THƯƠNG LẮM CHÈ GAY

Thứ sáu - 28/02/2020 23:22
Tản văn của Hà Thị Vinh Tâm

Thời con gái chỉ như một gang tay.
Đến một ngày, tôi lấy chồng, tôi bỏ quên thói quen om chè vì cả hai vợ chồng tôi đều dùng nước lọc cho tiện. Nhưng nhà riêng của chúng tôi có một đồi chè. Cô tiểu thư chỉ quen bút giấy như tôi có ngày cũng quần áo dài tay lên hái từng nhánh chè khi đi về nhà ngoại chơi hay đưa xuống Vinh làm quà. Cả đồi chè xanh ngút ngát. Mỗi lần gió thổi, những thân chè rung rinh nhè nhẹ. Nén chặt từng nắm, tôi lại thả vào sợi dây chuối hoặc lạt tre đã chuẩn bị sẵn, sau đó gom bó lại và chọn những nhành chè tốt hơn, non hơn làm đuôi chè. Có khi, sợi dây bó để xa nên đành thả ở một đoạn gần đấy. Có lúc gom chè lại, thiếu mà không biết. Những nắm chè bị bỏ quên sẽ bị khô héo dần trước gió nắng của đất trời rồi vun vào gốc khi nó bị huỷ thành mùn. Đôi lúc trong cuộc đời, ta cũng vô tình quên như thế. Không biết chè được bó đem đi để om cho người hay những nắm chè bị sót lại, loại nào sướng hơn? Nào ai biết được? Những nhành chè cọ vào nhau, ôm lấy nhau,… bị siết chặt bởi một sợi dây. Chúng phải chịu ở trong một vòng dây như thế mà thành bó!
hathivinhtam
Tác giả Hà Thị Vinh Tâm
Tôi cũng mê mẩn những bông hoa chè màu trắng, nhuỵ hoa màu vàng sáng và rất thơm. Nhìn hoa chè tôi nghĩ đến màu áo trắng học trò… Mà lạ thật, hoa chè năm cánh mỏng manh nhưng quả chè xanh thì có lớp vỏ rất dày. Lớp vỏ ấy như kết tinh cả hơi thở đất trời sương núi vậy. Quả chè cũng biến hoá nhiều hình thù nhưng mỗi dáng nét quả đều ôm ấp hạt chè. Chúng tôi từng chơi trò: “Tập vồng vông”, đánh ô và tính đếm với những quả chè xanh ấy. Tâm hồn chúng tôi cứ lớn dần qua những trò chơi thơ bé.
Mỗi lần được sờ tay bóp lá chè xem có giòn ngọt không, lòng tôi lại nghe náo nức lạ kì. Tôi thích nhất là khi đổ nước sôi vào, thân chè, lá chè bắt đầu ngấm nước, hương chè nương theo hơi nước toả mùi thơm phả vào không gian thân quen. Hương chè Gay như hơi thở của đất trời được ướp vào những chiếc lá chè xanh nõn, nuột nà tích tụ theo năm tháng. Vị chè Gay như tình đất, tình người sâu lắng, nghĩa tình. Cây chè Gay đầy khát khao nắng gió cứ reo ca cùng nắng gió quê hương. Hai tiếng “Chè Gay” nghe thân thương quá!
Mỗi lần uống một bát nước chè Gay sóng sánh vàng ở một nơi xa, lòng tôi lại chợt nghĩ về tuổi thơ, nhớ về gia đình đầm ấm ngày xưa, nhớ về quê hương thân thương của mình. Cứ tưởng mình không nghiện chè mà khi được nếm vị chè thơm dịu, chát ngọt tê tê đầu lưỡi, lòng lại nhớ chè Gay quá đỗi, yêu chè Gay quá đỗi. Hình như vị chè đã ngấm vào da thịt, vào hơi thở của người con gái miền núi xứ Gay từ lúc nào…

Tổng số điểm của bài viết là: 24 trong 6 đánh giá

Xếp hạng: 4 - 6 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập8
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm6
  • Hôm nay980
  • Tháng hiện tại24,235
  • Tổng lượt truy cập2,628,757
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây