THỊ VÀ GÃ (Linh Lan)

Thứ năm - 19/09/2019 05:00
Truyện ngắn:

Thị ngồi đó xoay xoay điếu thuốc hút dở trên tay nom rất điệu nghệ. Ánh mắt lạnh như băng chả thèm liếc xung quanh lấy một cái! Thị ngửa mặt lên nhìn lơ đãng vào làn khói thuốc trắng của thị vừa nhả ra khỏi miệng. Vẫn còn đang xoay vòng đan vào nhau và tan dần vào không khí.
Mùi khói thuốc mùi cà phê, mùi bia, mùi rượu mạnh, tất cả gom lại trở thành một loại mùi hỗn tạp, như thốc thẳng vào lên tận mũi khi chạm vào tới cái không gian của góc clup này.
Bàn bên có vài cô em ăn mặc diêm dúa đang ngả ngớn nói cười với mấy gã bụng bự, mấy gã đó vừa nốc rượu mạnh bàn tay vừa suồng sã do thám ko giới hạn trên người của mấy ả. Thư thoảng lại cất lên tiếng cười the thé.
Tất cả những thứ đó chẳng lọt qua khỏi tầm mắt của thị. Tiếng nhạc vẫn chát chúa, không gian thì như đặc quánh lại mùi khói thuốc!
Thị vẫn vẻ bề ngoài phớt đời mặc dù có vài gã trai bên cạnh nháy mắt cười ra vẻ ám hiệu đòi làm quen, nhưng thấy gương mặt của thị lạnh như băng thì lại chùn bước. Thị lạnh lùng bất cần và phớt đời!
Đang miên man theo làn khói trắng thì thị thấy có một bàn tay kèm theo ly rượu trước mặt.
Thị ngẩng mặt nhìn lên. Thì ra là gã.
Chả biết gã đến từ lúc nào bên thị... môi gã nhấp nhấp ly rượu cũng chả nhìn thị nhưng lại cất tiếng hỏi:
- Hoàng Lan cứ như thế này mãi sao?
Hoàng Lan tên gọi của thị, cái tên làm biết bao kẻ trai si tình điêu đứng! Thị không nói gì chỉ nhìn gã rồi lại ngửa cổ uống nốt ngụm rượu còn sót lại trong chiếc ly màu vàng nhạt. Thực ra thị cũng đang tự hỏi chính mình: "Chả nhẽ ta lại cứ sống như thế này sao?"
Thị trước đây cũng từng có cuộc sống sung sướng, thị có những thứ mà người khác nằm mơ cũng chả dám nghĩ đến, bố thị làm quan to của một bộ, mẹ thị cũng làm tại một ngân hàng có tiếng tăm của nhà nước, nhà thị kinh tế thuộc diện khá giả nhất khu phố, thị đi học có tài xế đưa đón, thị muốn gì được nấy, cuộc sống sung sướng chả phải lo nghĩ gì!
Đùng một cái bố thị ngoại tình, có con riêng, cô bồ nhí ra sức ép bắt bố thị phải cưới ả, nếu ko sẽ làm cho ra nhẽ mọi chuyện. Mẹ thị dính vào đường dây lừa đảo cho vay tiền đánh hụi, vỡ nợ đến cả hàng chục tỷ đồng, phải bán nhà thế chấp, mất chức, rồi đi tù, bố thị nghe phong phanh tin mẹ thị như vậy thì đòi li dị gấp, danh chính ngôn thuận cưới người tình!
Còn lại thị tụt xuống hố sâu bơ vơ giữa cuộc đời, chán đời, từ một đứa học giỏi ngoan ngoãn, thị bỏ học lao vào chơi bời, kết bạn dao du với những thành phần bất hảo, nay vũ trường này, mai bar khác, thị trở lên bất cần, lọc lõi và hằn học với cuộc đời, thị buông trôi tất cả.
Duy nhất chỉ có việc dù bất cần ngang tàng như vậy, nhưng thị lại từ chối lên giường với những gã thích gạ tình thị. Kể cả bằng tiền.

 
linh lan

Thế rồi số phận run rủi thị gặp Gã. Trong một lần đi bar cùng lũ bạn thị uống say đến mềm cả ngiời. Thị khóc thị cười như một người điên bộc lộ cảm xúc không thể dừng lại. Gã ở đó lặng lẽ quan sát thị, gương mặt thị rất đẹp, chỉ có đôi mắt là u buồn! Rồi vài lần sau đó Gã lại thấy thị một mình ngồi góc quán. Gã lấy hết can đảm đến bên lấy lý do vờ ngồi nhờ bàn và chờ lũ bạn. Gã lịch sự hỏi thị có biết uống rượu không và gọi hai ly, một cho thị, một cho gã. Gã quen thị từ đó.
Gã là một họa sĩ. Chiều nay gã đang mải miết vẽ trong phòng bất chợt nhớ đến thị, gã chẳng thể vẽ thêm được gì, quẳng cây cọ, gã phi xe đến phòng của thị, cửa khóa trái, điện thoại ngoài vùng phủ sóng, gã sốt ruột, nhưng rồi gã nghĩ đến nơi này. Vì gã biết mỗi khi thị buồn thị thường tìm nơi này làm vui. Bất chợt gã cảm thấy chua xót cho thị.
Tiếng cười nói náo nhiệt của một đám thanh niên vừa bước vào bar đã làm đứt quãng hai dòng suy nghĩ của thị và gã. Gã đứng dậy gọi bồi bàn tính tiền rồi lắm lấy đôi bàn tay của thị kéo đi. Đẩy thị ngồi sau, cài cho thị cái quai mũ bảo hiểm, gã rồ ga xe. Lao vút đi giữa con phố huyên náo những tiếng còi inh ỏi. Thị mặc kệ gã! Xe của gã phi lên cầu long biên gió chiều nay như thổi tung làn tóc rối của thị, không khí như loãng ra. Lâu lắm rồi thị ko có cảm có cảm giác như thế này!
Qua cầu gã rẽ trái đi chầm chậm vào một khu xóm nhỏ. Gọi là xóm thôi chứ ở đây chỉ có lèo tèo vài căn nhà lợp tạm bằng và quây bằng tấm xi măng bốn phía, một vài đứa trẻ cởi chuồng, mặt mũi lấm lem, chạy trước cửa nhà, một vài con chó con thấy người lạ đến thì cắn dấm dẳng.
- Anh đưa em đến đây làm gì?
Gã vẫn đi vào ngõ sâu hơn một chút. Lần này thì một đám trẻ ùa ra ríu rít:
- A, chú Khánh! Hôm nay chú lại đến à, chú có gì cho bọn cháu? Hôm nay chú có dạy bọn cháu viết chữ không?
Thị mắt tròn xoe ngơ ngác. Thị theo gã bước vào căn phòng nhỏ, bên trong có mấy bộ bàn ghế băng, một cái bảng đen, và một ít đồ dùng học tập. Thì ra đây là nơi Gã làm cho bọn trẻ. Bọn trẻ nơi này toàn con nhà nghèo, bố mẹ chúng bận bịu đi làm thuê làm mướn tối ngày, bỏ mặc bọn chúng ở nhà trông nhau vf chúng không được đi học.
Gã tìm ra chỗ này trong một lần đi lang thang ngoại ô tìm nơi để tìm cảm hứng cho bức tranh của gã. Gã bắt gặp bọn trẻ con nheo nhóc nơi xóm nghèo, thế rồi gã cùng mấy người bạn góp tiền dựng căn phòng nhỏ,mua bàn ghế, mua đồ dùng học tập, gã đi từng nhà có con đến tuổi ở xóm nghèo này vận động họ cho con đến học chữ, một tuần một buổi, do đích thân gã dạy. Hôm nào gã bận gã lại nhờ mấy đứa bạn thân.
Thị ngỡ ngàng và ngạc nhiên lắm. Lũ trẻ vây quanh gã và thị, một vài đứa thì khẽ cười khúc khích nói nhỏ với nhau: "Người yêu chú Khánh xinh gái quá!"... Chúng cười và thị cũng cười theo... Lâu lắm gã mới thấy thị cười điệu cười đầy trong trẻo, hồn nhiên và đáng yêu chi lạ! Và gã cũng kịp nhìn thấy gương mặt của thị xinh đẹp muôn phần...
***
Hai năm sau.
Hà Nội những ngày đầu hạ, cơn mưa đầu mùa lúc dày lúc mỏng, hạt ngắn hạt dài rơi đều trên góc phố nhỏ. Có quán cà phê mang tên "Cà Phê Tranh", nằm nép mình dưới gốc cây Hoàng Lan thân gỗ, có cô chủ quán xinh đẹp, tóc búi cao để lộ ra khuôn mặt trái xoan vừa phải, dáng người thon thả đang lúi húi tự tay pha chế đồ cho khách.
Khung cảnh trong quán cũng thật đặc biệt, quán này ngoài những bàn ghế để cho khách ngồi uống cà phê đan xen những chậu cây hoa lớn nhỏ thì không gian còn lại là những lối đi và những bức tranh, tranh treo tường, tranh đặt trên kệ, và giá, được sắp đặt vô cùng tinh tế, riêng ở giữa quán có ba bức tranh đặc biệt. Một bức tranh cô gái đang ngồi ngẩng mặt với điếu thuốc trên tay, làn tóc rối bời phủ một góc khuôn mặt bất cần nhưng vẫn không che giấu đi khuôn mặt xinh đẹp và đôi mắt u buồn. Bức tranh này gã vẽ thị khi ngày đầu gặp thị ở bar, gương mặt này ám ảnh gã. Bức thứ hai, một cô gái xinh đẹp với nụ cười tỏa nắng, mái tóc tung bay hất ra phía sau để lộ ra chiếc cằm nhọn duyên dáng, màu sắc của bức tranh này vô cùng tươi tắn trẻ trung. Gã vẽ thị khi gã đưa thị sang bên xóm nghèo dạy học một năm trước. Bức thứ ba là bọn trẻ con chơi đùa trong xóm, đứa nào đứa nấy gương mặt đều toát lên sự trong trẻo hồn nhiên và đáng yêu dù cs có muôn vàn khó khăn! Ba bức này nhiều khách trả giá cao nhưng gã không bán.
...
Cà Phê Tranh của Thị và Gã bây giờ đã là nơi lui tới không thể thiếu của những người yêu hội họa trong thành phố. Và Thị cô gái Hoàng Lan ngày nào giờ cũng khác xưa!
...
Chiều nay gã lại trở thị ra ngoại ô, ra xóm nghèo ven sông, thị chuẩn bị lỉnh kỉnh đồ dùng học tập và quần áo mà thị đi quyên góp được để mang sang cho bọn trẻ!
Con gió đầu mùa hạ bên sông vi vút thổi hất tung bay mái tóc của thị. Thị cười thành tiếng, gã bất giác đưa tay cầm lấy bàn tay thị kéo ngang ô. Ngang lưng gã!
Chiều nay Gã thấy lòng mình ấm áp!
 
Linh Lan

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập5
  • Hôm nay978
  • Tháng hiện tại35,669
  • Tổng lượt truy cập2,640,191
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây