TẾT KHÔNG CHỒNG - Tác giả: Vũ Thị Tuệ Thiên.

Thứ ba - 24/12/2019 03:23

23 tháng Chạp, trong cái không khí rộn ràng sắm sửa, dọn dẹp chuẩn bị cho Tết Nguyên đán, người ta nghe thấy tiếng khóc thút thít của phụ nữ vọng ra từ căn nhà đầu xóm. Hai đứa trẻ một trai một gái khuôn mặt sợ hãi, hớt hơ hớt hải chạy đi cầu cứu, van lơn hàng xóm :

-Các cô các bác ơi cứu mẹ cháu với. Bố cháu sắp đánh chết mẹ cháu rồi.

Mấy người đàn ông trong xóm chạy lại, đám đàn bà cũng líu díu chạy theo sau. Thoáng chốc chiếc sân vôi loang lổ những vũng vãnh nước mưa đã chật cứng người đứng xem hiếu kỳ.
-Anh giết tôi được thì giết luôn đi, tôi không có tiền. Tết nhất đến nơi rồi mà con tôi còn chưa có nổi manh quần, tấm áo, tiền học còn phải khất người ta. Anh là bố, anh đẻ ra chúng sao anh vô lương tâm, vô trách nhiệm thế hả. Cờ bạc nợ nần thì tự chơi, tự chịu. Để cho mẹ con tôi được yên, anh cút đi, cút đi...

Chị Nhung vừa khóc vừa gào lên uất nghẹn nhưng vẫn bị gã chồng vũ phu xông vào tát, đạp tới tấp vào mặt, vào ngực. Chị rú lên đau đớn, mấy người đàn ông trong xóm cũng vừa lúc lao vào can ngăn, giữ lấy gã chồng mắt đang long sòng sọc như con thú dữ bị vây cùm.

-Bỏ tao ra, chúng mày biết cái gì chuyện nhà người khác mà chĩa mũi vào. Hôm nay tao phải đánh chết con này.
Mẹ kiếp, chúng mày bỏ bố ra không bố giết hết cả lũ bây giờ!

-Kìa Nhung chạy đi, ngồi lì đó cho nó đánh chết à!

Mấy bà hàng xóm cũng xông vào che chắn và dẫn lối, đẩy chị Nhung ra khỏi cổng rồi bảo chị trốn đi. Chị đưa mắt dõi tìm hai con nhưng không thấy, cùng đường quá chị đành ôm mặt khóc tức tưởi rồi chạy về phía cánh đồng xa xa.

Sau khi vợ đi khỏi, mọi người cũng giải tán về hết thì gã Hùng lại tiếp tục đập phá, lục tung hết đồ đạc trong nhà. Hắn biết chắc chắn vợ mình có tiền và cô ta chỉ giấu đâu đó trong nhà. Hắn lôi hết quần áo trong chiếc tủ vải hỏng khóa ra, móc từng chiếc túi quần túi áo mà không có nổi một đồng lẻ. Trong cơn tức tối lại thêm men rượu sẵn có, hắn mang hết quần áo của vợ con ra vườn rồi châm lửa đốt, mấy chiếc khăn mặt bay phất phơ trên dây phơi gần đó cũng bị hắn ném gọn vào đống lửa đang cháy bùng bùng.

Hắn quay vào trong nhà, ngửa cổ tu thêm một hơi rượu rồi ném cái chai ra sân vỡ vụn tung tóe. Trong ngày hôm nay mà không có tiền lãi trả cho bọn Minh đen thì kết cục của hắn có thể sẽ rất bi thảm. Hắn lại lồng lộn tìm kiếm khắp căn nhà cấp 4 chật hẹp chẳng có vật dụng gì đáng giá. Chiếc tủ vải rách tan chỉ còn chơ chỏng gói băng vệ sinh, vài đôi tất và mấy chiếc quần lót bạc màu của Nhung vợ hắn.
Hắn quay đi rồi khựng lại giây lát sau đó cúi người nhặt lấy gói băng vệ sinh và xé toang. Một túi nilon nhỏ màu đen rơi ra, mắt hắn sáng lên, miệng cười nham nhở vì vừa chạm tay vào chiếc bọc đen hắn đã biết đó chắc chắn là tiền. Hắn trèo lên chiếc xe Honda Dream cũ nát của mình rồi phóng đi mất dạng.

Chiều đã chạng vạng về tối, Nhung ngồi thẫn thờ cả mấy tiếng đồng hồ bên cái mương nước tưới tiêu thủy lợi giữa cánh đồng. Chị run lên từng đợt trước những cơn gió mùa đông-bắc cắt da cắt thịt. Dưới mương nước, lập lờ dạt vào bờ là xác những con cá chép vàng cứng đơ. Có lẽ đó là những con cá yếu ớt và xấu số được người ta phóng sinh trong ngày lễ ông Công ông Táo nhưng nó chưa thể đưa được ông bà Táo lên trời đã phải bỏ mạng nơi này. Giá mà không có các con thì Nhung cũng muốn gieo mình xuống dòng nước xanh ngắt kia cho xong cái phận đời cơ cực.

Nhung đứng dậy, lê những bước chân rệu rã mệt mỏi về phía nhà mình, chị thấy nóng ruột vì không biết các con chị đã chạy đi đâu, có ai cho chúng ăn gì không.
Căn nhà đã im ắng, vừa bước vào trong sân thì hai đứa con chị ùa ra ôm chặt lấy mẹ rồi khóc:
-Bố đốt hết quần áo của mẹ con mình rồi, đốt hết cả đồng phục của con nữa mẹ ơi.

Tiếng con bé Yến mếu máo khiến Nhung như chết lặng, chị đưa mắt nhìn đám tro tàn vẫn còn lảng vảng chút khói khét rồi ngồi thụp xuống sân ôm chặt lấy hai con. Cả ba mẹ con họ cùng khóc, trời cao đất dày nào thấu nổi nỗi cùng cực, bất mãn của người đàn bà tội nghiệp ấy.

Chỉ còn một tuần nữa là Tết. Số tiền bán mấy con lợn chị dành dụm để đóng học cho các con và sắm sửa trong dịp Tết đã bị gã chồng cờ bạc, rượu chè cuỗm đi mất. Đến cả quần áo bây giờ cũng chẳng còn để mặc. Căn nhà trống huơ trống huếch, mọi vật dụng thì cũ rích ọp ẹp. Cái mùi nghèo khó choán ngợp cả không gian chật chội khiến Nhung cảm thấy mình bất lực đến nghẹt thở.

Bao năm qua chị nhẫn nhịn, chịu đựng cảnh sống như địa ngục này vì các con. Những trận đòn như mưa trút, những đồng tiền bằng mồ hôi nước mắt không cánh mà bay. Cho đến giây phút này chị mới ngộ ra rằng mình thật ngu ngốc. Không chỉ chị khổ mà các con chị cũng chẳng sung sướng gì, hẳn như không có một người bố độc ác, bê tha như vậy thì các con chị lại đỡ phải chứng kiến những chuyện đau lòng thế này. Càng nghĩ Nhung càng căm phẫn run người.

-Mẹ ơi con đói lắm!

Nhung giật mình bởi câu nói của cậu con trai 5 tuổi, chị nhớ ra là từ sáng đến giờ ba mẹ con chưa được thứ gì vào bụng. Tội nghiệp các con, chị vùng dậy xuống bếp vo gạo cắm nồi cơm. May sao vẫn còn mấy quả trứng gà để chị xào cho các con ăn.

Chị cố gắng lục lọi tìm lại mấy bộ quần áo cũ mà con nhét lung tung, khâu vá lại cho lành lặn để chúng mặc tạm. Bây giờ gần Tết cũng chẳng ai thuê làm gì, lợn gà chị cũng bán sạch rồi. Chị cứ ngồi trầm ngâm suy nghĩ, nước mắt nóng hổi, mặn chát cứ lăn dài trên hai gò má.
Lát sau chị đứng dậy dặn con gái để ý em rồi đi ra ngõ. Chị bước đi ngập ngừng trên đôi chân nặng trịch, cái sự ngại ngùng đắn đo khiến đoạn đường như kéo dài vô tận. Chị phải đi vay chút tiền để mấy mẹ con tiêu qua Tết chứ không thể thế này được. Bố mẹ, anh chị ở ngay làng bên thôi nhưng chị không muốn ai biết tình cảnh của chị lúc này. Họ hàng bên nội ai cũng bị chồng chị vay mượn nhẵn mặt, đến nỗi họ cứ nhìn thấy vợ chồng chị là quay đi thì còn hi vọng gì nữa.

Hàng xóm của chị có Lão Hiện hói không vợ sống một mình. Nói chung chẳng phải dạng giàu có nhưng lão cũng có có ăn của để. Hơn nữa lão không có người kiểm soát, đếm đo nên khả năng vay mượn cũng dễ hơn những nhà khác. Nghĩ vậy chị đánh liều tìm sang.

Nghe tiếng chó sủa liên hồi ngoài cổng, lão Hiện tấp tểnh bước ra. Vừa nhìn thấy Nhung lão đã niềm nở sốt sắng mời vào nhà uống nước. Mang tiếng là hàng xóm đã bao năm nhưng đây là lần đầu tiên Nhung vào thăm nhà lão. Một căn nhà theo kiểu thụt thò hình chữ L khá rộng rãi nhưng hơi bừa bộn và hôi hám bởi không có bàn tay dọn dẹp, vun vén của người phụ nữ.
Lão Hiện cũng hiền lành, chịu khó lại cũng to béo vạm vỡ mà chẳng hiểu sao đã gần 50 mà lão vẫn ở không một mình.

Nhung cứ ngồi run run một chỗ, hai tay bấu vào nhau còn hai má chị thì đỏ lên vì ngại ngùng. Lão Hiện cũng đưa ánh mắt hoài nghi, dò xét về phía chị nhưng có lẽ lão cũng sớm hiểu ra vấn đề nên đã mở lời trước:

-Chú Hùng trưa nay chắc say quá nên mới như vậy, thím Nhung đừng buồn quá. Tôi giúp đỡ được gì thì thím cứ nói, tôi sẵn lòng.

-Dạ em cảm ơn bác. Chắc bác cũng chẳng lạ gì hoàn cảnh của em lúc này. Tết nhất thì đến nơi rồi mà em...

Nhung bỏ dở câu nói rồi lại ôm mặt khóc nức nở. Lão Hiện có vẻ lúng túng và tỏ ra thương cảm cho người phụ nữ bé nhỏ ấy. Lão trấn an:

-Thím cứ bình tĩnh, việc đâu còn có đó. Từ từ rồi nói tôi nghe, hàng xóm láng giềng với nhau, giúp được gì tôi sẽ giúp mà.

Nhung đưa tay quệt ngang dòng nước mắt rồi bẽn lẽn vén gọn mấy lọn tóc ướt nhẹp vào mang tai để lộ ra khuôn mặt xinh đẹp, thanh tú khiến lão Hiện một thoáng ngây người.

-Thật ngại quá nhưng em muốn vay bác một ít tiền để mấy mẹ con trang trải qua cái Tết này. Ra giêng em sẽ thu xếp trả bác ngay, bác có thể cấp đỡ cho em không?

-Tưởng gì chứ chuyện này thì tôi giúp được. Thím ngồi đây chờ tôi một tí.

Lão Hiện đứng dậy rồi đi về phía căn gác xép, lão trèo lên mấy bậc cầu thang gỗ rồi cố gắng lôi xuống một cái vali cũ.

-Thím Nhung lại giúp tôi một tay với!

Nhung nghe vậy liền đứng dậy và nhanh chóng chạy vào chỗ người hàng xóm tốt bụng.

Rầm!!!
Cả chiếc vali lẫn thân hình ông Hiện đổ xuống chiếc giường gần đó và đè lên người Nhung.
Bốn mắt chạm nhau, một tay lão Hiện cũng vừa chạm vào khuôn ngực đầy đặn căng tròn của chị.
Nhung hốt hoảng đẩy mạnh người đàn ông ấy ra, toan vùng dậy chạy đi thì lại bị lão ghì chặt xuống giường khóa chặt môi rồi sờ soạng khiến chị bấn loạn.

-Ông bỏ tôi ra, có ai không cứu với!
-Chiều tôi một chút đi rồi tôi cho tiền. Đây này, một vali đây này, tôi sẽ lo cho em mọi thứ, em đẹp quá mà ở với thằng đó chỉ có phí cả đời.

Nhung dùng hết sức lực của mình để vùng vẫy mà bất lực trước gã đàn ông to béo. Cái khuôn mặt lởm chởm rững râu ria vẫn tiếp tục rúc vào cổ vào ngực chị, đôi bàn tay thô kệch sần sùi thì liên tục lần mò mặc cho Nhung chống cự điên cuồng.
Á!!!

Lão Hiện hói đã bị Nhung tặng cho một vết cắn in rõ từng chiếc răng vào má và một cú lên gối vào bộ hạ đau thốn tim. Bỏ mặc cho gã đàn ông đồi bại đang chết lặng quằn quại vì đau đớn, Nhung nhanh chóng chạy khỏi căn nhà hôi hám đó, mấy con chó dữ cũng rượt theo chị ra tận đầu gõ sủa inh ỏi.

Thấy mẹ về hai đứa nhỏ lại ùa ra ôm chặt. Có lẽ chúng sợ mẹ chúng cũng bỏ đi luôn. Nhung thẫn thờ dẫn các con vào giường rồi giục chúng ngủ. Chị cứ ngồi trân trân như thế, nước mắt chảy ướt cả cổ chiếc áo len mỏng manh trong ngày rét đại hàn. Tấm ảnh cưới của hai vợ chồng in lên tờ lịch treo đầu giường nhìn chị như mỉa mai. Chị quơ tay túm lấy nó rồi xé tan làm nhiều mảnh trước sự ngỡ ngàng của hai con. Rồi chị lại tiếp tục khóc, nước mắt nuốt vào trong mấy năm nay giờ mới có dịp chảy, chị muốn khóc cho thỏa, khóc cho hết cái ngày chất chồng đớn đau nhục nhã này đi.

Tờ mờ sáng ngày 24 Tết. Đâu đó có tiếng kêu eng éc thảm thiết, chắc là mấy nhà trong xóm rủ nhau đụng lợn để lấy thịt gói bánh chưng. Nhung rón rén chui khỏi màn vì sợ làm các con thức giấc. Sau khi giặt hết một chậu quần áo từ hôm trước, cũng may là vẫn còn ít quần áo chưa giặt không bị đốt để chị còn có cái mà thay, Nhung lại cầm chiếc rổ nhựa ra góc vườn hái mớ rau cải xanh về luộc rồi xào thêm mấy quả trứng gà cho các con ăn sáng để đến lớp.

-Nhung ơi!
Một giọng nói quen thuộc từ ngoài cổng gọi vào. Mẹ, chắc là mẹ chị rồi, Nhung khấp khởi từ bếp chạy ra. Khổ thân cụ, chắc là ở làng bên cụ nghe ai đánh tiếng về tình hình con gái nên phải lặn lội sang thăm từ sáng sớm thế này.
Vừa nhìn thấy mẹ tay xách nách mang lỉnh kỉnh nhiều thứ đồ Nhung đã òa khóc như một đứa trẻ rồi gục đầu vào vai bà. Mẹ Nhung cũng khóc theo con, vừa khóc vừa mắng:

-Cha bố cô, nói từ đầu rồi là cái ngữ mặt mày gian xảo đó không phường trộm cướp thì cũng dân chơi bời trác táng lại cứ lao đầu vào. Không nghe mẹ giờ khổ thì cố mà chịu con ạ.

Hai đứa trẻ con nghe tiếng bà ngoại cũng vùng dậy tíu tít chạy ra. Bà ngoại mang cho chúng nào táo, nào ổi, nào mía, nào trứng gà. Chúng thích lắm, cười vang quên quả nỗi sợ hãi ngày hôm qua.
Nhung giục mẹ vào nhà ăn sáng cùng lũ trẻ, chị mang hai con gà mẹ cho thả vào lồng, cất mấy cân gạo nếp vào chum còn buộc lá rong vườn mẹ mới cắt thì đem bỏ ngâm vào chậu nước cho tươi. May quá cô còn có mẹ lúc này không thì nỗi tủi thân, cùng cực khiến cô quỵ ngã mất.

Sau khi Nhung nhờ mẹ trông nhà một lát để chở con Yến đến trường và thằng Tuấn đi lớp mẫu giáo thì hai mẹ con cô cũng ngồi nói chuyện đến tận trưa không dứt. Trước khi bà Năm mẹ chị ra về bà có dúi vào tay con gái một ít tiền:

-Của bố mẹ một ít, của thằng Nhiên anh mày một ít. Thôi thì cầm lấy mà mua sắm tí đồ cho các cháu ăn Tết, ra giêng rồi tính. Còn cái thằng khốn nạn kia cứ vác mặt về đây tao sẽ bảo bố mày với anh mày cho một trận. Cái thứ côn đồ mất dạy!

-Thôi mẹ về đi kẻo muộn. Tết con cho các cháu sang. Mẹ gửi lời cảm ơn đến bố và vợ chồng anh chị giúp con nhé.

Mẹ con Nhung buồn buồn tủi tủi tiễn chân nhau ra cổng. Đã gần trưa mà không khí vẫn lạnh toát, nhìn dáng mẹ già liêu xiêu đi về trên con đường bụi đất, gió bấc thổi vù vù mà lòng Nhung se sắt lại. Đúng là con dại cái mang, đến tận bây giờ cô vẫn khiến cha mẹ mình phải phiền lòng.

25 Tết, hôm nay các con cũng được nghỉ học. Chúng háo hức dậy thật sớm vì mẹ hứa sẽ cho chúng đi chợ sắm Tết cùng. Ba mẹ con chở nhau trên chiếc xe đạp mini tàu màu xanh ngọc đã tróc sơn, bẹp giỏ.

Chợ Tết thật đông vui, hàng hóa bày la liệt đủ loại. Ngoài đường nào đào, nào quất, nào mai, nào hải đường rồi hoa quả đủ sắc màu.
Những bó lá dong xanh mướt được xếp chồng lên nhau, chỗ này một đống chỗ kia một đống.
Những chùm quất mọng, những quả trứng gà vàng óng, những quả bưởi nây nấn thơm lừng, những nải chuối cong cong quả to quả nhỏ xếp hàng ngay ngắn. Hàng thịt lợn lại càng đông đúc hơn, rồi rau củ quả, hành tỏi cũng nhiều hơn ngày thường. Người người nườm nượp đi lại, bán mua rộn rã cả một vùng.

Hai đứa trẻ được mẹ dắt vào hàng quần áo đầu tiên. Chị mua cho các con mỗi đứa hai bộ mới, đứa nào đứa ấy cười tít mắt sung sướng. Nhung cũng dằn lòng mua cho mình lấy một bộ vì quần áo của chị đã bị gã chồng đốt sạch rồi, Tết ra đường mà ăn mặc thế này người ta cười cho.
Rồi chị ghé hàng tạp hóa mua mấy cân đỗ xanh, chút tiêu bắc, thảo quả, mắm muối mì chính và mua thêm vài lạng miến rong với chút mộc nhĩ nấm hương để xào lòng gà. Rau củ thì trong vườn có sẵn nên không lo. Cuối cùng chị ghé hàng thịt mua vài cân về vừa gói bánh chưng vừa lấy miếng thịt mồi để thắp hương giao thừa.

Hai hôm rồi gã Hùng không thấy mò về. Có lẽ số tiền cuỗm được của vợ đã bị gã nướng hết vào sới bạc. Cuối năm tụi Minh đen cứ lùng sục săn đón để đòi nợ, gã mò về nhà lúc này chắc chẳng được yên thân. Thâm tâm Nhung cũng thầm mong gã chồng tệ bạc đừng về nữa để mẹ con cô được ăn một cái Tết yên bình.

30 Tết, không khí tưng bừng, nhộn nhịp đã lan tràn khắp xóm nhỏ. Những cây đào, cây quất đã được trồng vào chậu và chăng đèn nhấp nháy xanh đỏ xung quanh. Nhà ai cũng sẵn sàng cho Tết và mẹ con Nhung cũng tạm gác lại những chuyện buồn của năm cũ để đón một năm mới hi vọng sẽ có nhiều đổi thay, mới mẻ và tốt lành.

Phút giao thừa thiêng liêng vừa điểm, Nhung châm mấy nén nhang rồi lẩm rẩm khấn vái. Mâm cơm cúng cũng có đủ xôi gà, thịt rượu, bánh chưng, trầu cau, hoa quả, tiền vàng. Các con chị vẫn ngủ say mặc cho ngoài kia pháo nổ đì đùng.

Sáng sớm mùng 1 Tết, Nhung đã kịp dậy sớm ra vườn hái nắm rau mùi già đun nước cho ba mẹ con rửa mặt, đây cũng là một tục lệ từ xa xưa của ngày đầu năm với mong muốn những điều thơm tho, mát mẻ sẽ theo mọi người suốt cả năm.
Nhung rút ra hai tờ 10 nghìn để mừng tuổi cho hai con và không quên dặn chúng phải chăm ngoan học giỏi. Hai đứa trẻ ngây thơ một lên 5, một lên 8 cứ vô tư cười đùa với nhau mà không mảy may nhắc về bố khiến Nhung cũng nhẹ lòng. Bất giác Nhung cũng suy nghĩ không biết giờ này anh ta còn trốn chui trốn lủi ở đâu chưa thèm về.

Sáng mùng 1 trời lất phất mưa bay, ngoài đường vẫn còn khá vắng vẻ. Thỉnh thoảng mới có tốp cụ già rủ nhau lên chùa xin lộc hoặc đám trẻ con chạy lung tung nghịch ngợm và đốt pháo diêm.
Nhung dặn các con ăn uống thì để gọn vào mâm chứ không được vứt xuống nền vì ngày mùng 1 người ta kiêng quét nhà.

Chiều đến ba mẹ con dắt díu nhau sang ông bà ngoại và hai bác chúc Tết. Mọi năm thì gia đình bốn người chở nhau trên chiếc Honda Dream cũ nát của chồng chị, năm nay chắc chiếc xe ấy cũng yên vị trong tiệm cầm đồ nào đó rồi, chị bẩm bụng thế.
Ông bà ngoại cùng hai bác tươi cười đón các cháu và không quên cho mỗi đứa một bao lì xì. Mâm cơm chiều tươm tất mà Nhung cùng chị dâu sắp đã được dọn lên. Nhung nhận ra, hình như không có chồng cô ở đây, không khí gia đình trở nên gần gũi, tự nhiên hơn hẳn. Nhung nửa đùa nửa thật:

-Hay là sang năm con với hai cháu về hẳn để ăn Tết đỡ phải đi đi về về nhỉ?

Mọi người khựng lại đưa mắt nhìn cô rồi chẳng ai bảo ai tất cả đều đồng thanh bảo:
-Thế cũng được! Về đi cho đỡ khổ, càng đông càng vui.

Cả nhà phá lên cười vui vẻ, ông bà luôn tay gỡ thức ăn cho các cháu, mấy đứa trẻ mải nô đùa ầm ĩ chẳng chịu ăn. Nhung gắp miếng hành muối đưa vào miệng, vị cay cay hăng hăng xộc lên mũi khiến chị muốn chảy nước mắt. Hóa ra, không có chồng chị vẫn có thể tự lo được mọi thứ. Hóa ra lúc khó khăn cùng đường nhất chị vẫn có gia đình ở bên. Quan trọng hơn nữa chị đã nhận ra rằng mình phải sống tốt để lo cho các con. Có một người chồng tốt luôn san sẻ, yêu thương thì thật chẳng mong gì hơn nhưng nếu người đó quá tồi tệ thì dứt ra lại là sáng suốt nhất.

8 năm không phải chặng đường hôn nhân quá dài nhưng cũng chẳng ngắn, nó đủ để đo đếm những buồn vui, được mất rồi. Cuối cùng Nhung chỉ lãi được hai đứa con, tài sản chung chẳng có gì ngoài căn nhà xập xệ. Rồi đây khi gã Hùng trở về, mọi thứ sẽ lại lặp lại như trước. Những trận chửi bới, những cơn mưa đòn roi và những tay xăm trổ đến nhà đe dọa đòi tiền. Những cái Tết luôn nơm nớp trong lòng nỗi sợ bởi sau đó chồng chị sẽ gánh thêm một khoản nợ cờ bạc to đùng nữa.

Chấm dứt để làm lại từ đây thôi, chị nắm chặt tay cho quyết tâm của mình không lay chuyển. Chị một mình bước lang thang về phía gò đồi vắng vẻ ở khu cánh đồng gần nhà. Nơi đây cũng vào một đêm giao thừa của nhiều năm trước chị quyết định chia tay người yêu bởi phát hiện anh ta ăn cắp chiếc đồng hồ của bố và cặp kính của anh trai. Kẻ đó không ai khác chính là Hùng. Gã quỳ thụp xuống chân chị thừa nhận điều mình làm rồi van xin khóc lóc rằng nhà gã nghèo quá, mẹ gã đang bệnh nặng không có tiền chữa chạy nên gã mới làm liều.
Nhung dù thấy xiêu lòng nhưng chị vẫn khăng khăng không đổi ý. Lúc chị cưỡng khỏi cái ôm của gã Hùng để về nhà cũng là lúc gã vật chị xuống gò đất hoang rồi điên cuồng chiếm đoạt đời con gái. Gã nhất quyết nói rằng sẽ không bao giờ buông tay chị, chị phải làm vợ gã bằng mọi giá. Và cái thai đang lớn dần trong bụng đã không cho chị có được lựa chọn khác cho cuộc đời mình.

Những cơn mưa xuân lại lất phất bay, Nhung một mình đứng giữa cánh đồng vắng, dưới chân chị là những ruộng đất ải khô khốc phơi màu chờ nước bừa cấy cho vụ đông xuân.
Gò đồi vẫn xanh màu cỏ dại, từng cụm hoa xuyến chi gió thổi dạt vào nhau nghiêng ngả.

Nhung rảo chân bước về bởi chị thấy lạnh, trên đường chị gặp cô bạn thân thuở đi học lấy chồng cùng làng đang kéo chiếc xe cải tiến đi về phía ruộng khoai lang phía cuối cánh đồng.

-Ơ Liễu, sao mới mùng 1 Tết mà bà đã lọ mọ ra đồng cơ à? Làm thế này thì tiền để đâu cho hết. Chúc bà năm nay làm ăn phát tài bằng hai năm ngoái nha.

Liễu thấy cô bạn cũ lâu ngày không gặp nên rất hồ hởi chuyện trò:

-Gớm, tôi cũng muốn ở nhà nghỉ ngơi lắm nhưng bọn thỏ nó không nhịn ăn được nên đành phải mò đi đây bà ạ. Ra giêng xuất hết lứa này thì lại được nhàn một tí, lúc ấy nghỉ đi chơi bù sau vậy.

-Ô vợ chồng Liễu bây giờ nuôi thỏ sao, thảo nào xây nhà to thế. Có gì chỉ tôi làm với.

Hai người phụ nữ to nhỏ thầm thì với nhau cả tiếng đồng hồ. Lúc quay trở về nhà thấy khuôn mặt Nhung giãn ra đầy tươi tỉnh, ánh mắt chị lóe lên một niềm hi vọng lớn lao.
Và quả thật, vài năm về sau trang trại Nhung "Thỏ" đã nổi tiếng cả vùng với quy mô hàng chục nghìn con. Nhung đã cất được căn nhà khang trang trên đám đất bố mẹ cho và các con chị cũng được ăn học đàng hoàng.

Gã Hùng như dự đoán vẫn ngựa quen đường cũ, ban ngày thục mạng đi làm thợ hồ, đêm đến thì quay cuồng trong xới bạc và bọn chủ nợ thì vẫn truy tìm khắp nơi. Dù đã nhiều lần van xin lẫn dọa nạt nhưng gã vẫn không thuyết phục được Nhung quay về, chị đang chờ ngày đơn xin đơn phương ly hôn gửi tòa án của mình có hiệu lực.
Đã thêm mấy cái Tết không chồng vẫn đủ đầy và Nhung cảm thấy mình thực sự được bình yên.
Hải Phòng 23/12/2019
Vũ Thị Tuệ Thiên.

Tổng số điểm của bài viết là: 16 trong 5 đánh giá

Xếp hạng: 3.2 - 5 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Doãn văn huy
    Bài viết của bạn chữ lá dong chứ không phải lá rong ....viết hay mà xúc động ...chuyện viết mà đoạn kết cuối suy luận thêm ít nữa thì tuyệt vời lắm... Và đi hồi kết dứt điểm hơn nhé...
      Doãn văn huy   Huydoan017@gmail.com   25/12/2019 11:09

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập4
  • Hôm nay897
  • Tháng hiện tại28,961
  • Tổng lượt truy cập2,633,483
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây