THÊNH THANG MÂY TRỜI

Thứ bảy - 15/05/2021 00:07
Tản văn của Lê Ngọc

1. Thỉnh thoảng chán học, tôi vẫn thường lơ đễnh ngó nghiêng ngoài cửa sổ, trông xuống dưới sân tập tennis giờ bị trưng dụng làm bãi đỗ xe, rồi ngẩng lên trên mà giật mình thảng thốt. Khoảng trời tháng ba mờ mịt u uẩn với gam màu cháo lòng, nom thật tẻ nhạt. Là sương hay bụi? Ai mà biết! Lâu lâu nghe báo đài báo hoài về chất lượng khí thở chỉ thấy lòng ngột ngạt, khó chịu…

Thành phố này dường như càng ngày càng lão. Chẳng ai rõ thứ gì đã ngấm ngầm len lỏi đầu độc nó trong từng khoảnh khắc thời gian. Người ta quen nhắc nhau mấy nay nên hạn chế ra đường. Như bữa mẹ ở quê gọi điện lên giục giã triền miên, đi đâu nhớ đeo khẩu trang kỹ càng, tròng hai lớp vào cho chắc, dịch ghê lắm chớ có đùa. Ấy mà nhiều lúc, tôi cứ quên suốt thôi. Bao bận lên xe buýt rồi bị đuổi nhưng vẫn chứng nào tật nấy, chờ khi anh phụ lái phải cằn nhằn nhẹ nhàng mới vội lục lọi tìm trong túi xách. Và nếu chẳng bắt gặp cảnh một cô bán hàng rong nào đấy đang quằn quại mưu sinh, cỏ cây rũ rượi vật vờ hấp hối. Thì chắc có lẽ, tôi sẽ quên cả lý do để viện cớ ngồi tha thẩn một mình hàng giờ như vậy.

 
22102020vthuy76

Khoảng trời hôm ấy ẩn hiện sau nóc chung cư, cao ốc toàn những vệt mây xám nặng nề bị cắt xé rách rưới. Có góc hình tam giác méo mó. Có mảng hình vuông nhấp nhô vài mũi tên bằng mái ngói thập thò xiên xẹo. Tìm hoài. Ngóng mãi. Tôi cũng chẳng thấy tấm thảm xanh lơ quen thuộc, lác đác vài cánh chim thiên di nhỏ xíu xịu. Ngọn gió mồ côi, gió bầy, gió chướng chả biết vướng bận chi hay giận hờn gì đó nên đâu thèm ghé chơi. Nắng đứng bóng mặt đường. Nóng bỏng rang. Nóng hầm hập. Thành phố phả hơi hừng hực như lò sấy vừa tiếp nhiên liệu khiến mọi người nhanh chân né tránh. Tiếc nỗi, chạy trời không khỏi nắng…

2. Một bữa về thực địa miền núi, nhìn cánh đồng lúa đương thì con gái bời bời tươi tốt, mương nước trong veo tím biếc hoa bèo tây, âm sáo diều vi vu ngân vang giữa bốn bề lồng lộng gió Nam mát lành như quạt từ tay mẹ làm tôi nhớ những năm tháng thiếu thời da diết…

Khoảng trời thuở nhỏ rộng thật rộng, cao thật cao, dẫu bọc hết xóm làng vẫn trải dài ngút ngát tầm mắt. Nó trong hơn, cao hơn và xanh hơn rất nhiều so với khoảng trời nẻo phố thị phồn hoa sau này. Mây hồi đó cũng bồng bềnh trắng muốt, hư ảo và thanh thoát đến độ, chỉ cần hơi để ý kỹ một chút thôi thì chúng ta đã có thể nhìn thấy những chuyển động khẽ khàng, chậm rãi. Rồi chiều chiều thả bò ở triền đê, đám nhỏ tụi tôi lại nằm xếp hàng gối đầu bên nhau, lặng lẽ nhìn trời mây trôi. Ví von những tảng mây bồng bềnh đó với con voi, con hổ xem trong ti vi hay cây kem bông thèm lâu chẳng dám mua.

 
du lich Yen Bai chinh phuc dinh nui Ta Chi Nhu 8

Biết bao bàn tay trẻ con ngây thơ từng giơ lên cầm nắm hòng vơ cả bầu trời vào tay, khoe khoang khung thế giới mới qua hai vòm ống nhòm năm ngón mà tự cười thích thú. Hoặc đôi lúc có một đứa bạn làng réo miệng, nhảy cẫng kêu to khi cố đuổi theo chiếc máy bay ầm ù xẹt ngang, chờ nó mờ xa khuất bóng còn ngóng hoài chân mây. Mắt lấp lánh ánh mặt trời chiếu rọi. Tụi bạn hồn nhiên nhắc nhau mai này lớn, tao sẽ làm phi công. Đứa không ưng, gân cổ phản bác làm bác sĩ thích hơn nhiều, phi công mệt lắm! Những cuộc tranh cãi nổ ra chớp nhoáng và kết thúc vào chiều muộn như vòng lặp lập trình.

Nhưng cuối cùng, chỉ còn là những ước muốn viển vông vô cùng…

3. Năm tháng thiếu thời lùi sâu trong dĩ vãng ngày cũ. Những đứa trẻ xưa kia giờ như con chim ra ràng xổ lông bay lượn. Chúng mê mẩn thành thị, mê mẩn khoảng trời xiên xẹo, cắt xé chứa đầy đủ tiện nghi. Ờ mà kể ra, chúng không mê mẩn thì mây trời quê nhà cũng dần dà đổi khác…

Những chiếc lồng sắt kéo về neo đậu. Đồng ruộng ven đường rủ nhau ôm cát mọc lên chuỗi nhà hàng dịch vụ. Người nối người xếp hàng đi làm công cho xí nghiệp, công ty. Mấy ai mặn mà, thiết tha gì cấy hái ba sào chiêm trũng. Riêng những ông bà già không sức lao động mới bòn nhặt sớm hôm bên đất, bên đồng. Mà chân đi chẳng hết một mùa nắng mưa, đành bỏ phí. Nhỡ ai sót quá giống mẹ chắc sẽ thở dài than vãn “tiếc lắm… tiếc lắm mày ơi…” Thế thôi, rồi hết.
Tôi đã miên di qua bao nhiêu miền đất. Phố có, quê có. Từ miền xuôi ngược lên vùng núi, ngắm những cảnh sắc rặng ngời xanh mướt, ngắm những khoảng trời ngã bệnh thoi thóp đến dáng dấp khỏe mạnh. Rốt cuộc vẫn nhớ mãi ấu thơ xa vắng, nhớ chiều triền đê chúng bạn hò hẹn, nhớ mương, nhớ đồng, nhớ trời, nhớ mây…

Khoảng trời làng quê bận này bớt những trong xanh diệu vợi, bớt mát lành của gió biển chiều hôm. Mây là là vắt ngang ống khói. Hình như mắc phải duyên nợ nên gánh gồng bụi bặm, nhuộm đục lòng mình u uẩn uất nghẹn. Nó đâu khác thành phố. Dẫu chưa nếm cơn đau cắt xé hay bị nóc nhà gai nhọn đâm thọc. Song nó cũng hao gầy, ốm yếu khiến tụi người từng quen, từng thương như tôi cứ thổn thức nghẹn ngào.

Biết đi đâu, tìm dấu yêu ngày cũ?
Biết đi đâu, tìm mây trời thênh thang…?
L.N

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập86
  • Hôm nay15,496
  • Tháng hiện tại76,323
  • Tổng lượt truy cập3,229,933
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây