TÀU NGẦM - Tác giả Lê Mạnh Thường

Thứ năm - 19/11/2020 06:40

Truyện ngắn Lê Mạnh Thường
TÀU NGẦM


1. - Mời anh theo chúng tôi ra xe!
Viên cảnh sát sau khi chờ tôi ký vào lệnh bắt tạm giam xong buông một câu tỉnh quẹo. Tôi ngoan ngoãn vâng lời.
Ra đến cửa, tôi cố ngoái cổ lại bởi hai bên mình bị hai cảnh sát to con lù lù, khuôn mặt rất chi là hình sự kẹp nách. Vợ tôi chạy theo dúi vội cho tôi mấy bộ quần áo và vài thứ lặt vặt khác. Nước mắt nàng lã chã rơi trong phút giây biệt ly đau khổ đến tột cùng. Thương nhất là con Hiền, con Hoà. Chúng gào toáng lên:
- Cha ơi là cha ơi! Răng các ông lại bắt cha tui? Ở nhà với con cha ơi!
Tiếng gào thét của hai đứa con làm tôi nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng. Tôi cố an ủi các con trong tiếng nấc:
- Thôi nín đi các con! Hai con ở nhà với mẹ cho ngoan nhé! Cha sẽ về với các con. Nín đi con, cha thương!
Miệng tôi câm bặt. Đắng ngắt. Đời sao có lúc lại khốn nạn đến mức này?
Chiếc xe con đóng cửa nghe cái rầm lạnh người rồi nổ máy lao đi trong cái nắng như thiêu như đốt.
Ngồi nhỏ thó giữa hai viên cảnh sát ở băng ghế sau, đầu óc tôi cứ bấn loạn cả lên. Quái lạ, tại sao mình lại bị bắt cơ chứ? Có mấy tấn lạc giống mà cũng bắt với bớ cơ à? Mà có phải một mình mình ăn đâu? Chính tay Dấp chủ tịch huyện bật đèn xanh cho mình bán. Hắn cũng có phần, phần nhiều là đằng khác. Sao hắn lại không bị gì cả? Hắn đánh tháo đổ vấy tội sang mình rồi! Mẹ cha cái đồ khốn nạn. Đồ lừa đảo. Đồ ăn cháo đá bát. Tao mà về thì lần này mà biết tay tao.
Đôi môi khô khốc của tôi cứ mấp máy nguyền rủa tên khốn nạn đã huỷ hoại đời mình. Mẹ kiếp, mới lên chức giám đốc công ty giống cây trồng được có hơn hai năm...!
Tôi tức tưởi.


 

Ảnh internet


2. Xe rẽ vào cổng trại giam Nghi Chỉ. Đây là trại tạm giam dành cho những đối tượng chưa thành án.
Tôi ê chề lê bước theo cán bộ trại giam đi nhận buồng.
Nghe tiếng lách cách mở chìa khoá, phía bên trong có vẻ như đang ồn ào náo nhiệt bỗng dưng im bặt. Tôi lặng lẽ bước vào. Ngày đầu tiên của một thằng tù bắt đầu.
Một thằng mặt hoắt trông gầy đen như que củi cháy dở. Hắn cởi trần nằm trên bệ xi măng, khắp người vằn vện hình xăm đại bàng, trăn rắn... giương cặp mắt lươn gườm gườm nhìn tôi.
Phía dưới bệ xi măng, bốn hay năm thằng đang ngồi quây xung quanh cũng đều cởi trần, trắng có, đen có, gầy gò có, béo tốt có cũng đang hau háu nhìn tôi.
Tôi sợ vãi hết linh hồn. Chỉ kịp cúi người chào lí nhí “Em chào các anh!” rồi lủi thủi ôm túi đồ đi về chỗ trống ở góc buồng.
Tôi ngồi thu lu ôm gối nhũn nhường nhìn chúng.
Tên nằm trên bệ (chắc là đại ca- tôi đoán thế!) ngoắc tay chỉ vào mặt thằng to béo đang bóp chân cho nó. Nói:
- Cổn! Chào khách đi!
- Dạ vâng, thưa đại ca!
Nói rồi thằng Cổn- tên nó đứng dậy đi về phía tôi. Nó đứng giữa phòng rồi vẫy tay cho tôi:
- Ra đây!
Tôi sợ hãi bò ra, khóp nóp quỳ dưới chân nó. Nó lại bảo nhẹ nhàng:
- Đứng dậy!
Tôi run rẩy đứng lên, kính cẩn nhìn nó. Một thân hình mũm mĩm từ đầu đến chân. Trên trán có chiếc sẹo dài chạy chéo xuống đuôi mắt. Giữa ngực hắn xăm hình một cô gái khoả thân đang nằm khêu gợi. Bụng nó phưỡn ra, lỗ rốn sâu như chiếc chén tống uống rượu. Tôi tái mặt đợi chờ.
- Tên?
- Dạ thưa anh, em tên Bát ạ!- Tôi rụt rè thưa.
- Tuổi?
- Dạ thưa anh, em bốn lăm ạ!
- Quê?
- Dạ thưa anh, em ở Đại Lâm ạ!
- Tội?
- Dạ thưa... em.... ăn... lạc giống ạ!
“Bốp!”. Nhanh như cắt, thằng Cổn vung cánh tay hộ pháp của mình phang thẳng vào mặt tôi một cái tát như búa bổ. Mặt tôi xoay tít rồi lệch hẳn sang một bên. Chưa kịp định thần thì nghe tiếp tiếng “Bốp!” ở mang tai bên kia. Mặt tôi lật trở lại. Tôi choáng váng rồi đổ gục như một cây chuối bị phạt ngang. Máu mồm, máu mũi trào ra đỏ choét, ướt đẫm nền nhà. Tôi gượng mở mắt. Bóng hình thằng Cổn cứ nhập nhoè rung rinh trước mặt. Tôi khóc. Nước mắt nghe mằn mặn, ran rát đầu môi. Ối các ông công an ơi. Ối cha ơi là mẹ ơi. Ối vợ ơi. Các con Hiền, Hoà của cha ơi. Cha chết mất các con ơi. Tôi tru lên như một con lợn bị chọc tiết. Tôi nhớ hồi còn nhỏ, cái lần buổi trưa tôi trốn cha chạy sang rủ thằng Mão và thằng Hội ra sông tắm. Buổi trưa vắng vẻ, ba thằng cởi truồng nồng nỗng thi nhau ngụp lặn bơi đùa. Bỗng thằng Mão sẩy chân xuống hố sâu, nơi có dòng nước xoáy mạnh. Nó vùng vẫy một hồi rồi chìm nghỉm. Tôi và thằng Hội mặt cắt không còn giọt máu bèn ở truồng chạy về làng gọi người lớn ra cứu. Cả làng cả tổng đứng ken dày bên bờ sông. Mấy anh thanh niên lực lưỡng bơi lặn lần mò suốt cả buổi chiều. Mẹ con bà cháu nhà nó ở trên bờ thì khóc lăn khóc lộn. Họ thả quả bưởi có cắm cây hương đang cháy xuống để chờ xem quả bưởi quẩn ở chỗ nào thì nó nằm ở đó. Tất cả đều vô vọng. Hai ngày sau mới tìm thấy xác nó cách chỗ bị nạn mười cây số. Sau trận đó về, tôi bị cha tôi đánh cho lên bờ xuống ruộng. Đó là trận đòn đau duy nhất và nhớ đời nhất của tôi cho đến giờ.
- Đây mới chỉ là màn chào hỏi làm quen thôi. Còn nhiều bài nữa. Đừng có rống lên như vậy!- Thằng đại ca mặt hoắt nhếch mép cười. Hắn vẩy cái nhìn khinh bỉ về phía tôi.
- Dạ, em xin các anh tha cho em, sức em yếu lắm!- Tôi nằm như một con chó ốm thều thào đáp lại.
- Có gì đưa ra đây!- Thằng Cổn hất hàm.
Tôi gượng dậy, bò vào góc buồng giam lôi cái túi mà vợ tôi đưa cho rồi bò lại chìa trước mặt Cổn. Một ít quần áo, một ít tiền, kem đánh răng, xà phòng, bàn chải, khăn mặt, lọ muối vừng... Cổn thu hết. Nó cầm tuýp kem đánh răng Dạ Lan mới cứng quay về phía thằng mặt hoắt:
- Có kem mới đại ca ạ! Loại này xăm tốt lắm!- Mặt hắn hớn hở.
Sau này tôi mới hiểu là bọn chúng đã nghĩ ra cái trò lấy dây cao su đốt cháy để lấy tro tàn, sau đó trộn với kem đánh răng thành một thứ hợp chất dùng để xăm trổ vào cơ thể. Như chúng nói, hợp chất này rất bền và rõ nét, hình xăm đẹp vô cùng.
- Pha trà đãi khách!- Thằng mặt hoắt ra lệnh.
- Dạ vâng, có ngay thưa đại ca!
Một thằng cao lêu đêu có hàm răng vẩu đứng dậy. Hắn đi về phía chỗ nằm lật gối lấy ra một chiếc ống bơ đen thui. Hắn bước vào chỗ vệ sinh, múc một ít nước vào ống bơ ở bể chứa dội nhà cầu rồi đặt lên hai viên gạch hình chữ V ngay lỗ đi ỉa. Đoạn hắn lôi ra một nắm giẻ, bật diêm châm lửa đốt. Một lúc sau, nước trong ống bơ sôi xèo xèo. Hắn nhắc xuống, bê ra rồi bỏ một nhúm trà vào. Một thằng khác lôi ra mấy chiếc ly sứt mẻ, cáu bẩn. Chờ trà ngấm xong, hắn rót nước ra ly rồi kính cẩn mời thằng mặt hoắt. Một thằng nữa châm điếu thuốc lá, hai tay đưa cho nó. Khi thằng mặt hoắt nhấp một hơi, đặt ly nước xuống sàn xi măng nghe cái “cộp” rồi chép chép miệng thì mấy thằng còn lại mới dám cầm ly khác lên uống. Thằng Cổn nhìn tôi rồi bảo lạnh tanh:
- Uống đi!
Tôi khúm núm tiến lại cầm lấy ly nước. Thực tình, nhìn cái kiểu nấu nước pha trà của bọn chúng mà tôi sởn gai ốc, họng buồn nôn oẹ. Thằng mặt hoắt liếc mắt nhìn sang, tôi khiếp đảm vội bưng lấy ly nước, thổi phù phù cho nguội rồi nhắm mắt ực một phát vẻ ngon lành.
- Mày biết đại ca tao là ai không?- Cổn hỏi.
- Dạ, xin các anh thứ lỗi, em chưa được biết tên đại ca ạ!- Tôi lễ phép đáp lời.
- Mày đã nghe tên Toóng bao giờ chưa?
- Dạ rồi ạ. Hoá ra đại ca ta đây là...?
Tôi làm ra vẻ thân thiện hơn. Ở ngoài đời, tôi cũng đã nghe danh Toóng “kẹ”. Nó là một tên sát thủ máu lạnh. Đâm chém người không ghê tay. Báo Công an tỉnh đăng rất nhiều bài về nó. Hoá ra là mày đây à? Tôi đưa mắt liếc trộm nó với vẻ thầm cảm phục. Toóng “kẹ” bắt đầu thiu thiu ngủ. Mấy thằng kia lại buông ly nước bóp tay bóp chân cho hắn. Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi như không tin vào bản thân mình nữa bởi đang sống ở một thế giới khác hẳn những gì tôi đã từng sống. Mới đêm qua còn nằm gối đầu trên cánh tay trần của vợ. Vợ tôi còn dặn đi dặn lại rằng chiều mai anh nhớ đi họp phụ huynh cho con. Tôi bảo chiều mai anh còn bận họp ở cơ quan chắc phải muộn mới về được. Hay là em xin nghỉ làm buổi chiều để đi họp cho con? Cô ấy chẳng nói chẳng rằng, quay mặt vào tường khóc thút thít. Dỗ dành mãi, nàng mới bảo rằng, anh chẳng bao giờ quan tâm tới vợ con gia đình. Lúc nào cũng họp với hành, cơ quan với cơ kiếc. Khổ thân tôi thế cơ chứ! Có bao giờ tôi sống cho riêng tôi đâu. Lương đưa vợ không thiếu một xu. Kể cả vừa rồi “kênh” được mấy tấn lạc giống, phải cúng cho tay Dấp hơn một nửa, còn bao nhiêu tôi đưa về cho vợ hết chứ có tơ hào đồng cắc nào đâu? Tay Dấp còn gợi ý với tôi rằng quả sau ta đánh to hơn. Thế thì tôi không vì vợ con, vì cái nhà này thì là vì cái gì? Sao nàng lại hay giận hờn với tôi như vậy? Mẹ kiếp, thế mà chiều nay đã...
- Về chỗ đi! Nhìn mày yếu sức tao chỉ cho mày tập ba bài nữa thôi!- Thằng Cổn cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
- Em xin anh...!
- Biến!
Cổn quát. Tôi hồn phách lên mây. Vội vàng lom khom về chỗ.
3. Đang mơ màng ngủ, tôi bị đánh thức dậy bằng một tiếng quát đanh gọn:
- Dậy tập thể dục!
Tôi hốt hoảng bật dậy. Mình đau ê ẩm.
- Thể dục bài một!- Thằng vẩu kều hô.
- Dạ thưa anh, bài gì ạ?- Tôi ngạc nhiên hỏi lại.
- Đua xe đạp!
- Sao hả anh? Xe đạp đâu ạ?- Tôi lễ phép hỏi lại nhưng giọng có vẻ hơi cáu.
- Mày ngu lắm! Lại đây!
Hắn dẫn tôi lại bức tường cao bằng đầu người che chỗ nằm với chỗ đi vệ sinh rồi bắt tôi trèo lên đầu tường như thể cưỡi ngựa.
- Đạp đi!- Hắn ra lệnh.
- Dạ..!- Tôi ngập ngừng.
- Đạp!- Hắn quát.
Tôi hoảng hồn guồng hai chân đạp vào không trung như thể người đang đạp xe, hai tay bíu vào đầu tường kẻo ngã.
- Đạp mạnh lên!
- Mạnh nữa!
- Mạnh lên nữa! Ơ cái thằng này, điếc hả?
Hắn hối tôi liên tục làm tôi cứ phải cò cổ ra đạp. Mà đạp không có bàn đạp kiểu này còn khó và mệt hơn đi xe đạp thật nhiều. Mồ hôi tôi tóa ra ướt đẫm quần đùi.
- Đạp mạnh chút nữa, đạt tốc độ rồi!- Nó bảo.
Lúc này thì tôi chẳng khác gì tay đua xe đạp vòng quanh nước Pháp đang rướn sức để đoạt được chiếc áo vàng ở chặng đua đầu tiên. Được một lúc, mắt tôi hoa lên như có hàng triệu con đom đóm trước mặt. Không thể chịu đựng được nữa, tôi mếu máo nhìn thằng vẩu kều:
- Anh ơi, cho em xuống đi, em không chịu được nữa rồi. Em chết mất!
Giọt nước mắt của tôi quả là có sức lay động con tim dã thú của hắn. Hắn đồng ý cho tôi trèo xuống đất. Tôi nằm vật ra sàn mà thở dốc. Kiểu này chết đến nơi rồi. Chợt tôi cảm thấy đau đau, xon xót ở háng. Tôi bò dậy tụt quần ra, nhìn xuống. Ối cha mẹ ơi! Hai bên háng của tôi do kẹp chặt vào đầu bức tường để “đạp xe” nên đã bị loét hết da, huyết tương chảy ướt mèm. Tôi rên lên đau đớn.
- Câm mồm cho ông mày ngủ!- Một thằng oắt con, chắc là ít hơn tôi cỡ gần hai chục tuổi chửi. Tôi vội nuốt uất ức vào trong và câm ngay tức khắc.
4. Ánh nắng buổi sáng xiên vào buồng giam làm cho tôi cảm thấy dễ chịu hơn phần nào. Chí ít ra cũng làm cho cái đầu đang u u mê mê sau mấy trận đòn dần tỉnh lại. Háng của tôi cũng đã bớt đau hơn sau cái cuộc đua xe bất đắc dĩ ấy. Tôi tự nhủ mình phải cố ăn uống hết tiêu chuẩn khẩu phần của trại. Phải ăn để lấy sức cầm cự. Không thì tôi sẽ chết. Mình phải sống, phải sống để trở về với người vợ trẻ và hai đứa con gái yêu. Tôi đặt ra cho mình phương châm sống như vậy.
Cánh cửa buồng lại lạch cạch mở. Lần này thì một thằng nhãi con trông dáng vẻ trắng trẻo thư sinh bước vào. Lại những ánh mắt quen thuộc như chúng đã nhìn tôi mấy hôm về trước. Quái lạ, thằng cu con nhìn tôi rồi gật đầu chào. Tôi có phần tự hào vì bây giờ ít nhiều cũng trở thành ma cũ.
Lần này thì một thằng tên Tấn lấy khẩu cung. Lại điệp khúc cũ:
- Tên?
- Dạ thưa chú, con tên Tuấn!
- Tuổi?
- Dạ, mười chín!
- Quê?
- Dạ, cháu ở Tân Hoà!
- Tội?
- Dạ... cháu... tội hiếp dâm!
- A ha! “Bốp!”.
Thằng bé đổ uỵch. Thằng Tấn cầm cổ áo nó lôi dậy:
- Mày có biết vào đây tội gì là bị phạt nặng nhất không?
- Dạ...!- Thằng bé mếu máo.
- Là tội của mày đó! Đại ca ơi, thằng này hiếp dâm, bọn em xử lý nhé?
Thằng mặt hoắt nằm trên bệ xi măng nhìn thằng bé rồi gật đầu. Thằng Cổn đứng dậy đè ngửa thằng bé ra. Mấy thằng kia cũng xông ra giữ chân giữ tay thằng bé. Bọn chúng lột quần áo thằng bé ra. Nó trần như nhộng. Một thằng lấy tay búng đi búng lại bộ phận sinh dục của thằng bé. Búng mãi, day mãi cho đến khi nó cứng đuỗn ra. Thằng Tấn lấy một mảnh bao ni lon đốt lên rồi cho nhỏ giọt vào chỗ kín của thằng bé. Tội nghiệp, thằng bé kêu gào thảm thiết. Bọn chúng vừa làm nhục hình vừa cười hô hố:
- Sướng chưa con? Hả? Sướng chưa? Lần sau cứ thế nhé!
Thằng bé lả người, không còn kêu ra tiếng. Tôi thương nó vô cùng mà chẳng biết làm gì bởi tôi còn không thể lo cho tôi được nữa là. Tôi vẫn còn lơ lửng trên đầu hai “bài tập thể dục” của bọn chúng đề ra. Tôi phải làm sao đây?
5. - Bát đâu?
- Dạ em đây ạ!- Tôi đang nằm bỗng choàng dậy và thưa bẩm theo phản xạ. Một thằng tên Khởi, bị chột một mắt đứng trước mặt tôi. Hôm nay nó duy trì tôi tập.
- Thể dục bài hai!- Hắn bình tĩnh, nhỏ nhẹ.
- Dạ anh ơi, em cắn rơm cắn cỏ lạy anh. Em không còn sức để tập nữa...!
- Sức cái con mẹ mày! Có tập không thì bảo!- Hắn xẵng giọng.
- Dạ... có ạ!- Tôi lại mếu máo bước ra khỏi chỗ nằm.
Thằng Khởi “chột” lại dẫn tôi vào khu vệ sinh. Đua xe đạp thì xong rồi, còn trò gì nữa đây nhỉ?
- Cởi áo ra!- Hắn ra lệnh.
Tôi ngoan ngoãn làm theo và rụt rè hỏi:
- Hôm nay tập bài gì đấy ạ!
- Đi tàu ngầm!
- Tàu ngầm!- Tôi ngạc nhiên.
Không để cho tôi một phút suy nghĩ, thằng Khởi “chột” nắm ngay tóc tôi rồi gí mạnh xuống bể nước dội nhà cầu. Trời đất quỷ thần ơi, cái bể nước vừa hôi vừa bẩn trông thật tởm lợm mà hằng ngày tôi vẫn phải sử dụng để dội khi đi vệ sinh. Tôi quá bất ngờ. Đít chổng lên trời. Nước ngập ngang vai. Tôi cố sức vùng vẫy để thoát khỏi bàn tay chắc như gọng kìm của hắn. Càng vùng vẫy hắn càng dí mạnh tay xuống. Tôi uống một hớp. Sặc sụa. Lại uống tiếp hớp nữa. Rồi hớp nữa. Đầu óc tôi muốn vỡ tung ra vì ngạt thở. Tôi vẫn tiếp tục vùng vẫy trong tuyệt vọng cho đến khi người mềm hẳn không biết gì nữa. Chắc là tôi đã chết. Đời mới bất hạnh làm sao!
Mãi đến tối tôi mới tỉnh. Nghe thằng Tuấn “hiếp dâm” bảo, tôi đã uống no một bụng nước dội nhà cầu. Nó phải làm hô hấp nhân tạo mới cứu được mạng sống của tôi. Thằng em, à quên, thằng cháu này tốt thật. Sau này ra tù, chắc chắn tôi sẽ trả ơn nó. Chắc chắn là như vậy!
6. - Có ma mới đến!- Thằng Lực “què” làm nhiệm vụ hoa tiêu thông báo.
Cả phòng trật tự. Mọi ánh mắt lại đổ dồn ra cửa.
“Ma mới” lần này là một ông già. Chắc cũng khoảng gần sáu mươi. Da đen, dáng thấp đậm. Khi cán bộ trại giam vừa đóng cửa. Ông cầm túi đồ đi thẳng về góc buồng. Ông quay ra mỉm cười:
- Chào các chú!
Bọn chúng, từ thằng mặt hoắt đại ca cho đến đám tay chân tròn xoe mắt nhìn ông già. Lạ đời thật. Thằng già này láo thật. Thằng Toóng “kẹ” lẩm bẩm.
- Thằng già kia! Mày có biết luật của cái phòng này không?- Thằng Cổn bật dậy đi về phía ông già.
- Chú vừa nói luật chi?- Ông già ôn tồn hỏi lại.
- Luật, luật cái con mẹ mày! Luật đây này!
Nói chưa dứt lời, hắn lại giơ cánh tay hộ pháp quật vào mặt ông già. Nhanh như chớp, ông cúi xuống, giơ tay trái lên đỡ đòn đánh của nó rồi dùng tay phải thoi một cú đấm vào ngay mặt thằng Cổn. Bị bất ngờ, thằng Cổn ngã vật ra sau, máu mũi phụt ra bê bết.
Toóng “kẹ” bật dậy. Hắn đứng chống nạnh, mắt long lên sòng sọc nhìn ông già:
- A, thằng già này láo thật! Bọn bay đâu? Đánh chết con chó già này cho tao!
Vừa nói xong, cả bọn lao vào quây ông già. Ông vội cởi ngay chiếc áo pull đang mặc trên người, nhảy thót lên đứng trên bệ xi măng. Thằng vẩu kều vừa xông lên chưa kịp ra đòn đã bị ông tung một cú đá hiểm vào ngay bộ hạ. Nó đổ rụp xuống ôm háng lăn lộn kêu trời. Thằng Tấn ào tới tung cú song phi, ông già nhanh người né đòn rồi ông cũng nhảy lên đạp thẳng vào ngực nó. Thằng Tấn bị dội ngược vào tường, đầu đập vào cửa sổ nghe tiếng “cộp” rồi lăn xuống ngất lịm. Tôi và thằng Tuấn “hiếp dâm” ngồi co ro một góc xem ông già chiến đấu mà lòng hả hê sung sướng. Đột nhiên thằng Khởi “chột” vòng ra phía sau định lấy chiếc quần dài siết cổ ông già, Lực “què” lao vào từ phía trước ôm ông để cho thằng Khởi hành động. Nhanh chẳng kém, bằng một động tác võ thuật điêu luyện, ông già vội nhảy cao lên, hai chân kẹp cổ Lực “què” rồi vặn mạnh. Nó rơi tự do, mặt đập vào nền xi măng. Tiếp tục, ông xoay người ra sau, luồn người xuống tránh chiếc quần đang bủa vào cổ mình, đồng thời ông vuốt một cú chỏ ngược lên mặt thằng Khởi “chột”. Nó hất ngược ra sau rồi ngã xuống. Có mấy chiếc răng văng xuống nền nhà. Khởi “chột” ôm miệng, máu chảy đầm tay, môi nó bị xé rách toạc. Nó khiếp đảm nhìn ông già.
Ông già quay lại đi về phía thằng Toóng “kẹ”. Ông lừ mắt nhìn nó. Nó hơi chùn chân. Lùi lại. Bất giác, nó thét lên một tiếng “Á...!” rồi tung hai chân phía trước bay về phía ông già. Bị một đòn bất ngờ, ông chỉ kịp né người nhưng không tránh hết đòn chân của nó. Một bàn chân đóng vào ngực ông. Ông già lảo đảo rồi ngã ngửa ra phía sau. Toóng “kẹ” nhanh chân tương thẳng cú đạp vào mặt ông già. Lần này thì ông kịp tung hai tay như hai chiếc kìm sắt bắt chặt bàn chân phải của nó. Ông dùng hết sức vặn mạnh tay. Toóng “kẹ” mất thăng bằng ngã lộn xuống, đầu đập vào thành bệ xi măng. Nó bị choáng. Ông già nhào lại bẻ quặt một tay nó ra sau, tay kia ông nắm lấy tóc nó giơ lên cao rồi dằn mạnh mặt nó xuống nền nhà. Mặt mày nó toe toét máu. Ông vừa giơ lên định dằn mặt nó xuống lần nữa thì nó hổn hển kêu lên:
- Thôi đại ca ơi, con xin đại ca tha tội chết! Chúng con biết lỗi rồi. Con xin đại ca!
Ông già buông tay. Một đống thịt đổ xuống nhũn nhùn. Cả bọn lóp ngóp bò dậy quỳ xuống chân ông già vái lia lịa và xin ông tha tội chết. Ông chống nạnh. Một chân gác lên bệ xi măng rồi nhìn khắp lượt:
- Nếu thằng nào còn dở thói côn đồ, tao bẻ hết xương nghe chưa?
- Dạ, dạ chúng con biết rồi, thưa đại ca!- Cả bọn tái mặt van xin.
- Chẳng có đại ca chó gì ở đây cả. Tao là Ẩn. Thế thôi!
Tôi và thằng Tuấn “hiếp dâm” mừng vui khôn xiết vì có thể từ nay sẽ thoát được “ách thống trị” của bọn Toóng “kẹ”. Chúng tôi vô cùng biết ơn sự có mặt của ông già tên Ẩn. Nhưng mà người như ông sao lại vào đây?
7. - Chú trước đây nguyên là lính đặc công- Ông Ẩn nằm tâm sự cho tôi và thằng Tuấn “hiếp dâm” nghe - Bọn chú đi đánh nhau ở Cam Pu Chia. Chậc! Hồi đó khổ sở, đói khát lắm. Có lần đánh nhau với bọn Pôn Pốt ở Svây- riêng. Ta và địch kìm hãm nhau ở một cây cầu. Không bên nào chịu rút cả. Đạn pháo bắn như mưa. Hai bên đều thương vong nhiều. Đêm đến, cái đói hành hạ ghê gớm. Lương khô thì hết, nước cũng chẳng còn để uống. Chợt chú nhớ ra hồi chiều có mấy con bò hoảng sợ chạy ngang qua cầu bị đạn của Pôn Pốt bắn chết. Nghĩ đến vậy, nước miếng cứ ứa ra. Chú quyết định phải liều một phen. Anh em ai cũng can ngăn vì phía trước mặt bọn Pôn Pốt gài mìn nhiều lắm. Chúng đang phục để giết ta. Chú động viên anh em rồi lặng lẽ trườn lên phía đầu cầu. Khó khăn lắm chú mới tiếp cận được con bò bị giết. Chú rút dao găm ra khứa dần, khứa dần. Một lúc sau chiếc đùi bò rời ra. Chú kéo về phía quân mình. Trên đường về, chú gặp xác mấy thằng giặc bị giết. Chú lấy dao rạch ống quần nó ra lấy một mớ giẻ về. Bọn mày biết gì không? Chú lôi cái đùi bò xuống hầm rồi dùng giẻ đốt lên, xắt từng miếng thịt bò ra nướng. Chao ôi, cái cảm giác ăn miếng thịt bò nướng lúc đó y như mình đang ở một nhà hàng sang trọng ở Phnôm- Pênh. Suốt đời không bao giờ quên được. Mẹ kiếp, cái hồi mình rút quân tình nguyện về nước, khổ ơi là khổ. Có những đồng đội của chú mới hy sinh được ba bốn tháng, chỉ huy ra lệnh phải đem về. Vậy là, bọn chú phải ra rừng đào lên. Anh em chết gói trong túi ni lông nên hầu như chưa phân huỷ là mấy. Mùi hôi thối xộc lên nồng nặc cả một góc rừng. Làm sao đây? Cuối cùng bọn chú nghĩ ra cách bỏ từng tử thi vào nồi quân dụng rồi đem ra suối đổ nước vào đun. Đến khi nước sôi thì thịt rữa ra. Bọn chú lấy dao găm cạo hết thịt rồi gói xương lại, bỏ vào ba lô mang về nước. Thương anh em lắm nhưng cũng chẳng biết làm thế nào cả.
- Khổ đến vậy cơ hả chú?- Tuấn “hiếp dâm” hỏi lại.
- Chú Ẩn này- Tôi ngập ngừng- Vậy tại sao chú lại phải vào đây?
- Cuộc đời mà cháu! Có ai lường trước được đâu- Ông chậm rãi- Sau khi xuất ngũ, chú về quê. Vợ chồng chú làm công nhân của nông trường trên miền núi. Bao năm vợ chồng con cái chăm chỉ làm ăn nên cũng có của ăn của để. Gia đình chú cũng thuộc hàng khá giả của nông trường. Thấy trong rừng có nhiều chim thú nên chú mua một khẩu súng săn để đi săn cùng mấy anh em cùng phường. Hơn nữa là để nhớ lại cái thời cầm súng đánh nhau với Pôn Pốt. Ấy chà, mới vừa rồi chú và mấy bạn phường săn đi sâu trong rừng hơn mười ngày, ban đêm phát hiện thấy mục tiêu, chú bóp cò. Lại gần hoá ra là một con bò tót. Chết thật! Chú quay về nộp súng rồi báo chính quyền. Công an vào cuộc. Và bây giờ thì chú vào đây chờ ngày xét xử. Là thằng đàn ông đã dám làm thì phải dám chịu. Cái quan trọng nhất là sau khi vấp ngã mình có can đảm đứng lên được không, phải không chú mày?
Ông Ẩn quay sang vỗ vai rồi mỉm cười nhìn tôi một cách tếu táo. Tôi cũng vui vì ông đã tự nhiên thay đổi cách xưng hô với tôi nghe thật tình cảm, gần gũi hơn. Bên cạnh ông, thằng Tuấn “hiếp dâm” đã ngáy khò khò từ lúc nào.
Tôi bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Trong cơn mơ, tôi thấy mình đang cùng ông Ẩn “bò tót” đi dạo trên cánh đồng lạc xanh mướt sắp đến mùa thu hoạch. Ông bảo ở nông trường của ông cũng chuyên trồng lạc xuất khẩu. Có một giống lạc chất lượng cao mới nhập về. Ông sẽ để lại cho tôi một ít để tôi làm giống trồng ở ruộng nhà mình. Chợt vợ tôi, hai đứa con gái yêu của tôi chạy ra đồng lạc. Vợ tôi tươi cười, nét mặt hân hoan. Hai đứa con tôi bá vai bá cổ ông Ẩn “bò tót” như người thân trong gia đình.
Chợt tôi lại thấy thằng Toóng “kẹ” ăn mặc com lê thắt cà vạt bắt tay tôi. Hắn tiết lộ, nếu không có sự xuất hiện của ông Ẩn “bò tót” thì hắn sẽ cho đàn em của hắn duy trì tôi tập tiếp bài ba. Bài ba tên gì? Tôi hỏi. “Xe máy đứt phanh!”. Nghĩa là sao? Là cho anh đứng giáp mặt vào bờ tường rồi đạp mạnh sau lưng một cái. Thì làm sao? Như một chiếc xe máy bị đứt phanh, mặt anh sẽ đập mạnh vào tường, còn lại anh tự tưởng tượng.
Tôi choàng tỉnh. Mồ hôi vã ra như tắm khi nghĩ đến bài ba.

LMT.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây