TIỀN KIẾP (Ngô Phúc Điềm)

Thứ sáu - 23/08/2019 07:59
Truyện ngắn:

Công tử họ Ngô nổi tiếng hay chữ khắp vùng. Đi bẩy bước làm xong bài thơ, bẩy hồi trống đã xong bài phú. Văn thơ của chàng lấp lánh như sao trời, ý tứ dồi dào sâu sắc làm mê mẩn lòng người.
Chàng đã dự ba khoa thi, lần nào cũng phạm quy mà bị đánh trượt. Các quan chủ khảo tiếc cho văn tài của chàng, xong vì sự nghiêm nhặt trong thì cử, đành ngậm ngùi tiếc nuối.
Lần thứ nhất bài thi của chàng dây chút son đầu trang, lần hai vẫn dây chút son cuối trang. Chàng vô cùng buồn bã, cho rằng ống quyển của mình có thể vô tình bị vương mực son mà dây vào bài thi. Đến lần thi thứ ba, chàng xem xét kĩ lưỡng ống quyển, thấy không có gì mới yên tâm trẩy kinh dự khoa thì mới.
Khi mở ống quyển rút bài ra chấm, các quan chủ khảo thấy một nét son còn tươi nguyên phủ lên chữ PHÚC. Vậy là khoa thi năm ấy chàng lại bị đánh trượt. Cũng may vì mến văn tài của chàng, chuyện không lộ ra ngoài, nên chàng không bị bắt tội khi quân.
Buồn chán vì lận đận trong thi cử. Chàng gác bút bỏ nghiên, hàng ngày ngao du cho vơi nỗi buồn phiền.
Một hôm ghé vào một quán nhỏ ven chân núi, cảnh đẹp hữu tình khiến chàng không cầm lòng được, bèn lững thững vạch lá đi xuống thung lũng đang giăng giăng sương chiều. Bỗng chàng bắt gặp một sơn nữ tuổi độ trăng tròn, đang ngồi trên miệng một cái giếng, mắt đăm đắm xa xăm. Chàng rón rén ngắm nghía, thấy nàng quả là một giai nhân tuyệt sắc. Làn da trắng muốt mịn màng, đôi mắt lóng lánh. Sương chiều từ dưới thung lũng đùn lên quấn quýt quanh nàng, cảnh vật như cõi bồng lai. Chàng im lặng, ngây người ngắm nghía, chỉ sợ kinh động làm hỏng cả cõi tiên cảnh đang bày ra ngay trước mắt.
Trưa hôm sau, chàng lại lẻn xuống thung lũng. Chàng vô cùng kinh ngạc khi thấy thiếu nữ ló ra từ lùm cây, trên người không mảnh vải che thân, điềm nhiên múc nước xối lên người tắm táp, như không hề thấy chàng cũng đang đứng cạnh.
Thân thể ngọc ngà đẫm nước của nàng sáng lấp lánh bởi những tia nắng vây quanh đùa dỡn trên da thịt, mùi hương quyến rũ như mời gọi khiến chàng không sao cầm lòng được. Bất giác chàng cuống quýt đòi giao hoan. Nàng không hề tỏ ra chống cự, ngoan ngoãn cùng chàng hợp cẩn. Bỗng chàng rùng mình, dương khí toát ra đầm đìa, giật mình tỉnh dậy, thì ra một cơn mơ, mùi hương thiếu nữ vẫn thoảng thoảng đâu đây.
Kể từ hôm ấy, chàng như mê như tỉnh, ngày nào cũng giao hoan cùng nàng trong mộng.

 
ngo phuc diem

Một hôm trong lúc đang vui vầy, chàng ướm lời:
- Chẳng hay cô nương nhà đâu ta, gặp nàng, ta cảm thấy quen hơi bén rễ như tự thủa nào. Chuyến này về sẽ sắm lễ vật hỏi nàng làm vợ.
Nàng mới buồn rầu mà rằng:
- Năm xưa thiếp đã gặp chàng khi đi tuần thú Hạ giới và dừng chân nơi đây. Lửa rơm ngùn ngụt, vui thú phút chốc đã cả tháng trời. Chàng nhận Thiên chỉ gọi về, hai ta ngậm ngùi chia tay nhau từ đó.
Chàng đã chỉ non thề biển, cắt giọt máu tươi nhỏ xuống giếng này dặn dò:
- Hàng ngày tắm nước này, ân tình của chàng sẽ bao bọc thân thể, cho đến ngày chàng quay về đón thiếp xum vầy.
Một hôm ra giếng tắm, ngó xuống thấy khuôn mặt chàng vỡ vụn theo sóng nước, thiếp hoa mày chóng mặt ngã nhào, thác oan cùng giọt máu của chàng để lại.
Xuống âm phủ, thiếp xin được đầu thai lại hình hài như cũ để đợi chờ chàng. Diêm vương như biết rõ chuyện, thiếp là vợ chưa cưới của quan Tuần trên thiên đình, vì mải vui chơi sao lãng việc thiên cơ, chàng bị đày xuống hạ giới, làm dân thường trong cõi nhân gian. Ngài đã cho thiếp thể theo ý nguyện. Thiếp có kêu cầu, giọt máu của chàng vẫn ở đáy giếng chưa được đưa lên. Xét kỹ sổ sách sinh tử ghi chép không thấy, Diêm vương cho rằng thiếp thương nhớ chàng mà nói nhảm. Xin chàng hãy cứu vớt lấy giọt máu của hai ta.
Nói xong gạt nước mắt ngậm ngùi chia tay. Chàng giật mình tỉnh giấc, thì ra một giấc mơ.
Trở về nhà, sắc diện chàng ngày một xấu. Người nhà thuốc thang cúng lễ khắp nơi mà bệnh không lui. Có một đạo sĩ ghé qua cho rằng, chàng bị bùa ngải của dân miền sơn cước nên khuyên mời thầy cao tay về cầu cúng giải bùa ngay cái giếng hoang nào đó.
Nửa tin nửa ngờ, thân phụ dò hỏi chàng thì được biết, có cái giếng dưới thung lũng hoang vu, nơi con trai đã dừng chân và gặp người trong mộng.
Lập tức người nhà sửa soạn đồ lễ, đưa chàng đã sắp hồn lìa khỏi xác đến giếng xưa.
Đàn được lập ngay bên giếng. Hôm ấy dân quanh vùng thấy sự lạ rủ nhau đến xem rất đông.
Sau vài tuần nhang, ông thầy kêu người nhà múc chính nước giếng này tắm táp cho chàng, chỉ vài gáo nước, chàng đã tỏ ra tỉnh táo, ngồi dậy đi lại nhanh nhẹn, rồi nằng nặc đòi tát cạn giếng. Cho là sự lạ, mọi người lập tức theo lời. Giếng gần cạn, thấy le lói những tia sáng hắt lên, rồi sau đó hiện ra một viên ngọc đỏ như máu, lấp lánh nơi đáy giếng. Ngọc vừa đưa lên khỏi mặt nước, lập tức tan chảy, biến thành một đám khói đỏ bay lên thinh không.
Mọi người vô cùng ngạc nhiên, trong đám người xúm xít xem lễ, một cô gái đứng bên mô đất cao bỗng hét lên, đất dưới chân sụt xuống thành một hố sâu, kéo nàng ngã nhào xuống bất tỉnh. Mọi người vội vàng lấy nước giếng lau rửa cho nàng, cũng chỉ một lúc, sắc hồng lại trở về trên khuôn mặt tươi rói của nàng.
Chàng vô cùng ngạc nhiên, nhận ra nàng chính là người đã hợp giao cùng mình bên thành giếng trong cơn mộng mị xưa.
Dân làng cho biết, cái giếng này đã có cả trăm năm nay, rất thiêng. Nghe kể rằng, một cô gái chẳng may ngã xuống giếng chết. Người nhà đổ đi tìm, khi vớt lên, hình hài không hề thay đổi, sắc diện vẫn tươi nguyên, dù đã qua nhiều ngày. Thấy lạ, mọi người chôn cất ngay bên cạnh giếng, lập đàn cầu cúng giải oan cho cô.
Về nhà, chàng giục mọi người sắp đặt lễ vật, định ngày lành tháng tốt cưới nàng về làm vợ.
Đôi vợ chồng ý hợp tâm đầu. Năm sau nàng sinh hạ được một bé trai khôi ngô tuấn tú, cả nhà hết sức vui mừng, cho là duyên tiền định đã được sắp đặt. Nàng hàng ngày sớm khuya chăm chỉ canh cửi, nuôi chồng đèn sách dùi mài kinh sử.
Một hôm thằng bé thấy cái ống quyển của cha đặt trên án thư, tò mò nó ghé mắt vào nhòm rồi mách cha: Con thấy trong này có viên ngọc đỏ, cha xem đi.
Ngạc nhiên, chàng nhớ đến những lần thi hỏng do mực son dây vào bài văn thi năm xưa, vội ghé mắt nhìn. Chàng thấy ống quyển sâu hun hút như đáy giếng, không hề thấy viên ngọc như con trai mách bảo. Ngẩng lên định hỏi, bỗng chàng thấy ánh mắt nó lấp lánh như ngọc minh châu sa vào. Lập tức chàng hiểu rằng, trời đã ban cho mình một quý tử hơn người.
Năm ấy chàng đỗ đại khoa, vinh hiển phú quý rạng danh tiên tổ. Sau con trai cũng nối nghiệp cha, đỗ đạt ngay kỳ thi đầu tiên.
Cả hai cha con làm quan to đồng triều, đều là những đại thần rường cột của quốc gia, hiển danh sử sách...

 
Ngô Phúc Điềm

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • buy liquid cialis online
    Tout Sur Cialis20 oxycle [url=https://cialiser.com/]Cialis[/url] ThyclE Secure Levaquin Tablets Online Low Price Brebrony cialis cheapest online prices preext Propecia Cusco
      buy liquid cialis online   Cardoks@afmail.xyz   29/08/2020 00:56
  • п»їcialis
    Rezeptfrei Viagra Preisvergleich DouttySnuddy [url=https://acialisd.com/#]buy cialis online[/url] ParDuela Malegra 50 envenusand cialis generic buy zesassurry Levitra Nuovi Prezzi
      п»їcialis   wrasymn@aomail.xyz   12/07/2020 13:02

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập10
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm9
  • Hôm nay941
  • Tháng hiện tại31,335
  • Tổng lượt truy cập2,635,857
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây