THẰNG HỀ - Tác giả: Phạm Hà

Thứ bảy - 25/04/2020 09:54

GIẢI NHẤT CUỘC THI TRUYỆN NGẮN DO QCV TỔ CHỨC

Mỗi mùa mưa đến thường mang theo cái giá lạnh và sự ảm đạm tới buồn chán! Cả một tầng không dường như mù mịt bởi khúc tấu nhạc của những thanh âm ồn ào và sự trút giận của mẹ thiên nhiên.

Dưới cơn mưa tầm tã, hắn một mình thui thủi, ngồi lọt thỏm trong một hốc cây to, ngay cạnh lối ra vào của một nhà thờ lớn. Nơi mà mỗi sáng chủ nhật, hắn thường rụt rè, lấm lét trốn trong hốc cây và chỉ dám ló mặt ra quan sát khi những người đi lễ đã ổn định chỗ ngồi bên trong nhà thờ. Nơi đó là tiếng của Cha xứ đã bắt đầu cất lên rao giảng. Hắn yêu những bài giảng của Cha như yêu tất thảy những mầm sống yên lành nơi đây.

Mỗi sáng, hắn thường dậy từ rất sớm, đi nhặt rác xung quanh nhà thờ và lặng lẽ quét sạch hết từng đám lá rụng bên ngoài lối đi dẫn vào cửa chính. Hắn làm tất thảy những việc đó khi mặt trời còn chưa tỏ, xong lại thu lu nấp trong hốc cây đợi khi trời nhá nhem tối mới dám ra khỏi “nhà” của hắn để đi làm. Phụng sự bằng tất cả đức tin chưa bao giờ mệt mỏi.

Nơi hắn làm là một gánh xiếc được gây dựng lên từ hơn chục năm trước, một gánh xiếc của gia đình. Ông chủ gánh xiếc là một người đàn ông đầu hói và có chiếc bụng sề sệ quá khổ, hệt như người đàn bà đang mang bầu ở những ngày cuối cùng của kỳ thai nghén. Ông có những ba bà vợ và tất thảy đều là vợ không chính thức, vì ông ta chẳng cưới xin với bà nào. Họ là những người đàn bà lam lũ được ông cưu mang từ cái thời mà ông còn là một tay hài nổi tiếng nhất trong một đoàn xiếc lớn. Họ không yêu ông ở hình thức con người nhưng, họ bên ông vì túi tiền của ông luôn rủng rỉnh. Ông lại biết kỹ nghệ đò đưa kiểu như “Ầu ơ yêu em lắm đấy em ơi, Đêm về chia sẻ chút tình cho anh”

Khi mỗi bà sòn sòn đẻ cho ông ta bốn năm đứa con thì cũng là lúc ông quyết định không làm cho đoàn xiếc kia nữa. Tự ông sẽ đứng ra mở gánh xiếc do chính mình làm chủ. Và ông đã thành công một cách mỹ mãn.

Với hơn hai mươi năm gắn bó trong đoàn xiếc lớn, bẳng đôi mắt tinh nhanh, bộ óc nhạy bén của mình ông đã học lỏm được tất thảy những gì mà một đoàn xiếc cần có. Vậy là mất vài năm ông kiên nhẫn ngày đêm cho việc truyền đạt lại hết những gì mình biết cho các con, rồi với cả sự lươn lẹo đầy tính toán ông còn chèo kéo được một số người bạn, những bậc thầy trong gánh xiếc trước đây về truyền lại cho những chú nhóc, cô gái của mình. Và thế là sau hơn chục năm gây dựng, gánh xiếc gia đình ông đã ngày một lớn mạnh.

Hắn không nhớ rõ đời hắn được gắn bó với gánh xiếc “gia đình” chính thức từ khi nào?

Song ký ức trong một lần đi xem biểu diễn. Khi hắn đã cố công xếp chồng cả gần chục viên gạch, ráng hết sức thò được cái mặt vào xem thì hắn bị ngã dúi dụi rồi lăn quay ra bãi đất khi đám người xem mỗi lúc một đông do chen lấn xô đẩy.

Lẽ ra đám đông chẳng ai hơi đâu mà để ý tới hắn, vì họ còn đang mải theo dõi tiết mục biểu diễn của thằng con thứ 6 nhà lão bầu khi biến một rổ trứng đã luộc thành hẳn một đàn vịt con đầy bí ẩn. Nhưng vì tiếng khóc be be của hắn, lúc bị ai đó vô tình đạp lên bụng, hệt như tiếng khóc của một đứa trẻ lên ba thì mọi ánh mắt đều đổ xô tới. Họ ngỡ ngàng, ngạc nhiên khi thấy hắn chẳng phải đứa trẻ, dẫu cho hình dáng lùn một mẩu cũng không khác gì một em bé là mấy. Song cái khuôn mặt già nua quắt queo, cộng với cái miệng ngoác ra nửa như cười nửa như mếu của hắn thì cả rạp xiếc đã náo loạn thật sự.

Kẻ thì cười hô hố, đứa thô bỉ xông tới tận nơi túm cổ hắn dậy để nhòm cho thật kỹ, khi mà nạn nhân khốn khổ còn đang lồm cồm chưa kịp đứng lên. Người thì tò mò nhìn hắn với ánh mắt kinh ngạc, như thể lần đầu tiên nhìn thấy con quái vật từ ngoài trái đất tới vậy. Thế là chẳng còn ai để ý tới tiết mục biểu diễn của gánh xiếc nữa. Họ ùn ùn xô đẩy nhau xấn tới trước mặt hắn mà nhòm mà ngó. Rồi những tiếng huýt sáo bằng tay vang lên, những tiếng cười khả ố, không cần che đậy như xem một tuồng kịch vui mỗi lúc một thêm náo loạn.

Chỉ tới tận khi ông bầu gánh xiếc trông ra việc ấy và chạy lại. Ông cuống quýt một tay bắc loa lên yêu cầu giải tán đám đông đứng giãn ra để các tiết mục xiếc còn biểu diễn, và một tay ông nhấc bổng cổ áo của hắn, cứ thế ông xồng xộc xốc hắn vào phía bên trong sau sân khấu, nơi được dựng tạm giữa bãi đất trống mà các nghệ sỹ xiếc đang tập luyện và chờ tới tiết mục của mình. Sự hạnh ngộ đầu tiên trong đời ấy, hắn đã xem ông như một đại ân nhân cứu vớt cái thể xác và linh hồn đang lúc bị đám đông chà đạp.

Kể từ đó như một mối lương duyên tiền định, cuộc đời hắn chính thức gắn liền với gánh xiếc này. Người ta dạy cho hắn kỹ xảo móc tiền từ túi của khán giả, khi hắn vác bộ mặt già nua với cái miệng toác hoác ngoạc ra nửa cười nửa khóc trong hình hài hệt đứa trẻ lên ba ấy lên sân khấu. Cứ thế, dần dần các tiết mục hề của hắn dường như đã được đóng đinh trên sân khấu của gánh xiếc này. Lạ thay, hễ mà cứ có tiết mục biểu diễn của hắn là khán giả lại ào ào quăng tiền tới tấp như mưa.

Người ta nói ông trời không lấy đi hết tất cả của ai cái gì, chắc có lẽ ứng với một thiên tài chuyên làm trò giễu nhại như hắn. Một ngày nọ, khi đoàn xiếc của hắn đi biểu diễn ở một tỉnh xa, định mệnh đã cho hắn gặp được em. Cô gái mù mà ông bầu đã vô tình thấy và đưa em về với đoàn xiếc ấy.

Rồi người ta dạy cho em cách biểu diễn những quân bài. Hẳn nhiên, em không thể nhìn thấy trên các con bài người ta vẽ gì và đề số mấy nhưng em lại có khả năng cảm xạ và nhận biết rất tinh tường. Khi em xáo và tung lên trên không, những lá bài rơi lả tả xuống thì chính là lúc đôi tai em vận dụng hết thính suất của mình. Em sẽ chụp đúng quân bài mà khách đã rút trước đó. Và lần nào em cũng đều thành công một cách xuất sắc.

Hắn kinh ngạc trước em. Từ ngỡ ngàng dần dà chuyển sang âm thầm theo dõi quan sát em. Trong đời hắn chưa bao giờ thấy có một cô gái nào lại có kỹ năng kỳ lạ được hơn thế. Huống hồ em lại mù, không nhìn thấy mọi thứ như những người bình thường khác. Hắn thực sự khâm phục em, trong con người nhỏ bé yếu ớt của em luôn toát ra một ý chí, sự khiên cường của một chiến binh khi ra trận. Sự quyết tâm trong em lấn át hết tất thảy mọi rào cản về nhãn quan thị giác.

Còn em, em không nhìn thấy hắn. Nhưng đã có lần em nói em cảm nhận được hắn là một chàng trai có tấm lòng lương thiện nhất mà em đã từng gặp. Nghe em nói hắn vui lắm, chỉ muốn đặt lên cái vầng trán cao cao, thanh tú ấy một nụ hôn. Nụ hôn mà tới cả trong những giấc mơ hắn cũng không bao giờ dám mường tượng tới. Vì hắn sợ, khi em biết bộ mặt quái dị của hắn, biết tới chiếc miệng to bè gần như kéo dài suốt từ mang tai bên này tới mang tai bên kia chắc em sẽ hét lên vì khiếp đảm. Và hắn còn sợ em biết hắn là một tên quái lùn dị dạng.

Đã nhiều đêm, giữa trời đất bao la hắn đau khổ ngửa mặt lên nhìn trời mà cười sằng sặc. Hắn cười chế nhạo ai đó đã sinh ra hắn, từng tràng cười bi phẫn mang đầy u uất. Hắn cười như thể cả thế gian này cần phải nghe tiếng cười của hắn vậy. Hắn cười tới giàn dụa cả nước mắt, ướt nhòe cả khuôn mặt mốc meo vốn có. Hắn cười tới khi đầm đìa cả ngực áo và quặn thắt nơi lồng ngực, đến khi hai chân quỵ xuống rồi nấc lên nghẹn ngào trong nước mắt. Hỡi Thánh cao cả, Đức Chúa toàn năng! Ai, ai là người đã nặn ra hình hài của hắn, sao đời hắn lại không được phép cười cho ra cười, khóc không ra khóc thế này?... Hỡi ôi, chua xót và nghiệt ngã quá!

Thời gian vẫn trôi và hắn vẫn ở bên em cả khi luyện tập, lúc em lên biểu diễn, dù ngày hay đêm. Chính hắn cũng không ngờ rằng có một ngày hắn lại cảm thấy loạn nhịp nơi trái tim mình. Song tiếng yêu ấy chưa một lần được thoát ra khỏi lồng ngực. Nó cứ âm ỉ, rên xiết tới quặn cả lòng. Hắn thương em còn hơn cả tấm thân quái dị của bản thân. Hắn muốn trao cho em tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời này mà một thằng hề xiếc đang sở hữu. Đầu óc của hắn càng ngày càng mụ mị đi vì yêu em. Con tim hắn phát cuồng mỗi khi được cơ hội ngồi sát bên em mà thủ thỉ. Để rồi, bật lên thành tiếng yêu thương tự nhiên từ trong vô thức.

Em thầm thì kể cho hắn nghe cuộc đời của bạc hạnh của chính bản thân mình, từ lúc sinh ra đã không biết bố mẹ là ai. Phải sống nhờ vào lòng từ hạnh của một người đàn bà góa bụa, ngày ngày đi lượm rác, tối về nhễ nhại, bẩn thỉu và hôi hám. Nhưng bà luôn sẵn sàng dành cho em nắm cơm trắng, đôi khi lại có cả ít muối vừng thật thơm rắc lên trên. Còn bà thì ăn củ khoai hay gặm mẩu bánh mì khô mà người ta bỏ đi lúc bà lượm được. Rồi tới một ngày, tự dưng người đàn bà đó cũng bỏ em lại mà đi. Em đã khóc, nước mắt rỉ ra từ trái tim, tưởng cạn kiệt bên trong cơ thể nhỏ bé khi nghe thấy người ta xì xào, xôn xao nói bà đã chết. Gục ngay trên đống rác với cái que khời còn đang cầm trên tay, mang theo cả niềm tin vào một ngày mai tươi sáng.

Hắn nghe em kể về cuộc đời của em mà con tim quặn thắt từng cơn, trái tim đang tràn ngập yêu thương cứ rung lên từng hồi tưởng như nghẹt thở. Hắn thì có khác gì em đâu, tới ai là người sinh ra hắn mà hắn còn không biết. Hắn được người ta lôi ra khỏi đống kiến lửa đang bu đầy khắp thân thể và mặt mũi đúng vào ngày lễ phục sinh chúa Giêsu Kitô. Là sau này nghe mọi người nói thế, chứ hắn nào biết ngày tháng tròn méo thế nào. Từ đó hắn sống lay lắt nơi vỉa hè xó chợ, ai cho gì ăn nấy, tới khi đã biết ý thức được chính mình thì hắn lại không dám thò mặt ra đường vào ban ngày. Hắn chỉ sống về đêm, ru rú như loài chim Cú sợ ánh nắng mặt trời vậy.

Và giờ đây cuộc đời hắn như đang đơm hoa, trong lòng hắn khi nào cũng vui phơi phới. Hắn say sưa làm việc, toàn tâm yêu thương em khi biết em cũng đang dành tình cảm cho hắn thật nhiều. Cuộc đời hắn từ khi được sinh ra tới bây giờ chưa bao giờ hắn thấy những ngày tháng được sống trên cõi trần ai lại hạnh phúc, lại ngọt ngào đến thế. Hằng đêm hắn vẫn mang hình hài của mình lên sân khấu để đổi lấy nụ cười của thiên hạ. Đổi lấy những tràng pháo tay và cả những đồng tiền đủ các loại họ tung họ ném lên tưởng thưởng. Cho tới một ngày…

Ấy là cái đêm trời ngột ngạt, đen sì không một chút gió, không một đốm sao. Một đêm u ám nhất mà hắn từng thấy. Và là đêm mà Chúa Giêsu Kitô đi vắng…

Trong khi tiết mục được trông đợi nhất của đoàn xiếc đang diễn ra trên sân khấu, từng tràng pháo tay vang dội cùng những tiếng la ó gào thét tưởng chừng như không bao giờ dứt. Thì phía đằng sau sân khấu em bị hai thằng khốn bất lương nào đó bịt miệng lôi tuột đi. Chúng lôi em qua hết khu lán tập kết của đoàn, vào một trang trại chuối phía sau để làm cái việc đê hèn đốn mạt của những con thú vật đội lốt người.

Sức vóc nhỏ bé của em không sao chống đỡ nổi hai thằng con trai to khỏe đang hồng hộc phả ra toàn mùi bia rượu ấy. Chúng đẩy em ngã nhào xuống giữa vườn chuối rồi lột phăng áo quần em ra không một chút thương tiếc. Em càng van xin, kêu gào khóc lóc bao nhiêu thì chúng lại càng chồm lên giày xéo thân thể em bấy nhiêu. Chúng thay nhau giày vò, hãm hiếp em trong cơn điên cuồng khát dục như những con thú. Giống như một thước phim quay cảnh hai con dã thú đang cắn xé chung một miếng mồi. Nhễ nhại, hùng hục, hả hê và khoái trá. Chúng tận hưởng khoái cảm điên rồ của mình trên thân thể một đứa con gái mới lớn, còn trinh nguyên và hơn nữa lại là một đứa con gái mù.

Tội lỗi nào có thể dung thứ cho những con quỷ xấu xa ấy?

Em quằn quại, thét lên trong đau đớn! Cảm tưởng như phần dưới cơ thể mình đang bị ai đó xé toạc ra. Như một phản xạ tự nhiên nhất, em đưa hai tay của mình sờ xuống bên dưới nơi mà sự đau đớn đang dồn dập cuộn từng cơn chạy ngược lên tới khắp cơ thể. Một cảm giác ẩm ướt, tanh lòm như là nước như là máu… Em không biết nữa.

Cùng với những tràng cười thỏa mãn khoái trá của lũ đốn mạt em thấy cơ thể mình như đã hết sinh lực. Trước khi ngất đi không còn biết gì nữa em chợt nghĩ tới hắn. Người con trai mà lần đầu tiên làm cho trái tim em rung động, hết rồi! Em hộc lên một tiếng, thần kinh như đứt ra trong nỗi hoảng loạn sợ hãi khi thoáng một giây cái viễn cảnh tương lai đen tối của cuộc đời em chợt đến.

Đêm hôm ấy, cả đoàn xiếc đã náo loạn đi tìm kiếm em khắp nơi sau khi tới tiết mục của em biểu diễn mà không thấy em đâu. Và không ai khác lại chính là ông Bầu đã vấp vào thân thể em đang nằm co quắp mà ngã dúi dụi. Rồi ông soi đèn xem vật gì đã làm ông té ngã mới hoảng hốt nhận ra, khi thấy thân xác em rũ rượi, mềm oặt và trên thân thể không có một mảnh vải che thân. Cũng ngay lúc ấy, hắn đã chồm tới ôm em khóc ngất lên trong sự bi ai, cùng cực phẫn uất vì tuyệt vọng!

Người ta đưa em về và các bà vợ ông bầu xúm lại hết sức lau rửa cho em. Cuộc đời không bắt em phải chết, song tận trong sâu thẳm thể xác và tâm hồn đã vĩnh viễn ra đi. Một nỗi mặc cảm càng ngày càng bủa vây và bám riết. Em từng ước, giá như mình có thể chết đi ngay sau khi bị hai thằng bất lương hiếp đáp còn hơn là phải chịu giày vò tâm tưởng thế này. Em xấu hổ trước mọi người và trước hắn!

Ba ngày sau đó, nhân đêm tối em bỏ đoàn xiếc mà đi. Không ai biết em đi đâu, về đâu khi đôi mắt em không nhìn rõ mọi thứ và nhà cửa gia đình không có.

Hắn phát điên lên vì em! Hắn nghe thấy những tiếng thở dài não nuột của các bà vợ ông bầu. Người thì thương cảm nói không biết em sống chết ra sao? Người thì lại chép miệng chua chát bảo. “Chắc con bé đã quá xấu hổ và tủi nghẹn nên không thể ở lại?...”

Hắn lang thang vật vạ đi tìm em khắp nơi, nhưng càng cố công đi tìm, càng trở nên tuyệt vọng và để lại trong lòng một hố sâu thăm thẳm không gì khoả lấp.

Ông Bầu buồn rầu vì đoàn đã thiếu tiết mục biểu diễn của em, nay lại thiếu luôn cả vai thằng hề của hắn. Hốc cây nơi cư ngụ thường ngày trước đây của hắn trống vắng đến thê thảm. Mỗi buổi sáng không còn bóng dáng hắn đi nhặt rác và quét lá xung quanh nhà thờ nữa. Trời đất bỗng ảm đạm, não nề cùng với từng đợt gió bấc làm se thắt tim gan hắn.

Đã hơn 4 tháng trôi qua, hắn vẫn lang thang tìm em trong vô vọng, ngày nào cũng thế.

Từng đêm trong mỗi giấc ngủ chập chờn nơi vỉa hè xó chợ hắn lại mơ thấy em. Kìa những quân bài đang rơi lả tả và tiếng cười khúc khích trên gương mặt hết sức dịu dàng của em lại vang lên. Em xoay những ngón tay theo vòng xoắn ốc làm mờ đi ánh nhìn của hắn. Đầu óc hắn quay cuồng theo sự di chuyển của đôi bàn tay của em, khiến hắn cứ thế bước theo cái bóng ảo mảnh mai lúc bay lúc chạy của em cho tới khi bóng em hoàn toàn biến mất như tan vào sương khói.

Hắn choàng tỉnh dậy và thấy lưng áo ướt đầm mồ hôi lúc nào chẳng rõ. Trời đã sáng từ bao giờ, những tia nắng hiếm hoi của mùa đông đang chiếu rọi xuống khuôn mặt hắn. Có tiếng ai đó lao xao nơi cuối chợ. “Bốc dỡ hàng xuống mau lên còn đi xem con bé mù làm xiếc”. Cái gì? Hắn lao như tên bắn về phía tiếng nói ban nãy. “ Con bé mù làm xiếc ở đâu vậy? Làm ơn chỉ cho tôi với”. Hắn hấp tấp tới độ quên mất cả cái nhìn khinh khi của người đối diện. Chẳng ai thèm trả lời một gã quái dị như hắn. Nhưng cuối cùng hắn cũng đã tìm được em, trong chiếc áo rộng thùng thình

nhưng vẫn không che được cái bụng đã lùm lùm sau làn áo. Em đang tung những quân bài lên trời trong tiếng vỗ tay rào rào tán thưởng của số đông đang bu lấy xem mỗi lúc một đông hơn…

Hắn đã khóc ngất đi khi nghe em kể lại cái đêm mà em bỏ đi khỏi đoàn xiếc ấy. Trí nhớ dẫn em đi tới bên dòng sông, cách nơi đoàn xiếc dừng chân biểu diễn không xa lắm. Vừa đúng lúc em kịp reo mình xuống làn nước lạnh buốt thì có tiếng hô to của một người đàn bà nào đó. Mặc kệ em cứ thế tiến ra xa bờ hơn, xa hơn cho tới khi nước làm em sặc và không thở được nữa. Khi tỉnh dậy em có cảm giác như m ình đang nằm ở một nơi xa lạ. Với thính giác của mình em như ngửi thấy mùi của bức tường cũ rêu phong. Cố húp bát cháo nóng từ tay người đàn bà đưa cho mà nước mắt mặn đắng nơi cuống họng. Bà nói may mà bữa đó bà đi chợ đêm về sớm hơn mọi khi, chứ không thì…

Người đàn bà sống một mình trong căn nhà cũ nát, nhưng số phận đã cho bà gặp được em. Hai người phụ nữ cô đơn, lẻ loi buồn tủi trên cõi đời gặp được nhau. Bà coi em như đứa con gái dại dột trót bỏ nhà đi xa lâu ngày vừa mới quay về vậy. Yêu thương chăm sóc cho em khi thấy em khiếm khuyết, xấu số hơn những phận đời ngoài kia luôn vội vã lướt qua nhau.

Hai tháng trôi qua và em tự thấy trong cơ thể mình dường như đang có sự thay đổi. Những cơn nôn khan và sợ mùi thức ăn tanh của em đã làm cho em sợ hãi vô cùng. Em rùng mình nghĩ lại cái đêm tối tăm nhất trong cuộc đời của mình khi bị hai thằng bất lương hãm hiếp ấy. Không thể nào! Và rồi em lại khóc, nỗi đau cứ âm ỉ rồi cồn cào dường như muốn xé nát lồng ngực em. Và hơn một lần em lại muốn tìm tới với cái chết.

Song hoàn toàn ngược lại với em, người đàn bà đang coi em như ruột thịt kia lại mừng vui ra mặt. Bà tỉ tê khuyên nhủ, em đừng có dại dột thêm lần nào nữa. Hãy thương lấy đứa bé vì nó chẳng có tội gì. Bà an ủi, vậy là em còn hơn bà, mai mốt còn có đứa con mà nhờ cậy, mà vui vầy. Chứ như bà một đời lam lũ chỉ sống trong sự cô đơn. Bà không xấu nhưng ông trời lại không ban cho bà có được cái chức năng làm mẹ, khi qua hai lần chồng đều bị ruồng rẫy vì bà không thể sinh hạ được cho họ những đứa con.

Tình ruột thịt bỗng ấm áp dần dà đã níu giữ tâm hồn em ở lại. Khi mà mọi đức tin được phục sinh, em không cho phép mình được yếu đuối thêm bất kỳ lần nào nữa. Vì trong bụng em đang có một sinh linh bé bỏng, một đứa trẻ mà trước đây em cũng đã hơn một lần thoáng mơ ước tới.

Hắn vui mừng, hạnh phúc tới trào nước mắt khi được em chấp thuận cho hắn qua lại viếng thăm em và người đàn bà đức hạnh ấy. Trước khi quay về thông báo với ông Bầu và mọi người trong đoàn xiếc việc hắn đã tìm thấy em. Trong giây phút hân hoan tột độ, hắn đã vụng về đặt một nụ hôn lên đôi má người con gái mà hắn yêu thương duy nhất trong cuộc đời mình rồi chạy biến.

Đúng là Đấng cứu rỗi đã không bỏ mặc hắn, vì hắn luôn dâng trọn lòng tin cho người, Đức Chúa Giêsu yêu kính trọn đời của hắn.

* * *

Một sớm mùa xuân, trong thanh âm rộn rã và hoa cỏ ngát hương của đất trời. Bên hàng phi lao xanh ngắt được trồng dọc theo hai bên đường dẫn vào cổng chính của nhà thờ. Tất thảy những ai chứng kiến đã không giấu khỏi ngạc nhiên khi thấy một anh hề trên tay bế một thằng bé rất kháu khỉnh chừng bảy hoặc tám tháng tuổi. Tay kia nắm chặt bàn tay một phụ nữ mù dáng người mảnh mai ưa nhìn. Họ bước đi vào trong khuôn viên của nhà thờ với ánh mắt rạng ngời hạnh phúc.

Đi đằng sau họ là cả gia đình ông Bầu trong gánh xiếc “Gia đình” và một bà già nom vô cùng phúc hậu.

À thì ra hôm nay Cha Xứ đã thuận theo lời mời của họ tới làm lễ rửa tội cho thằng bé, đồng thời cũng làm lễ kết hôn cho hai người. Chàng hề xiếc sánh vai cùng cô gái mù.

Trong khi hắn lóng ngóng đeo vào tay em chiếc nhẫn làm bằng lá dừa mà hắn đã kỳ công đan từ tối hôm trước thì một tràng pháo tay vang lên. Chợt ai đó phía dưới la lên ”Hôn nhau đi, hôn nhau đi!” Cha xứ cười thật tươi, đưa tay ra và nói: “ Bây giờ các con có thể hôn nhau!” Thì tim hắn loạn nhịp, chân tay run rẩy vì quá ư xúc động. Vừa xoay mặt em về phía mình, hắn chợt thấy hai hàng nước mắt long lanh đang lăn nhẹ xuống đôi gò má thanh tao của em. Hắn biết, giờ đây em cũng giống hắn đang vui và hạnh phúc ngập tràn! Cảm ơn cuộc đời, cuối cùng đã cho em và hắn được bao dung!!!

Hết

Feb/05/2020

Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 1 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập4
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm3
  • Hôm nay858
  • Tháng hiện tại28,922
  • Tổng lượt truy cập2,633,444
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây