TẮC KÈ - Tác giả: Phát Dương

Chủ nhật - 09/08/2020 09:32

 Phát Dương là một tác giả trẻ nhưng có lối viết chậm rãi từ tốn của người có nhiều trải nghiệm, truyện ngắn của anh luôn khiến độc giả bất ngờ khi đọc đến hồi kết. QCV xin giới thiệu đến độc giả truyện ngắn "Tắc Kè" của tác giả Phát Dương.
----------
Vừa bước vô nhà, ba đã bị bật ra bởi nồng nặc mùi thuốc xịt muỗi nhức đầu. Mùi dày, như khói ám lên đồ vật lờ mờ một màu đùng đục. Con đang một tay kéo áo che mũi, một tay cầm chai xịt muỗi xịt hối hả vô cái vật đang bò lồm cồm dưới đất. Nó chạy, con chạy theo. Nó quày lại, con giật mình búng người lên la oai oái, càng xịt mạnh.
Ba hốt hoảng phóng tới lôi con ra khỏi nhà. Đẩy ra hướng gió, cho hít thở không khí trong lành. Cái thứ con rượt theo nãy giờ thấy ánh sáng mừng rỡ bò ra. Con tắc kè. Nó trầy trụa phần đầu và đang há miệng ngáp ngáp không khí. Dù đang đau đớn, mệt mỏi và say thuốc xịt muỗi, nó cũng cố gắng bườn về đám cây lá bên hông nhà bỏ chạy. Con chồm người lên, tính theo giết cho bằng được nó. Ba chặn ngang, nạt “Tội nó”.

Con lầm bầm “Rồi ai tội con”. Ba ngớ người ra như xương thịt được thế bằng cây gỗ. Trong mớ lùng nhùng suy nghĩ, ba lôi ra được một manh mối: con sợ đám bò sát bốn chân đó. Hồi nhỏ, có lần con đã té xỉu khi bị đám bạn thảy con thằn lằn vô mình. Con thằn lằn nhỏ xíu. Đằng này là con tắc kè, một phiên bản to bự và hung dữ hơn. Ba chậc lưỡi, thấy hình như thuốc xịt muỗi xộc vô mắt hay sao mà cay xé. Nước mắt chảy ra như người ta vặn vòi ri rỉ. Chậm chạp, ba mở lớn cửa chính và mở thêm cửa sổ để không khí ra vô, cân bằng sự ngột ngạt.
Ba hoảng hồn trước cảnh tượng trước mắt, khi ánh sáng ùa vô bắt đồ đạc hiện hình rõ ràng. Nhà cửa bề bộn, dép ly quăng đầy đất. Giữa nhà là cây chổi rơm. Mùng mền nằm dồn cục trên giường, cuộn lại như cái ổ. Ba bực mình, tính quay qua rầy con câu gì đó thiệt nặng. Nhưng mắt ba chạm cặp mắt lờ đờ của con, với hai quầng thâm đen bên dưới, câu rầy rụng đâu mất biệt. Chắc con thức cả đêm để rượt đuổi kẻ thù – con tắc kè bề ngang bự bằng hai ngón tay.
Ba tưởng tượng cảnh con ngồi trên giường, co cụm và lọt thỏm giữa đống mền gối. Tay con cầm cây chổi, kế bên để dép và ly. Con xịt thuốc làm con tắc kè rớt khỏi tường, và nó hung hãn khè lại con. Con sợ hãi phóng lên giường. Chọi vô nó chiếc dép. Rồi dí theo xịt thuốc, rồi bị khè, rồi lại xịt. Một cuộc chiến tranh thật sự.

Ba xoa đầu con, vòi nước mắt được vặn lớn hơn. Con cau mày hỏi “Sao ba khóc”, ba im lặng không nói gì. Ba thấy con mạnh mẽ hơn ba nhiều. Con dám đối diện với nỗi sợ hãi một mình. Trong khi ba lại vì nỗi sợ hãi của mình mà thất thểu bỏ đi đến sáng mới dám bước về. Ba muốn ôm con một cái, mà sợ. Sợ sẽ không biết nói gì sau đó. Sợ con sẽ hỏi và ba không trả lời được. Lâu lắm mới gặp lại con, ba quên mất cách bày tỏ rồi.

 
***

Ba đem con qua trả lại bên nhà má. Ba cần sửa sang lại vài chỗ trong nhà ba. Con không thể ở lại được.
Chỗ ba cần sửa là tấm vách ngăn nhà trước và buồng ngủ. Con mà thấy, chắc con sẽ khóc ngất. Ở giữa cái tủ thờ và buồng ngủ là nơi một đại gia đình tắc kè ở. Hồi đó, nội con cấm tiệt không được giết con nào. Giết một con, tụi nó sẽ bỏ đi hết. Có tắc kè trong nhà mới giàu. Mà đợi hoài, tới khi nội con mất cũng có giàu nổi đâu. Nghèo, nên má thèm người khác. Vậy thôi ba đuổi hết tụi nó cho rồi, để giấc ngủ của con không bị cướp mất. Khi mà con sẽ phải ở lâu dài với ba.
Ba không biết ở nhà má cũng có tắc kè. Một con bề ngang bự cỡ ba ngón tay, thân trắng bông cam, cam theo màu tường. Thà nó như con tắc kè trên tivi đổi màu ngụy trang thiệt giỏi, con đã không nhìn thấy để sợ. Đằng này nó đổi màu lưng lửng, lại còn kêu vang nhà như thách thức con.
Con lần nữa tuyên chiến với nó. Người đàn ông của má nổi giận. Ông muốn con tắc kè ở trong nhà, vậy mới giàu. Giàu má mới theo ổng. Theo ổng nên con mất má. Thành ra con thêm ghét con tắc kè.
Con không có chỗ để đi. Nên con mắc kẹt giữa tiếng tắc kè kêu rợn người trong đêm, ken đặc tầng hai rỗng lạnh. Những trò chơi trên cái điện thoại má mới mua cho không làm con hết sợ. Con quấn người trong cái mền thơm phức nước hoa thành một cái kén, mà con biết con không thể chui ra thành bướm nổi. Nếu là bướm, con sẽ bay, cho ba đi tìm, cho má đi tìm. Nhưng con sợ con không bay thoát khỏi ngôi nhà này. Con tắc kè đang quắc mắt nhìn con, như chờ đợi. Nếu con là bướm, con làm sao thoát khỏi cái miệng nó?
Giấc mơ của con lỗ chỗ tiếng tắc kè. Con bị chụp trong âm thanh đó, và những âm thanh khác. Con tắc kè không cho con ngủ, nó kêu suốt đêm. Nó bắt con thức, để nghe những tiếng lục cục trong đêm, từ phòng của má. Con muốn bước qua, đòi người đàn ông lạ mặt kia trả má cho con. Nhưng con biết không được đâu, khi mới hôm kia má vừa đưa con cho ba mà.

 
***
 
Tắc Kè
 
Con bước xuống nhà tìm nước uống. Bình nước để chỗ khác rồi. Lần trước để chỗ này. Những thứ khác cũng đổi chỗ. Con thấy mọi thứ lạ lẫm quá, chắc chúng cũng thấy con lạ lẫm.
Ở đây không có chỗ cho con. Chỗ của con là căn phòng trong ngôi nhà nhỏ có rào dâm bụt, ba má đã bán chia đôi rồi. Ba về nhà nội, má theo người đàn ông kia về đây. Con ngủ trong phòng cho khách, vuông vức, thiếu hơi người và trống trải. Lần đầu con đến đây, mặc cái áo mà con thích nhất (mặc nhiều nên đã cũ và rách), bà giúp việc đã định đuổi con ra khỏi nhà. Chắc bà thấy trong ánh mắt con đầy sự thiếu thốn và mất mát, nên tưởng con là thằng nhỏ bán vé số đi lạc vô. Cũng phải, con mới mất một gia đình mà.
Người đàn ông kia không nhớ tên con. Ông ấy hay kêu con là thằng nhỏ. Tên còn không nhớ, ổng còn nhớ gì về con chớ. Người ta nói sống cùng nhau lâu sẽ trở nên giống nhau. Chỉ là con không ngờ nó nhanh đến vậy. Má bắt đầu giống ông ấy, khi nấu nồi canh đầy hành theo ý thích của ổng. Má quên con không ăn được hành. Con đã không khóc khi nuốt trọng những cọng hành hôi rình, dù trong đầu con đang gào thét đòi ói. Má kêu con ăn nhiều canh vô cho mát, nên con ăn.
Con không biết bao lâu nữa má sẽ từ từ quên hết những thứ về con. Chắc má sẽ quên luôn con tên gì. Như vậy thì tệ quá! Lúc con hóa bướm bay đi, má không nhớ tên con thì làm sao mà kêu? Má không kêu tên con, sao con nghe được mà quay lại. Tiếng má sẽ lẫn trong tiếng những người kêu “con ơi” khác, và không đứa trẻ nào kể cả con quay lại, vì tất cả đều sợ hụt hẫng khi chỉ thấy một gương mặt lạ hoắc không phải muốn kêu mình. Con tắc kè lại kêu, như muốn hâm dọa con. Chắc nó biết con mém giết chết một người bạn của nó ở nhà ba, nó sẽ trả thù. Lỡ con hóa bướm và bị nó bắt, con kêu cứu má có nghe không? Con sợ lúc đó má sẽ quên luôn cả tiếng con.

 
***
 
Con không biết về với ba sẽ tốt hơn không. Nhà nội khiến con sợ. Cái bàn thờ âm u nhang khói làm con ớn lạnh. Và trong những góc nhà, hồi nhỏ bà nội hay hù lúc con không chịu ăn cơm, ma sẽ nhào ra bắt.
Trong mọi đồ vật ở đó đều có quy định vô hình chụp lên. Hồi còn nội, đó là lời của nội. Không được đụng cái này, không được lấy cái nọ. Không được sờ cái đó, không được làm cái kia. Nội mất rồi, nhưng con biết những quy định ấy còn. Ba sẽ bắt con làm theo nó, như ba đã trả con lại cho má lúc con vì rượt con tắc kè mà khiến nhà cửa bề bộn. Đó là nhà nội, đâu phải nhà con.
Hôm bữa, qua khe cửa sổ, con thấy một cô xinh đẹp đưa ba về. Con biết mà, ai cũng sợ cô đơn. Ba cũng sợ, và con cũng sợ. Chắc ba sẽ rước cô đó về, bắt con kêu bằng má. Con không muốn đâu, nếu vậy lúc con bay đi con biết kêu má nào?
Con không cần một người má sẽ khen con ngoan dù con có đem đồ cổ bỏ xuống sông, để ba vui. Con sợ ba cũng sẽ như má, từ từ thay thế những thứ thuộc về con bằng những thứ thuộc về cô người lạ. Hình như ba quên con sợ tắc kè rồi. Chắc từ từ ba cũng quên tên con. Má quên rồi, ba không nhớ thì ai nhắc má? Chắc rồi có lúc ba má sẽ nhìn con mà không thể nào nhớ nổi con là ai. Như ba má vẫn hay vậy khi gặp lại mấy cô chú ở dưới quê và những người bạn cũ.
Ở nhà bà nội, con sợ con tắc kè sẽ quay lại cắn con khi con đang ngủ. Lúc ngủ, con đâu có biết gì. Con không biết ba má đang cãi nhau, cũng không biết vì sao những món đồ đạc trong nhà tự nhiên biến mất. Ở nhà nội con sẽ phải thức, như những lần con tắc kè bắt con thức. Để nghe những câu như “cô có chắc nó là con tôi không” hay “anh và nó chỉ là gánh nặng cho tôi”.

 
***

Hôm nay, con đi học về với cái áo đầy sình và rách. Má rầy con hư để quần áo mình mẩy dơ hầy. Má không biết con lấy sình trét lên áo để che mùi ói và máu.
Cổ họng con còn nhợn và đau rát. Đám bạn ở trường hay bắt thằn lằn nhát con. Chúng biết con sợ, và chúng thích thú vì điều đó. Con đã đánh lại chúng, khi chúng nói xấu ba má. Chúng đã giữ tay chân con lại, banh miệng con ra và bắt con nuốt trọng con thằn lằn còn sống. Cảm giác thứ đó bám dính cổ họng làm con muốn ngất xỉu. Con đã vô nhà vệ sinh, cào họng và ói tới ra máu, nhưng vẫn không thể nào lấy hết cảm giác đó ra khỏi mình được.
Má đưa con bộ đồ mới mua, biểu con thay. Hôm nay cơm cũng đầy hành. Nhiều thêm, má bỏ cho ông ấy ăn giải cảm vì ông ấy dầm mưa đi họp hôm qua. Con bước vô bàn, chỗ của con, kế má đã bị chiếm. Một con mèo trắng lông dài ngồi ở đó, ngao ngao đòi ăn. Con không buồn vì điều đó. Nó có vẻ thích con. Con cũng thích nó. Trong đôi mắt màu xanh lá của nó có hình bóng con. Lâu rồi mới có một đôi mắt nhìn con lâu như vậy, ngoài con tắc kè kinh khủng trên lầu.
Con mèo ngồi vào lòng con khi con ăn cơm. Ông ấy có vẻ vui khi con thân với nó, hay vì nó chịu ăn khi ngồi cùng con, con không rõ. Con mau chóng thân với nó, như một người bạn.

Và con đã ước con đừng thân với nó như vậy. Nó đã làm một việc con mong từ lâu, giết con tắc kè trên lầu. Ông ấy sẽ không thể nổi giận với nó, vì nó là “con cưng” của ổng. Con đọc trong sách, có đoạn ghi mèo sẽ khoe những thứ nó bắt được với người nó thích. Bây giờ, nó đang ngậm con tắc kè trong miệng, gầm gừ chạy theo con. Dù thích nó tới đâu, con vẫn phải chạy, vì con sợ thứ nó đang muốn khoe với con. Người ta hay vô tình làm tổn thương nhau theo bản năng như vậy, phải không?
Con đã chạy, nó vẫn đuổi theo. Con chạy khỏi nhà. Nắng chụp lấy con, rát rạt. Con đáp chân trần trên đường nhựa, râm ran đau. Con mèo hình như không đuổi theo nữa, chắc nó không dám đi xa nhà. Nhưng để chắc chắn, con vẫn chạy. Con sợ quay lại sẽ thấy con tắc kè nằm sát rạt mình.

Tiếng xe và tiếng hét cắt ngang cuộc chạy của con. Mọi thứ tối sầm lại. Lát sau, con thấy được bầu trời. Xanh ngát. Gió đầy và mát. Ở đây không có những bức tường ngăn con lại. Ở đây không có con tắc kè rình rập con. Ở đây bao la. Con cảm thấy đầu đau quá, như thể từ đó sẽ nứt ra để con lột xác. Con sẽ thành bướm, bay đi. Thật mừng là con hóa bướm bây giờ, khi ba má còn nhớ được tên con. Con sẽ bay đi, con sẽ chờ. Chỉ cần ba má đi kiếm và kêu tên con thôi.

Phát Dương
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập6
  • Hôm nay1,456
  • Tháng hiện tại34,890
  • Tổng lượt truy cập2,639,412
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây