trầm buồn da diết mông mênh.

Tôi tự dặn lòng, mỗi cuộc đời là một thế giới. Và mỗi chiếc lá riêng một cõi bồ đề. Đời người ngắn ngủi. Phận người mong manh. Những giọt chuông vẫn thả đều vào đêm tĩnh mịch. Cõi niết bàn xa quá, chông chênh vời vợi. Nhưng biết đâu mai này, phải rồi, thì vẫn có người đang gióng những hồi chuông thao thiết mỗi đêm.
H.L

Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 1 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập11
  • Máy chủ tìm kiếm4
  • Khách viếng thăm7
  • Hôm nay1,406
  • Tháng hiện tại23,819
  • Tổng lượt truy cập3,778,021
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây