TIẾNG GỌI PHÍA MỜ SƯƠNG

Thứ bảy - 28/08/2021 04:33
Truyện ngắn của Đào Thu Hà

Người thị nữ cầm chiếc khăn tay nhúng vào chậu nước ấm, vắt khô rồi khẽ lau trên vầng trán ướt đẫm mồ hôi của Hoàng hậu Thuận Thiên. Chẳng biết Hoàng hậu mơ gì mà đôi lông mày nhíu chặt. Cặp môi trắng bệch không một chút huyết sắc mấp máy những lời không rõ. Người thị nữ cố không để nước mắt rơi xuống. Nàng theo hầu Hoàng hậu từ ngày đầu Hoàng hậu vào cung. Hoàng hậu là người nhân từ, độ lượng nên hạ nhân luôn tận tâm hầu hạ và biết ơn người. Hoàng hậu bị mệt mấy tháng nay rồi, cơ thể cứ suy yếu dần. Mỗi lần bắt mạch cho Hoàng hậu, vầng trán thái y lại vương thêm một chút sầu muộn. Những tiếng thở dài nén chặt trong lồng ngực.

Mông lung quá! Ta thấy suy nghĩ của mình là một mảnh hỗn độn, mơ hồ. Những hình ảnh trong đầu như bị sương mù bao phủ, không còn nhìn rõ hình dáng. Hình như có ai đó gọi ta. Ngọc Oanh. Lý Ngọc Oanh. Lâu rồi không ai gọi ta bằng cái tên ấy. Tiếng gọi thân thương và trìu mến quá. Tự nhiên ta ứa nước mắt. Là cha gọi tên ta. Bao lâu rồi ta không được nghe người gọi “Ngọc Oanh, lại đây với phụ hoàng”. Bao lâu rồi ta không được gọi người một tiếng cha. Ta nhớ rồi. Kể từ khi Thái sư Trần Thủ Độ gặp cha ta, vua Lý Huệ Tông ở chùa rồi buông lời tưởng bâng quơ mà bén hơn đao chém “Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc”.

Ta là con gái trưởng của vua, là công chúa của một nước nhưng không được sinh ra trong hoàng cung. Mẫu hậu Trần Thị Dung sinh ta ở bãi Cửu Liên cạnh sông Hồng thuộc Hưng Nguyên. Đó là một ngày tháng sáu. Cơn giông mùa hè dữ dội mang theo những tia sét đánh thẳng xuống lòng sông như muốn rạch nát dòng nước cuồn cuộn từ phía thượng nguồn đổ về. Chẳng biết có phải bởi vậy và cuộc đời ta đầy những giông bão. Mà dẫu không phải, ta cũng bấu víu vào đấy để khỏi phải mang trong lòng nỗi oán trách nặng trĩu dành cho những người là người thân của mình. Những ngày còn nằm trong bụng mẹ, dẫu chỉ là một hài nhi bé nhỏ, ta đã luôn phải sống trong thấp thỏm, bất an, sợ rằng mình sẽ chẳng có cơ hội chào đời. Bà nội ta, Đàm Thái Hậu không vừa mắt mẹ ta. Bà nội cho rằng mẹ ta chính là vây cánh của gia tộc nhà Trần âm mưu lật đổ nhà Lý. Bao nhiêu lần bà tìm cách hại chết mẹ con ta bằng thuốc độc. Nhưng mẹ ta là một người đàn bà tỉnh táo. Cái tỉnh táo của một người con gái họ Trần cần phải đặt lợi ích của dòng họ lên trên hết. Mẹ ta có chỗ dựa là cha. Cha chia nhỏ bữa ăn của mình cho mẹ, giữ mẹ ở bên cạnh mình để bà nội không thể hãm hại được mẹ con ta. Rồi ta cũng được chào đời. Những năm tháng ấu thơ không nhận được chút tình thương nào từ bà nội. Ta cũng chẳng biết tình cảm mình dành cho bà là gì. Không quý mến nên không trách hận. Không có cảm giác trìu mến giữa bà cháu nên không cảm thấy tủi thân vì những điều bà đã gây ra cho mẹ con ta. Bà luôn coi mẹ ta là cái gai trong mắt, luôn coi mẹ ta là người quyến rũ cha hòng cướp lấy cơ đồ nhà Lý. Nhưng bà lại không nhớ, chính bà cũng đã tính toán kỹ càng để lợi dụng mẹ ta, cô con gái Trần Thị Dung của nhà họ Trần khi bà gặp nguy hiểm.

 
2 lang gia long 1597133206305

Ta được nghe kể lại, đó là vào năm 1209, loạn Quách Bốc.

Giặc kéo về Thăng Long, ông nội ta, vua Cao Tông chạy đi Quy Hóa. Cha ta lúc ấy là Thái tử Lý Sảm cùng bà nội ta chạy về Hải Ấp, được ông ngoại Trần Lý của ta giúp đỡ. Sau đó, cha ta được sắp xếp kết hôn với mẹ. Bà nội ta đã lợi dụng thế lực nhà Trần bằng việc kết làm thông gia rồi lại phủi tay như không có chuyện gì xảy ra. Bà định phủ nhận, không công nhận mẹ ta là con dâu họ Lý sau khi đã đánh bại được Quách Bốc.

Nhưng cha ta đã phải lòng người con gái họ Trần. Mà họ Trần cũng chẳng để yên việc ấy.

Kìa! Là cha ta đó. Cha nhìn ta. Khuôn mặt người khuất dần trong màn sương hư ảo nhưng ta vẫn nhận ra người. Ta muốn hỏi người một câu mà ta luôn giữ trong lòng. Rằng, trong những ngày tháng cuối cùng nương náu tại chùa, cha có oán mẹ ta không. Ta không hỏi người có yêu không. Vì ta tin, còn oán là còn thương. Nhưng cổ họng ta cứ ứ nghẹn, chẳng thể cất nên lời. Ta chẳng thể hỏi cha, cũng chẳng thể hỏi mẹ. Mẹ ta có từng yêu cha không.

Mẹ ta họ Trần. Cuối cùng, vì dòng họ của mình, người quay lưng với vương triều đã cho người thân phận mẫu nghi thiên hạ, quay lưng lại với người chồng đầu ấp tay gối, quay lưng lại với cả hai đứa con gái mình rứt ruột đẻ ra. Chẳng biết những ngày vui bên người chồng mới, dẫu không nghĩ đến cha, mẹ có nghĩ đến hai đứa con gái của mình không. Thậm chí ta đã từng ám ảnh với suy nghĩ, nếu cả ta và em gái mình đều là con trai thì hai chị em ta liệu có thể sống được đến giờ hay chỉ kịp cất tiếng khóc chào đời rồi biến mất mãi mãi. Tự nhiên giờ phút này, ta thấy thương cha. Những năm tháng sau cùng, người ta bảo cha điên loạn. Ta nghĩ, điên cũng tốt. Điên để cha khỏi đắng cay trước sự bạc bẽo của lòng người, trước sự xoay vần của số phận. Trời đã không thuận theo ý mình nữa, có khi điên cũng là một sự giải thoát. Ta không có cơ hội gặp người trong khoảng thời gian đau khổ ấy. Ta đã là dâu họ Trần. Thuyền theo lái, gái theo chồng. Ta dẫu là trưởng công chúa nhà Lý nhưng thực quyền lại nằm trong tay họ Trần. Ta chẳng thể làm gì được.
Cha đặt hiệu cho ta là Thuận Thiên. Thuận theo ý trời. Có phải bởi vậy mà cuộc cuộc đời mình ta chưa một lận được làm theo ý mình, được làm theo điều mà ta mong muốn.

Lúc ta mới ra đời, cha đã hứa gả ta cho Phụng Càn vương Trần Liễu.

Trần Liễu. Ta còn tư cách gì để gọi tên chàng nữa đây.

Người thị nữ sửng sốt nhìn thấy giọt nước mắt chảy theo khóe mắt xuống thái dương rồi thấm vào chiếc gối kê dưới đầu Hoàng hậu. Hoàng hậu thấy gì mà lặng lẽ khóc cả trong mơ. Những nỗi buồn của Hoàng hậu xếp chật cả một đời. Người thị nữ phân vân chẳng biết có nên đánh thức Hoàng hậu dậy hay không. Đêm qua người thức trắng cả đêm không ngủ được. Thôi! Cứ để người nghỉ thêm một lát. Chút nữa đến giờ uống thuốc thì đánh thức người dậy. Người cũng đã ngừng khóc rồi. Khóe môi Hoàng hậu hình như còn cong lên một nụ cười rất nhẹ.


Ta gặp chàng lần đầu tiên vào năm ta sáu tuổi. Lúc ấy Phụng Càn vương Trần Liễu cũng hãy còn là một thiếu niên. Chàng ngồi xuống cùng ta trong vườn ngự uyển, rình mấy con bướm đậu trên nhánh hoa. Lúc ấy, cả ta và chàng hãy còn là những đứa trẻ, chưa biết đến những đấu đá quyền lực, những âm mưu xoay chuyển quyền thế. Cha ta hứa gả ta cho chàng chắc hẳn vì muốn cho ta một chỗ dựa cũng là để cho nhà Lý một chỗ dựa. Có lẽ cha đã nghĩ, chỉ có gả một cô công chúa đi làm vợ của một Đại vương nhà Trần thì mới có thể ngăn cản việc nhà Trần lật đổ nhà Lý. Ta chưa từng oán hận vì đã được hứa gả cho chàng, trở thành vợ chàng. Bởi vì, đấy có lẽ là những năm tháng mà ta ít phải sống trong dằn vặt, khổ đau và day dứt nhất.

Bảy tuổi, ta lên kiệu tới vương phủ của chàng theo lệnh của phụ hoàng.

Chàng đã coi ta như đứa em gái nhỏ mà đối xử. Ta chẳng quen một ai trong vương phủ rộng lớn ngoài chàng nên ngày ngày lẽo đẽo theo chàng như cái đuôi nhỏ. Vạt áo chàng ướt đẫm nước mắt ta những lúc nhớ phụ hoàng, nhớ mẫu hậu, nhớ đứa em gái nhỏ. Chàng dỗ ta ăn, dỗ ta ngủ, múa kiếm cho ta xem những lúc ta buồn. Chàng kiên nhẫn vỗ về những lúc ta cáu giận vì nghe được những lời xầm xì rằng họ nhà chàng âm mưu soán ngôi nhà Lý. Nhưng cáu giận cũng chẳng thể làm gì. Ý trời đã định. Ta lúc nào cũng an ủi mình bằng câu “ý trời đã định” để nhủ lòng mình phải sống tiếp trước bao nhiêu biến cố. Ta là một nàng công chúa đã gả đi làm dâu nhà người. Bởi vậy mà phụ hoàng không truyền ngôi cho ta dù ta là trưởng nữ. Người sợ ta đã có những ràng buộc với chàng. Em gái ta, Hinh, lúc ấy hãy còn là đứa trẻ, con bé chưa đính hôn với ai, chưa bị ràng buộc bởi bất cứ một người họ Trần nào ngoài mẫu hậu. Nhưng những tính toán của cha ta cuối cùng cũng chỉ như dã tràng xe cát. Hai chị em ta đều trở thành con dâu nhà Trần. Bởi số phận, bởi thế sự hay bởi lòng người sâu khó lường. Chỉ một câu của Thái sư Trần Thủ Độ, chú chàng, chồng mới của mẹ ta, rằng “Nhà vua đã có chồng” mà cơ nghiệp hơn hai trăm năm của nhà Lý chấm dứt. Thiên Chương Hữu Đạo năm thứ 2 (1225), Lý Chiêu Hoàng, đứa em gái mới tám tuổi đầu của ta nhường ngôi cho chồng mình và trở thành Hoàng hậu. Ngoài một tiếng thở dài thương cho phụ hoàng, thương cho cơ nghiệp của nhà Lý, thương cho chính ta và em gái, ta còn có thể làm gì khác nữa đâu. Ta cúi đầu, thuận theo lẽ trời.

Ta và chàng đã cùng nhau đi qua hết thời thơ ấu, đi qua những âm mưu, toan tính, qua những ân oán, hận thù thay đổi triều đại rồi chính thức thành vợ chồng. Ta chấp nhận hết thảy. Chấp nhận rằng lịch sử đã thay đổi, vận số của nhà Lý đã hết. Chấp nhận mẹ ta đã trở thành vợ của một người khác không phải cha ta. Chấp nhận trở thành một vương phi của triều Trần. Chấp nhận cả những oan trái mà người ta đổ xuống đầu chàng. Hiển hoàng vương cưỡng ép cung nữ nhà Lý tại cung Lệ Thiên, giáng tội xuống làm Hoài Vương và mất chức Thái úy. Chàng và ta chuyển ra phủ đệ ở ngoại thành sinh sống. Không ai tin chàng, ta tin chàng. Ta chỉ muốn tránh đi những ân oán, bình đạm mà sống cùng chàng và con trai của mình. Đi qua những dâu bể, ta an phận sống bên chàng và đứa con trai kháu khỉnh Quốc Doãn đã bi bô những tiếng đầu tiên gọi mẹ.

Người thị nữ khẽ đỡ Hoàng hậu dậy, chậm rãi đút từng thìa thuốc nhỏ. Hoàng hậu khẽ nhăn mặt. Thuốc đắng quá! Mồ hôi rịn ra ướt đẫm tóc nàng. Mái tóc từng đen bóng, óng ả dài quá eo sau những trận ốm đã xơ xác rụng quá nửa. Uống xong bát thuốc, hoàng hậu nhắm nghiền mắt, mệt mỏi. Khuôn mặt nàng chỉ có chút sinh khí khi cung nữ vào báo tin có Hoàng tử Trần Quốc Khang đến.

 
locations 1424922819 cf99e2c38492be2dccb909754043644c

Ta nghe tiếng Quốc Khang gọi mẫu hậu, thấy trái tim chất chồng những vết thương của mình như dịu lại. Quốc Khang, con trai ta đã mười một tuổi. Nó khôi ngô, tuấn tú và đã nhìn ra dáng dấp của một vị tướng. Càng lớn, nó càng giống cha ruột của nó, Yên Sinh Vương Trần Liễu. Nhưng nó không bao giờ và không được phép gọi chàng một tiếng cha.

Khi Quốc Doãn lên ba, ta mang thai Quốc Khang. Đứa con thứ hai của ta và chàng. Ta và chàng hồn nhiên say đắm trong hạnh phúc của người cha, người mẹ, đâu thể ngờ đến rằng, dù đã an phận, ta cũng chẳng thể nào thoát khỏi vòng xoáy của vận mệnh. Em gái ta bị giáng làm Phế hậu. Ta chẳng thể vào cung để hỏi han, để an ủi. Phận nữ nhi sao bèo bọt. Nữ nhi của một vương triều đã chấm hết càng bèo bọt. Ta chưa hết bàng hoàng, sửng sốt, đếm từng ngày chàng về sau chuyến công vụ ở phương xa để chia sẻ, giãi bày thì nhận tin sét đánh.

Ta phải tiến cung làm hoàng hậu mới.

Vì ta là công chúa nhà Lý. Vì trong bụng ta đang mang thai đứa con huyết mạch họ Trần.

Em gái ta mới mất con, lại mất chồng. Oan nghiệt thay và cũng đau đớn thay, chồng ta phải nhường vợ cho em trai ruột còn em gái ta phải nhường chồng cho người chị ruột. Những tiếng khóc của Chiêu Thánh trong ngày mất con như vẫn còn đang nỉ non bên tai ta. Hình ảnh Chiêu Thánh chết lặng ôm đứa con nhỏ trên tay, ánh mắt trống rỗng, mất hết hồn vía như vẫn còn hiển hiện trước mắt ta. Âm thanh ấy, hình ảnh ấy như bóp nghẹt trái tim ta. Ta bị người ta ép dẫn vào cung mà đi như bước trong cõi mông lung nào đó không có thực. Tiếng khóc gọi mẹ của Quốc Doãn kéo ta về. Tiếng khóc như xé ruột gan ta thành hàng trăm ngàn mảnh.

Ta muốn chống lại tất cả. Ta không muốn thuận theo ý trời. Ta muốn được sống theo ý mình. Ta vào cung, chồng ta sẽ ra sao. Người đã bên ta suốt từ thời thơ ấu, chứng kiến ta trưởng thành, yêu thương và bù đắp cho ta những bất hạnh. Chàng sẽ ra sao? Chàng sẽ làm gì trước mối thù cướp vợ này. Còn Quốc Doãn, thiếu mẹ, nó có khóc đòi mẹ không? Nó có chịu chơi cùng với hai người anh khác mẹ là Trần Tung và Trần Quốc Tuấn không? Đứa trẻ ta mang trong bụng, nó sẽ là con của người khác. Nhưng người ấy liệu có yêu thương nó được bằng cha ruột nó không. Còn em gái ta nữa. Ta vào cung thì sẽ phải đối diện với đứa em gái tội nghiệp của mình thế nào đây. Ta muốn phản kháng. Ta không muốn cam chịu mãi.

Có ai đó kéo tay ta. Ta nhìn thẳng vào khuôn mặt người đó. Chẳng phải là Thuận Trinh Hoàng hậu của vua Lý Huệ Tông cha ta đó sao. Không. Phải gọi là Linh Từ Quốc mẫu, vợ của vị Thái Sư quyền lực bậc nhất nhà Trần, Trần Thủ Độ mới đúng. Bà an ủi ta ư. Hay bà đang khuyên nhủ ta chấp nhận số phận. Bà bảo, nếu ta không đồng ý vào cung làm Hoàng hậu, ta sẽ chết, Hinh em gái ta sẽ chết, chồng ta, Quốc Doãn và cả đứa con trong bụng ta cũng khó mà giữ được mạng. Hoài Vương chồng ta đã mang quân về sông Cái làm loạn. Chỉ khi ta vào cung làm Hoàng hậu, may ra chàng mới được tha tội chết.

Ta đưa tay lên bụng. Không khóc, không oán, không náo loạn. Ta chấp nhận mang tiếng phụ bạc, chấp nhận mang tiếng vô tình, chấp nhận gánh tiếng là kẻ hất em gái ruột khỏi ngôi Hoàng hậu để bảo vệ mạng sống cho những người ta yêu thương. Ta không gặp lại mẹ mình nữa. Mẹ ta bạc với cha ta, bạc với chị em ta và có khi bạc bẽo với cả chính mình.

Tựa như chiếc lá trôi giữa dòng, buông xuôi tất thảy, ta vào cung. Không gặp Hinh, cũng chẳng muốn gặp Linh Từ Quốc mẫu. Ta tự uống cạn nỗi cô độc và chua xót của mình trong những đêm hoàng cung lạnh lẽo. Ta không tìm Hoàng thượng. Hoàng thượng cũng chẳng tìm đến ta.

Lần đầu tiên, ta hiểu, chẳng riêng gì ta mà Hoàng thượng, Hinh và cả chồng ta, chẳng ai được sống theo ý mình.

Để phản đối Thái sư Trần Thủ Độ, Hoàng thượng bỏ lên Yên Tử. Thái sư dẫn các quan đến mời Hoàng thượng trở về kinh sư. Hoàng thượng bảo:
“Trẫm vì non trẻ, chưa cáng đáng nổi sứ mạng nặng nề, phụ hoàng lìa bỏ, sớm mất chỗ trông cậy nên không dám giữ ngôi vua, sợ nhục đến xã tắc”.
Thái sư Trần Thủ Độ không lay chuyển được quyết định của Hoàng thượng bèn bảo mọi người:
“Xa giá ở đâu tức triều đình ở đó”.
Ta chẳng quan tâm Hoàng thượng có trở về hay không. Điều ta lo sợ là liệu Hoài vương có thoát tội chết khi đã kéo quân làm loạn ở sông Cái hay không.
Rồi Hoàng thượng trở về. Ngài đứng trước mặt ta, long bào nhuốm sương núi rừng, khuôn mặt người vời vợi sự đau khổ:
“Hoàng huynh đã được tha bổng, cấp đất ở Yên Phụ, Yên Dưỡng, Yên Sinh, Yên Hưng, Yên Bang và được phong tước Yên Sinh vương”.

Gánh nặng trong lòng ta được trút xuống. Chẳng biết Hoàng thượng xin lỗi ta, xin lỗi Hinh, người đã nhường ngôi cho chồng rồi giờ thành Phế hậu, xin lỗi người anh ruột thịt hay xin lỗi chính mình. Mà cũng có thể là xin lỗi tất cả.
“Xin lỗi, ta cũng chỉ là một con tốt thí trên bàn cờ thế cuộc. Phải! Một con tốt thí không hơn”.
Ngài quay đi. Không rõ có phải vì ánh sáng cuối chiều hắt lên hay không mà dường như ta nhìn thấy có giọt nước mắt vương lên long bào. Giọt nước mặt đặc quánh những xót xa.

Tiếng Quốc Khang kéo ta khỏi dòng suy nghĩ miên man. Là Hoàng thượng đến. Ta vội gọi cung nữ đỡ ta đứng dậy để hành lễ nhưng ngài đã nhanh chân bước tới:
“Nàng cứ nghỉ ngơi đi, đừng khiến cho bản thân mình mệt nhọc”.
Ta cúi đầu tạ ơn. Ánh nhìn của ngài chuyển sang Quốc Khang, trìu mến:
“Con cũng ở đây thăm mẫu hậu sao”.
Quốc Khang cung kính trả lời:
“Dạ phụ hoàng. Con tới thăm mẫu hậu được một lát rồi ạ. Giờ con xin phép được trở về để chuẩn bị luyện võ cùng sư phụ”.

Hoàng thượng cho Quốc Khang lui xuống. Ta nhìn theo bóng lưng con. Thật may, Hoàng thượng là người nhân từ nên Quốc Khang cũng được chăm sóc chu đáo.

Ta muốn nói chuyện với Hoàng thượng. Nhưng ta buồn ngủ quá. Ta cố gắng gượng, khẩn cầu người:
“Quan gia, nếu chẳng may... xin người chuyển lời của ta đến Chiêu Thánh rằng ta xin lỗi nàng ấy. Là ta có lỗi với em gái mình”.

Ta dự cảm được, ta sẽ chẳng bao giờ gặp lại Chiêu Thánh nữa. Ta đã không gặp nàng từ lâu lắm rồi. Từ ngày ta chấp nhận vào cung. Nàng không còn là Hinh bé bỏng ngày nào hay chạy theo chân ta đòi chơi trò trốn tìm. Nàng cũng không còn nữ vương của nhà Lý, không còn là Hoàng hậu nhà Trần. Giờ nàng là công chúa Chiêu Thánh. Ít lâu sau ngày ta vào cung, Chiêu Thánh đã xin chuyển ra biệt cung, chuyên tâm niệm Phật. Nàng có trách, có oán người chị gái này không. Ta mong là có. Nàng oán hận, trách móc thì ít nhất trong nàng còn coi ta là chị gái, là người thân, còn quan tâm đến ta. Chỉ sợ tâm nàng hóa tro tàn, quên đi hết những ràng buộc ruột rà, máu mủ, quên hết những tình cảm con người, sống vật vờ như một cái bóng lặng câm. Ta chẳng thể gặp nàng. Mà nàng cũng sẽ chẳng bao giờ bước chân vào chốn hậu cung này một lần nào nữa. Lời xin lỗi của ta chỉ có thể nhờ Hoàng thượng chuyển đến nàng.

Ta thấy những sầu muộn kéo đến phủ kín vầng trán của Hoàng thượng. Sầu muộn như cái đêm ngài đến tìm ta. Quốc Khang đã mạnh khỏe chào đời và khôn lớn. Những lời đồn thổi bủa vây. Thuận Thiên Hoàng hậu vì còn nhớ thương Yên Sinh vương Trần Liễu nên không chịu hạ sinh hoàng tử cho Hoàng thượng. Đêm ấy, Hoàng thượng ngự giá hậu cung. Ánh mắt ngài trống rỗng hệt như trái tim của ta. Ta có thể chẳng cần quan tâm đến lời đồn. Hoàng thượng cũng vậy. Nhưng còn công chúa Chiêu Thánh. Còn Yên Sinh vương. Còn Quốc Doãn con trai ta. Những người ấy liệu có gặp tai vạ vì lời đồn. Ta và Hoàng thượng nằm bên nhau. Cạn kiệt. Trống rỗng. Những ngón tay chạm vào nhau lạnh giá và đầy ăn năn.

Từ sau đêm ấy, ta biết, ta chẳng còn tư cách gì để nhớ - dẫu chỉ là thầm nhớ người đã từng là chồng mình, người ta đã từng trao đi trái tim thiếu nữ.

Ta cũng chẳng còn tư cách gì để có thể gặp Chiêu Thánh, để gọi một tiếng em gái nữa rồi. Tự nhiên ta nhớ những lần chị em ta ôm nhau khóc, bất lực trước số phận. Dẫu đã từng là nữ vương, ngồi trên ngôi báu, trong mắt ta, Chiêu Thánh vẫn là đứa trẻ sớm bị những đòn đau của số phận vùi dập. Bảy tuổi đã phải gánh vác sơn hà. Tám tuổi nhường ngôi cho chồng và mang tội với tổ tông vì đã mang cả giang sơn làm sính lễ, để mất ngôi nhà Lý vào tay nhà Trần. Chịu nỗi đau mất con rồi lại mất chồng, chấp nhận làm Phế hậu sống trong cô độc. Ta còn có các con trai là điểm tựa để sống tiếp. Hoàng thượng cũng đã dần trưởng thành và cứng cáp, tự đưa ra những quyết định của riêng mình, nắm trong tay cả giang sơn. Yên Sinh vương đã nạp phi, sinh thêm các vương tử. Còn Chiêu Thánh, Chiêu Thánh có gì ngoài những tháng ngày dài cô độc ôm niềm xót xa về một vương triều đã tắt, một đoạn tình cảm vợ chồng đã vĩnh viễn mất đi. Là ta mang tội với Chiêu Thánh.

Biết vậy, nhưng ta có thể làm gì. Ta chỉ có thể phó mặc cuộc đời mình như bèo trôi.
Tự nhiên ta thấy tỉnh táo lạ thường. Ta cầm tay Hoàng thượng, mỉm cười:
“Quan gia, xin người hãy chăm sóc thật tốt cho Hoảng, cho Quang Khải và Quốc Khang”.

Cả một đời chẳng thể sống theo ý mình, giờ phút này, ta muốn một lần cãi lại ý trời. Ta muốn khẩn cầu người một việc. Ta cố hết sức để nói. Nhưng những lời muốn nói ra cứ nghẹn ứ trong cổ họng. Cơn ho kéo đến thắt chặt lồng ngực ta. Có lẽ, mệnh ta đã sắp tàn. Giờ phút cuối, ý trời vẫn không cho ta một lần được nói ra ước nguyện của mình, được bày tỏ nỗi lòng của mình. Ta muốn được giải thoát mình khỏi cung cấm, muốn được giải thoát khỏi những trói buộc của bậc mẫu nghi thiên hạ. Ta muốn được trở về là Lý Ngọc Oanh, hoàng tỷ của Lý Chiêu Thánh. Nhưng ta chẳng còn đủ sức để cất nên lời.

Hoàng thượng quay ra ngoài, lệnh cho thái giám đi truyền Quốc Khang, Hoảng và Quang Khải. Ta nhìn ngài. Nếu thật sự có kiếp sau, ta mong Hoàng thượng, Trần Liễu, ta và Chiêu Thánh sẽ không bị buộc vào nhau bởi những oan khiên ngang trái, bởi những đau đớn, trách hờn.
Hình như Hoàng thượng rơi nước mắt. Ta nghe thấy cả những tiếng khóc của các con. Quốc Khang, Hoảng, Quang Khải. Chúng mếu máo gọi mẫu hậu. Ta muốn vươn tay xoa đầu chúng, dỗ chúng hãy nín đi, đừng khóc mà đau lòng mẫu hậu.

Rồi ta thấy mình nhẹ bẫng, trôi đi trong màn sương với tiếng gọi mơ hồ “Ngọc Oanh, Ngọc Oanh”. Ta bước vào giữa màn sương ấy, thấy mình trôi ngược lại những tháng ngày cũ, lúc ta mới sáu tuổi, ngồi giữa ngự hoa viên ngắm cánh bướm trên luống hoa rực rỡ sắc màu.
Đ.T.H

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập10
  • Hôm nay1,426
  • Tháng hiện tại36,000
  • Tổng lượt truy cập3,444,860
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây