TIẾNG CHUÔNG NGÂN - Tác giả: Vũ Thị Thanh Hương

Thứ hai - 27/04/2020 03:27

GIẢI BA CUỘC THI TRUYỆN NGẮN DO QCV TỔ CHỨC

Được tọa lạc trên đỉnh đồi khu biệt thự Xanh Vi-la. Tòa "TĐ" nằm trong khuôn viên 10 sào bắc bộ.
Chủ nhân là ông bà KHÔI - THÁI. Ông giữ chức chủ tịch hội đồng quản trị công ty "TÀI ĐỨC".
Một công ty gia đình. Nhưng với tư cách pháp nhân, phạm vi và mô hình lớn. Từ chứng khoán, cáp thép xây dựng, các loại động sản và bất động sản. Dòng họ này đông con nhiều cháu. Gồm 8 chi, 26 nhánh đồng tâm hiệp lực dưới sự lãnh đạo sáng suốt của người sáng lập. Gắn bó vô cùng chặt chẽ !!!
Ông nhạy cảm, nắm bắt cơ hội tài tình.
Cuộc đời đang nghèo mạt niềm tin. Nhận chân giá trị của mình. Ông đã theo học ĐẠI HỌC PHẬT GIÁO nhằm hiểu sâu thêm về đạo để phục vụ đời. Sau khi tốt nghiệp. Ông tách bà ra khỏi vai trò đồng quản lí.

Ông mở cho bà một chuỗi cửa hàng chuyên bán đồ phục vụ PHẬT GIÁO có tên "BỒ ĐỀ TÂM". Ở đây không mưu cầu lợi nhuận. Nó đạt mục đích truyền bá.
Mặt hàng chính là chuông. Không phải thứ chuông đồng bình thường. Chuông "BỒ ĐỀ TÂM" kinh doanh thỉnh về từ TÂY TẠNG sau khi các cao tăng đại đức làm phép đủ bách nhật. Được chế tác bằng 7 kim loại quý, có độ ngân rung kì diệu !!!

 

Sáng sáng,,,
Ông ngồi thiền trên Balcony hướng về mặt trời mọc. Phía dưới là con đường rải sỏi dẫn ra bể bơi. Hai bên và khu vườn, những cây tùng, cây bách xòe tán, vươn thân trầm uy như chí khí người quân tử !

Vẫn ngồi trong tư thế kiết già. Hai tay thủ ấn đặt nghiêm ngắn trên đầu gối. Đôi mắt khép nhẹ. Ông chìm sâu vào sự quán tưởng...

Các luân xa đã được mở ra sau một giờ thiền định.
Đó là lúc trí tuệ vô cùng, vô cùng minh triết.
Có một thứ ánh sáng vi diệu đang đổ vào con người ông. Cả thể chất và tinh thần được thọ hưởng nguồn năng lượng trân quý từ vũ trụ.
Hít sâu, thở chậm 5 nhịp và từ từ mở mắt. Ông bắt đầu một ngày mới...

Ông vào phòng thờ Phật. Làn khói hương vấn vít. Ông châm thêm một nén cắm bên cạnh hương vòng đang cháy.
Bà cũng vừa lần đến điểm cuối cùng của tràng hạt và chạm vào mối nối. Tiếng mõ ngừng lại, 3 tiếng chuông ngân lên kết thúc buổi tụng cầu.
Thong thả cởi chiếc áo dài màu nâu treo lên mắc. Bà nhìn sang ông nhẹ nhàng:
- Mình vào tắm và thay quần áo. Em đã dặn chú Kha chuẩn bị xe cho chúng ta.
Ông gật đầu, đôi mắt nâu trên khuôn mặt cương nghị nhìn bà trìu mến:
- Anh nhớ rồi.

Chiếc cà vạt bằng lụa casơmia bà thắt sẵn. Ông chỉ việc vòng qua đầu và kéo cho khít vòng cổ. Từ Zalô tít lên vài tiếng tin nhắn đến. Ông với cái kính rồi chạm vân tay. Nội dung tin nhắn hiển thị. Cặp lông mày cau lại. Một luồng đen tối pha với nâu trầm làm nó quắc lên !
Cụm từ không thoát ra miệng ông mà vang lên trong não:
- "ĐKM" !!! Mày là ai mà dám !! Thích "chơi" tao à!? Tao sẽ cho mày chết !

Ông tìm trong danh bạ một cái tên người. Cuộc đàm thoại kết thúc sau vài câu khẩu lệnh.

Tại phòng hội trường bệnh viện phụ sản. Buổi truyền hình phát trực tiếp bắt đầu. Công ty TÀI ĐỨC trao bốn đứa trẻ được giành lại quyền sống từ những thai phụ cố ý phá đi. Dưới sự chỉ đạo của ông, công ty đã bỏ kinh phí cứu chúng.

Từ phòng nhẹ cân non tháng. Các cô y tá bế từng đứa trẻ ra, trao tận tay chủ tịch hội đồng quản trị. Họ cần ông đón tay để mong sau này chúng được phước báo. Ông xúc động ngắm những sinh linh bé nhỏ rồi trao lại cho điều dưỡng viên trung tâm trẻ mồ côi.

Sau giây phút ồn ào, vỡ òa hạnh phúc! Các nhà báo vây lại phỏng vấn. Ông điềm tĩnh bước lên bục khán đài. Giọng ông trầm ấm vang lên :
- Thưa quý vị và các bạn! TÀI ĐỨC chúng tôi luôn lấy tiêu chí "Cứu một người bằng xây chín ngôi chùa" ! Chúng ta hãy chung tay , đồng lòng vì những số phận, mảnh đời éo le để yêu thương chia sẻ. Hãy nhìn sâu vào mắt nhau để thấy trái tim còn ấm áp...

Cả khán phòng lặng phắc. Chỉ có tiếng thút thít, sụt sùi hòa cùng giọng nói truyền cảm của ông. Sức lan tỏa như vô cùng, vô tận.
Bên dưới, bà nhìn lên ông chan chứa yêu thương. Khuôn mặt nhỏ nhắn được chăm sóc kỹ lưỡng đầm nước mắt. Bà trẻ hơn nhiều so với tuổi của mình.

Ông bà quần chúng chứ không ngạo mạn kiêu căng. Sau khi dành cho công chúng ngưỡng mộ mình những cái ôm và siết tay thân thiện. Họ sánh đôi bước ra khỏi phòng. Ông nắm chặt tay bà dặn dò :

- Chú Kha đưa em về Xanh Vi-la trước. Công ty có cuộc họp lúc 13h30. Em theo dõi và thống kê lượng chuông tiêu thụ từ các nhánh rồi báo cho anh. Sau cuộc họp anh sẽ về thẳng nhà.

Chiếc Q6 trị giá 4,5 tỷ đồng cùng cậu lái xe thân tín đợi bên ngoài cổng viện.

Ông tìm cái tên "THANH TRỪNG" trong cuộc gọi đi hồi sáng. Đó là kí hiệu của thằng ông chuyên thuê giải quyết các vụ rắc rối:
- Mày ra đó ngay nhé.
- Vâng thưa sếp !

Trong phòng riêng một nhà hàng sang trọng. Cánh cửa đã được khóa trái và đảm bảo không có bất cứ camêra nào hoạt động. Ông ném cục 500 ngàn đồng nguyên "quyển" lên mặt bàn. Thằng nghe cứ gật, thằng nói chém tay liên hồi vào không khí rít qua hàm răng ngắn ngủn. Nó chốt:
- Phải "làm" sạch sẽ nghe chưa !

Ông dời nhà hàng lúc 14h.
Không có cuộc họp nào. Nhưng ông vẫn kêu cậu lái xe chở mình qua công ty.
Giám sát chỉ đạo công việc xong xuôi đâu đấy.

Hôm nay không ra sân Gôn, ông muốn về nhà sớm. Để mặc cậu lái xe về gara trước. Ông xuống đi bộ dọc con suối thong thả về nhà. Đúng như dự tính của ông ! Số lượng chuông bán ra sau truyền hình trực tiếp. Chia sẻ và dán lên tường khi thằng Nhã Tag rất nhiều người tăng nhanh vòn vọt ! Ông cần vào phòng riêng gọi một cú điện thoại.

3 ngày nữa, một cơ sở đúc đồng tại NAM ĐỊNH sẽ xuất xưởng 3000 chiếc chuông lớn nhỏ. Chúng phải theo về "BỒ ĐỀ TÂM" bằng đường biển và có ấn tích đầy đủ!!!
Giá bán gấp 70 lần...

Ngâm mình trong bồn tắm thuốc đã sảng khoái. Ông mặc bộ Pigiama xuống chiếc bàn bằng gỗ gụ dưới gốc tùng. Ông châm một điếu Sì-gà Lahabana. Ấm trà Ôlong được người làm pha sẵn. Ông nhấp từng ngụm nhỏ...

20 năm trước. Khi vợ ông nghỉ sinh đứa con thứ 2. Công ty nhận Ngân vào làm thư kí kiêm kế toán. Dù mới chỉ có 1năm kinh nghiệm ở nơi khác nhưng Ngân nắm bắt nhanh và cứng cỏi về chuyên môn. Ông và ban giám đốc rất hài lòng. Vất vả từ nhỏ nên cô chẳng nề hà gì khó nhọc. Đảm nhiệm hai vai trò xuất sắc ! Vẻ đẹp kín đáo, lặng lẽ ít phô trương. Khéo léo trong giao dịch. Cô đã giúp công ty giành được khá nhiều hợp đồng. Cô cũng cùng ông đi khảo sát nhiều vị trí mà mục tiêu của công ty nhắm tới. Ông cũng mến thương cô lắm. Nhiều lúc ông ước giá mình chưa vướng bận. Phục tài ông, cô yêu vô điều kiện và đã trao cả đời con gái cho ông. Những lần hai người ân ái ông không dùng phương tiện nhưng có biện pháp riêng. Và hôm đó, cũng tại đỉnh đồi này.
Tiếng suối chảy, chim ca như bản nhạc tình yêu sánh quyện. Ông vẫn thường nói với cô. Đứa con được thụ thai phải trong khung cảnh hùng vĩ hoặc rất nên thơ mới tốt. Ông thì thầm trong hơi thở nồng nàn:
- Hôm nay có đúng kì không em?
Cô hướng đôi môi lên cao để đón nhận nụ hôn của ông thay tiếng trả lời. Ông đã quyết định. Sau này sẽ tìm một nơi kín đáo để gây dựng tương lai cho đứa trẻ.
Nhưng, khi nhận được tin ấy từ cô. Ông thực sự hoảng loạn ! Ông không thể để mất "thương hiệu" của mình !
2 ngày sau, cô bị đuổi khỏi công ty vì tội lẳng lơ, ve vãn sếp !
Được thanh toán 3 tháng lương tìm việc. Ông cho người mang số tiền đủ để phá cái thai cùng một lá thư tay đến nơi cô trọ. Cô phải đi để bảo toàn tính mạng.
Cô xuống ga cuối cùng ở phía bắc vào lúc nửa đêm. Trong cái lạnh thấu và sương mờ mịt. Cô đặt tay lên bụng mình - đứa con của cô đang say ngủ. Nó được tạo ra trong khung cảnh hùng vĩ của đại ngàn.

Lúc con gái mang cái túi du lịch trở về, mắt sưng mọng, ông Trọng đã hiểu là chuyện lớn. Ông xin cơ quan nghỉ ốm 3 ngày. Ông cứ ngồi lặng bên ấm trà đốt thuốc liên miên. 15 năm nay, nhà chỉ có hai cha con, ông mà ruồng bỏ thì ai thương nó.
Ngày thứ tư, ông bảo Ngân mua một con gà. Hai cha con ra mộ mời mẹ nó về làm mâm cơm cúng.
Từ ngày con đi làm lương ông có phần dư đôi chút, cộng với số tiền lương dành dụm 3 năm qua nó gửi biếu ông vẫn còn cả đây. Thôi đành,,,

Ngân sinh con bé một tuổi, ông theo về HN để con cháu thuận bề công việc. Nhưng điều hy vọng mà ông không muốn nói ra lớn hơn thế. Biết đâu ra môi trường khác, Ngân sẽ tìm được hạnh phúc tương lai ?
Ông bán mảnh vườn xin nghỉ hưu non. Mua cho con cháu được căn nhà cấp bốn trên diện tích 50m2 đất trong làng PHÚ ĐÔ. Ông và nó cứ ở vậy nuôi con bé ăn học. Trông chờ nó lớn lên. Lương hai cha con dù khó khăn nhưng không đói khát.
Năm 67 tuổi. Phổi ông ruỗng vì tác hại của thuốc lá. Nhưng còn biết làm gì ngoài điều đó khi đời quá ít niềm vui. Ông không bia rượu.
Cha mất 2 năm thì Ngân biết mình có bệnh. Người duy nhất cô nghĩ đến là ông Khôi...

Tại sao cô ta dám tìm mình. Thật là không chịu nổi, ông ném mạnh chiếc chén vào gốc tùng. Nó không vỡ mà lăn lông lốc.

Các con từ công ty đã đón lũ trẻ về. Ông ôm từng đứa cháu vào lòng âu yếm.

Hai tháng nay, tình trạng bệnh của Ngân trở xấu. Con gái cô quyết định bảo lưu kết quả năm thứ nhất để ở hẳn viện chăm mẹ. Đợt trị xạ tuần trước có làm mẹ khá hơn. Sáng nay, nó đưa mẹ ra ngoài một chút. Đường giờ này còn vắng.
Nó dắt tay cho mẹ đi vào phía trong. Hai mẹ con tung tăng. Bỗng mẹ nó hét lên! Chiếc xe máy to đen thù lù từ bên đường lao thẳng sang hướng vào nó tăng ga! Người mẹ dùng chút sức tàn kéo giật nó đẩy vào mép đường ngã sấp. Chiếc ô tô phanh cháy vẫn làm đôi chân cô nát bét. Ánh mắt hướng về đứa con, khi nó bò được dậy khóc gào mẹ mới yên tâm mỉm cười trút hơi thở cuối...

Bệnh viện và các nhà hảo tâm làm lễ tang cho người xấu số. Ông lại thay mặt công ty mang số tiền 14 triệu 500 ngàn đồng giúp đỡ. Nó gắng đứng thẳng để bắt tay ân nhân. Hai ngón tay cái chạm vào nhau làm ông rùng mình. Sức nó kiệt quệ, mắt mọng nước, đỏ ngầu vẫn thấy màu nâu nhạt từ ông. Qua linh cữu thật nhanh, ông rảo bước.

Ông về nhà, trầm tư bên chiếc bàn gỗ gụ. Ông nghĩ:
- Mẹ nó đã chết rồi thì điều bí mật sẽ vĩnh hằng !
Không!!!
Biết đâu cô ta để lại danh tính của ông. Và một ngày nào đó nó sẽ tìm đến ?
Ông nghiến chặt cặp hàm có những chiếc răng ngắn ngủn và rút điện thoại ra.

Một luồng gió trú ngụ trên tán cây tùng xối vào não ông. Chạy dọc sống lưng lạnh buốt. Mắt ông trợn ngược như sắp lồi khỏi hộp sọ. Cả thân hình giật liên hồi. Bọt mép sùi ra, ông đổ gục xuống.

Ông về nhà sau một tháng điều trị tích cực tại bệnh viện VIỆT- PHÁP.
Với tiên lượng xấu. Ông chỉ ăn nằm tại chỗ. Dù đã dùng đủ các loại từ đệm hơi đến nước. Nhưng các phần mềm cứ loét dần để thối rữa ! Vùng ngôn ngữ và điều khiển hệ vận động trong não ông sẽ vĩnh viễn không bao giờ hồi phục !!!

Bà sạc pin chiếc điện thoại. Đặt ngón tay ông vào màn hình. Hộp thư zalô có tin nhắn từ người lạ. Đó là tin thông báo lễ tang cô Ngân từ dạo trước. Các tin khác đều báo "đã thu hồi". Bà đến đó và xin được số điện thoại con gái cô. Căn nhà cấp bốn giờ chỉ còn mình nó. Bà giới thiệu mình là bạn mẹ nó. Vì có chuyến đi xa nên nay mới tới thắp hương. Bà ôm nó an ủi. Bà vuốt mái tóc dày suôn mượt. Chỉ một động tác này bà đã đạt được mục đích.
5 ngày nữa thôi mọi việc sẽ sáng tỏ.

Bà bàng hoàng, mẫu ADN của chồng bà và con bé có độ chính xác 99,9999 %.
Lần vào cuộc gọi cuối có tên "THANH TRỪNG". Bà đã hiểu ra tất cả. Không còn nghi ngờ gì nữa.
Chồng bà chính là kẻ giết người !!!

Bây giờ, Mỗi lần nhìn thấy đứa con gái của mình là ông hoảng loạn. Trong khúc cuộn của phần não sống mở ra một màu nâu nhạt...
Những tiếng rên ư ư đầy sợ hãi. Con bé chỉ còn dám vào thăm lúc bố đang ngủ.

Vị trí của ông ở công ty đã có người thay thế.

Bà dẹp bỏ chuỗi cửa hàng BỒ ĐỀ TÂM ở nhà chăm sóc chồng.
Bà ghê rợn mỗi lần nhìn vào mắt ông. Bà tránh nhìn vào ông mỗi lần phụ cùng cô giúp việc. Hàng chiều, bà thơ thẩn ra suối ngóng về phía xa xa. Nơi có ngọn núi hình người con gái nằm xõa tóc. Bà thở dài như thấy ở bàn tay mình có sợi tóc còn vương mắc.

Bà gọi các con:
- Hai đứa giúp mẹ quan tâm giúp đỡ cho Thủy nhé. Ngày xưa, lúc công ty còn khó khăn. Cô Ngân cũng đồng cam cộng khó với chúng ta !
Bà đã lấy danh nghĩa công ty. Nhưng quyết định rút một số tiền của mình để âm thầm lo cho con bé. Nó vô cùng sửng sốt !

Chỉ bà biết mình đang làm gì. Bà cố gắng trả món nợ đời và tội ác của cha chúng mong sẽ được phúc cho con !

Mỗi ngày bà lên hương tụng trì ba cữ.
Tiếng chuông ngân lên, ngân lên những âm sắc kì diệu !
Nó là chiếc chuông duy nhất được "BỒ ĐỀ TÂM" thỉnh về từ đất PHẬT...

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập7
  • Hôm nay1,261
  • Tháng hiện tại30,278
  • Tổng lượt truy cập2,634,800
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây