TIẾNG ĐÊM

Thứ ba - 17/11/2020 02:04
Truyện ngắn Nguyễn Thế Hùng

Nhà tựa lưng vào đồi, trước mặt là ruộng lúa, mùa hè gió Lào thổi bỏng rát cả bờ tre, mùa đông gió từ sông thun thút thổi thốc vào phên nứa nghe âm âm u u. Những đêm lạnh, anh em chúng tôi thường lấy rơm khô quây thành một cái ổ giữa nhà rồi co ro ngồi vào đó, đàn chó con cũng rời ổ của chúng, rung rúc nhí nhách chơi cùng.
Cha cả năm mới về một lần, mẹ nuôi một đàn chó để giữ nhà lúc mẹ đi vắng và giữ mẹ lúc đêm tối mẹ ở nhà. Nhiều lần, lẫn với tiếng tắc kè búng vào đêm, tôi còn nghe tiếng chân thậm thịch, huýt sáo miệng và tiếng kèn lá tỉ ti như gọi mời. Những lúc ấy, mẹ trở mình ôn riết lấy chúng tôi, qua ánh trăng rọi xuống lỗ thủng mái nhà, tôi thấy mắt mẹ hình như ửng nước, hơi thở gấp gáp và rồi có tiếng thở dài. Ngoài kia tiếng kèn lá vẫn tỉ tê và đàn chó trung thành không một tiếng sủa, chúng chỉ phát ra những tiếng gầm gừ trấn thủ nơi đầu dốc. Nhà xa làng, anh em tôi ít bạn, chó và người than thẩn chơi chung.
Những năm đói cả làng đều đói, nhà tôi không ngoại lệ, cha vẫn đi, chuyện cơm áo của cả nhà oằn vai áo mẹ. Có mùa đói giáp hạt, lũ lên ngập chân đồi, làng buồn như gái góa, anh em tôi đói mờ mắt, có người đến hỏi mua chó, mẹ kiên quyết không bán, nói để chúng nó giữ nhà, các con gắng đợi rồi ngày tháng sẽ qua. Mẹ vẫn thường vắng nhà và trở về khi đã nhọ mặt người, bao giờ cũng thế, đàn chó phát hiện ra mẹ đầu tiên, sau mới đến anh và cuối cùng là tôi. Tôi hỏi anh là sao trời tối, đường khuất mà anh vẫn biết là mẹ sắp về. Anh bảo anh nghe tiếng ho của mẹ, bây giờ tôi mới để ý, mẹ gầy và già đi nhiều quá, mái tóc bạc lỗ đỗ, rụng bót ngọn, mẹ vấn nhỏ chỉ bằng trái chanh sau gáy trông cứ tồi tội. Cũng mái tóc ấy, ngày tôi và anh còn nhỏ, thường chơi trồn tìm trong đó mỗi khi mẹ ngồi hong tóc bên thêm, vậy mà nay, ngực mẹ xép lẹp xuống oằn gánh rau dưa, gió đông về, rềnh rỉ trong tiếng thở rít là tiếng ho khan như đuối hơi. Chúng tôi thì lớn lên, lưng mẹ ngày một còng xuống. Lao lực lại không có thuốc men, mẹ sống chung với tiếng ho gió. Càng ngày cha lại càng ít về hơn, cho đến một chiều đông, mẹ con tôi nhận được một bức điện tín vỏn vẹn có mấy dòng của cha đánh về với nội dung: “Bán hết chó!”.
Nhận được bức điện của cha, mẹ con tôi như người ngơ ngẩn. Buồn nhưng không thể không làm theo, dù cha ít về nhưng lời cha là ý Chúa. Chiều anh em tôi đi học về, không còn những người bạn quấn quýu bước chân, không còn những tiếng ư ừ chào mừng. Chúng tôi gặp mẹ ngồi ngơ ngẩn nơi hiên nhà đang đếm đi đếm lại những tờ tiền nhàu nhĩ. Anh em tôi không dám nhìn vào mắt mẹ mà lẵng lặng đi vào nhà cất cặp sách rồi mỗi đứa mỗi góc ngồi thu lu dáng ngồi tự vệ. Mẹ đến bên từng đứa động viên, mẹ nói: “Nếu chết già thì chó vẫn hoàn chó, thôi thì mình bán đi để người ta làm thịt, người ta hóa kiếp cho chúng, mẹ nghe nói chỉ có làm thịt thì chó mới được hóa kiếp, kiếp sau biết đâu chúng nó được làm người cho đỡ khổ. Nhà mình nghèo, nên chó cũng khổ, nhà mình nghèo nên cũng không có gì để trộm họ lấy, mẹ cũng không còn phải…giữ nữa đâu”. Nghe mẹ nói, tôi chợt nhớ là đã gần năm nay, tôi không còn nghe tiếng kèn lá tỉ tê ngoài ngõ nhà mình vào những đêm trăng và những lần về của cha cũng thưa hơn, hình như đã gần hai năm nay chúng tôi không được đón cha về từ chân dốc lên nhà. Tôi ngây thơ hỏi mẹ: “Nhưng bị làm thịt thì chắc là đau lắm mẹ nhỉ”. Mẹ lại dỗ dành tôi trong tiếng ho: “Chuyển kiếp mà con, có đau đớn thì mới được chuyển kiếp con ạ”. Nghe mẹ tôi nói thế, anh cả vùng vằng hỏi lại: “Chắc gì chuyển sang kiếp người đã được sướng hơn”. Nghe anh nói, mẹ không nói gì, tối đó cả nhà tôi bỏ cơm, mẹ tất tả nhắc nồi sắn tối qua mấu cho chó đi đổ thật xa, đánh sạch, treo lên.
Hôm sau thì cha về. Lần này cha không về một mình mà còn có thêm hai người nữa về cùng. Tôi thấy lạ, hai người về với cha nhưng chỉ có một chung tên là Thủ trưởng. Khi mới vào đến nhà, cha tôi đã nói: “Các con chào hai thủ trưởng đi”. Anh em chúng tôi cùng khoanh tay và đồng thanh: “Chúng cháu chào hai thủ trưởng ạ”. Một trong hai thủ trưởng đưa bàn tay mũm mĩm xoa đầu chúng tôi nói: “Giỏi, ở trên rừng trên núi mà lễ phép thế này là giỏi, hậu phương phải lễ phép, dễ bảo thì tiền tuyến mới an tâm mà công tác chứ nhỉ”. Nghe thủ trưởng khen đàn con, cha tôi vội nói: “Chúng nó được như ngày hôm nay là nhờ các thủ trưởng quan tâm đấy ạ, gia đình chúng em biết ơn hai thủ trưởng lắm ạ”.

Nghe cha nói vậy chúng tôi biết vậy, cũng chả biết là nhờ gì và quan tâm gì, chỉ biết nếu mẹ chưa đi làm về thì chúng tôi không có gì để cho vào bụng. Chúng tôi sợ cha, thấy cha khép nép, sợ sệt hai thủ trưởng nên suy ra cả nhà tôi đều sợ hai thủ trưởng nên cứ len lét xa xa, nửa muốn ở nhà vì lâu mới có khách quý, nửa muốn tót đi đâu đó cho đỡ sợ, cuối cùng chúng tôi nhận được một cái nháy mắt của cha, anh em tôi liền tha thẩn lên đồi chơi, lúc sau nghe bước chân mẹ cùng tiếng ho khan tắt đồi sang làng bên, tôi biết mẹ lại phải đi như những lần cha về trước. Quả đúng như chúng tôi dự đoán, một lúc sau, tiếng ho lại đưa mẹ trở về nhà, cùng với tiếng kêu oang oác của cặp gà mái mơ. Một lúc sau, nhìn về mái nhà tranh, chúng tôi thấy một làn khói mỏng bay lên trên nền trời tai tái và rồi lan trong gió là mùi thịt gà, mùi cơm nếp thơm trong chiều tím tái. Anh em tôi ngồi co ro tránh gió sau ngôi mộ mới. Chiều dần buông nhưng chúng tôi không dám về nhà khi chưa có tiếng gọi của mẹ. Anh em đều dõi măt qua mái nhà tranh nhìn về ánh đèn thị trấn. Anh cả tôi nói: “Lớn lên anh phải đi một vòng trái đất cho biết đó biết đây”. Tôi nói: “Anh đi cho em theo với”. Anh bảo: “Còn tùy với lại để anh đi trước xem sao đã rồi sẽ đưa mày theo…”. Nghe anh nói vậy tôi không xin nữa nhưng vẫn ước mơ, có một ngày nào đó sẽ được ra thành phố, được đến thăm cơ quan nơi cha làm việc, được ngồi lên trên xe ô tô đi những nơi mà tôi đã được đọc trong sách. Nhưng dù đi đâu thì tôi vẫn muốn có mẹ tôi đi cùng. Nhớ đến mẹ tôi hỏi anh: “Thế anh có đưa mẹ đi cùng không?”. Anh nói : “Còn tùy”. “Phải có mẹ đi em mới đi cơ, thiếu mẹ thì chán lắm”. “Biết rồi, nhưng còn tùy…”.
Chúng tôi cứ ngồi bên ngôi mộ mới, nhìn về quầng sáng phố thị mà mơ đến ngày mai, nghĩ ra nhiều món sẽ được ăn ở thành phố cho quên cơn đói. Khuya, vẫn chưa nghe tiếng mẹ gọi về. Đói, anh em tôi ngủ thiếp đi bên ngôi mộ mới. Trong mơ tôi thấy trên đầu mình là một bát hương đang nghi ngút khói và trên mâm sơn son là một con gà luộc vàng ươm, mỏ nó ngậm một cánh hoa hồng, trông con gà thật sinh động và hai mắt chớp chớp như muốn nói: “Cậu nhỏ, đói lắm à, hãy chén tôi đi, tôi cũng muốn sớm được hóa khỏi kiếp gà”. Tôi khoái thú gạt bát hương đổ kềnh rồi vơ vội lấy con gà luộc chén ngon lành. Lần đầu tiên tôi được chén thịt gà thỏa thích đến thế, một mình chén cả một con gà, cả hai cái đùi to mà không phải chia cho anh trai phần hơn. Cứ thế tôi ăn, ăn đến no trương bụng và rồi đau. Cơn đau quặn lên như có ai lấy tay cầm mà xé ruột. Tôi ôm bụng lặn lộn trên đất vật vã tã tượi áo quần. Đúng là cái sướng và cái khổ chỉ cách nhau tích tắc như một cái phẩy tay. Tôi mới thấy khoan khoái chén thịt gà đó, khi sự khoái thú còn ở đầu chót lưỡi thì dưới bụng đã quặn lên một cơn đau trời hành. Và rồi tôi nghe tiếng mẹ kêu, tiếng kêu hốt hoảng càng lúc càng gần. Đúng là tiếng mẹ rồi, tôi từ từ mở mắt, bụng trướng lên như quả bóng và vẫn đau như có ai cào. Mẹ vội vã xốc tôi lên, vội vã dìu vào nhà. Mẹ đặt tôi nằm lăn lộn trên nền nhà cùng với những cái xương gà chưa kịp dọn. Mẹ với lấy cái đèn pin soi khắp nhà tìm ổ tò vò rồi nướng trên bếp cho đến khi chuyển sang màu đỏ gạch, mẹ gắp tổ tò vò ra, thả vào bát nước sôi để nguội nghe một tiếng xèo. Đợi nước nguội, mẹ gợn lóng lấy nước trong đưa cho tôi uống, một lúc sau thì bụng xẹp xuống, cơn đau lui dần. Mẹ bảo do tôi ngủ gần ngội mộ mới nên bị phạm hơi đất, gây chướng bụng. Hết đau, tôi sực nhớ thịt gà, xôi, cha và hai ông trùng tên thủ trưởng. Thịt gà và xôi đã hết, cha và hai thủ trưởng đã đi. Đó cũng là lần cuối cùng cha về với mẹ con tôi. Tôi tin như lời thủ trưởng nói, cha thấy chúng tôi ngoan nên an tâm công tác không về nữa. Tôi thương mẹ và nhiều khi ước mơ rằng giá chúng tôi hư hỏng đi một tí thì chắc cha sẽ về với mẹ, với chúng tôi.
di dem toi thang co hon 1440391413538

Nhưng muốn hư cũng không thể hư được, vì hình như là cả hai anh em tôi không nỡ hư khi thấy mẹ ngày càng còm cõi vì lo cho anh em tôi. Đúng là muốn làm người hư hỏng cũng đâu có dễ! Sau này mẹ nói, sở dĩ cha điện về bảo bán chó là vì hai thủ trưởng người thành phố không quen nuôi chó, để vậy khi về thấy chó họ sợ và nếu lỡ có con chó nào “mất nết” mà cắn phải họ thì trở thành đại họa, vậy nên bảo nhà bán đi.
Mẹ nằm viện, anh chị cuối giờ làm việc có choạng vào tí rồi lại đi, lần nào trước khi ra về anh cũng nói: “Chú cố gắng chăm mẹ, anh còn phải đi làm, chú có công, anh có của, tốn mấy cũng được, miễn sao anh em ta còn có mẹ”. Tôi nói: “Anh cứ yên tâm công tác, em lo được, trước khi đi em đã bán đi đôi bò cày”. Anh nói: “Chú bán bò rồi lấy gì mà cày”. Tôi nói: “Dạ không sao, miễn sao anh em ta còn mẹ”. Anh nói: “Chú nghĩ được như vậy là đã trưởng thành, anh yên tâm về chú, yên tâm công tác”. Cuối tuần đó, cơ quan vợ anh có chuyến đi du lịch, mời cả gia đình, anh chị và các cháu bay vào phương Nam nắng ấm. Anh đi hôm trước, hôm sau mẹ thấy trong người mệt hơn, mẹ hỏi tôi: “Anh con đâu, mấy ngày nay không thấy anh vào với mẹ?”. Tôi nói: “Anh đưa vợ con đi du lịch cùng cơ quan, chắc sắp về mẹ ạ. Mẹ yên tâm còn có con đây mà, anh ấy đi du lịch cũng là đi làm việc mẹ ạ”. Nghe tôi nói thế, mẹ lặng đi một lúc rồi nói: “Anh con bây giờ có cái xỏ vào, đã vội bỏ quên cái chui ra”. Lần đầu tiên tôi nghe mẹ nói một câu hờn trách anh trước mặt tôi. Ngày xưa cha bạc bẽo là thế, nhưng trước mặt chúng tôi, bao giờ mẹ cũng nói tốt và bảo về cho cha, mẹ dặn chúng tôi không được oán trách người đã sinh thành ra mình. Giờ đây mẹ trách anh, mẹ trách anh đã có vợ, có con, đêm đêm anh vui vầy với vợ hằng đêm mà quên đi mẹ, quên đi người anh đã vạch dụng chui ra.
Mẹ nằm đó, hơi thở mỏng như lá tre mùa hạn, bác sỹ bảo sợ không qua khỏi, gia đình chuẩn bị. Tôi liền gọi điện cho anh, gọi mấy lần vào máy di động không thấy anh trả lời, đành phải gọi đến cơ quan gặp phòng thường trực, khi nghe tôi nói muốn được gặp anh. Ông thường trực già nói: “Anh ấy bận làm đám ma cho mẹ, không gặp được”. Tôi nói: “Mẹ vợ anh ấy chết à?”. Ông thường trực nói: “Không phải mẹ vợ mà là mẹ đẻ anh ấy”. Tôi nói: “Mẹ đẻ anh ấy chỉ sắp chết thôi, chứ chưa chết”. Ông Thường trực nói: “Chết rồi, chết thật rồi, thông báo đã dán ở cơ quan, đã đưa lên báo, sáng nay đưa bà ra đồng”. Tôi nói: “Chưa! Tôi khẳng định là chưa vì mẹ anh ấy là mẹ tôi, mẹ tôi đang sắp chết trong bệnh viện chứ chưa chết”. Nghe tôi nói thế, ông thường trực già nói: “Thế à! Nhưng mẹ anh ấy là mẹ của cháu là đúng rồi, còn mẹ của sếp cũng là mẹ của anh ấy và là mẹ của cả cơ quan này. Mẹ sếp mất, coi như mẹ của nhân viên toàn cơ quan này mất, ai cũng phải buồn đau và lo tang ma chu đáo”. Nghe ông thường trực già trả lời, tôi đã hiểu. Việc bất khả kháng, anh phải đi, việc của mẹ tôi còn lo được.
Không thể chờ lâu hơn, mẹ muốn về quê và tôi cũng không muốn mẹ mất nơi đất khách quê người. Tôi sẽ đưa mẹ về quê để còn mãi có mẹ ở bên, dù chỉ là một nấm cỏ xanh. Tôi vội vã làm thủ tục, thuê xe đưa mẹ về quê, về với ngôi nhà tranh nằm chon von trên đỉnh đồi, nơi đó có mộ phần của con chó đốm. Trên đường mẹ con tôi về quê, cây buồn trút lá thật nhiều. Lạ thế nào có phải mùa Thu mà cây lại rùng mình đổ lá nhiều đến như vậy. Suốt từ đó đến khi nhắm mắt, không một lần mẹ nhắc đến tên cha, tên anh. Khi sắp mất, mẹ lần cạp quần đưa cho tôi một chỉ vàng nói: “Con sắm lấy cái giường, cái chiếu cho tươm, để nếu anh có đưa các cháu về còn có chỗ nằm”. Nói rồi mẹ đi. Tôi bỏ chỉ vàng mẹ đưa và một nắm gạo vào trong miệng của mẹ. Gạo để linh hồn mẹ ăn trên đường đi sang thế giới bên kia, khỏi phải thành ma đói. Còn vàng để mẹ dùng khi đi đò, qua cầu sang bên kia thế giới. Tôi biết khi sống mẹ không ăn ở bạc ác nên linh hồn mẹ sẽ không phải qua cầu Nại Hà. Mẹ sẽ được đi qua cầu Kim Ngân.
N.T.H

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây