TIẾNG THỞ DÀI CỦA ĐẤT

Chủ nhật - 27/06/2021 12:32

Truyện ngắn của Nguyễn Ngọc

Lão Mộc ngồi bó gối trên giường. Trời đã sáng hẳn mà lão chưa chịu thò chân xuống đất. Lão đang cố nhớ lại giấc mơ đêm qua. Hình như lão thấy một con rắn. Trong cuốn sách bói mộng mà ông nội lão truyền lại cho lão thì: Nếu rắn trắng là có sự động ở cõi âm. Còn rắn đen... Nhưng nó màu gì thì bây giờ lão chịu không nhớ nổi. Con rắn đó đuổi lão không, chịu, cũng không nhớ nổi. Lại hình như thấy cả một lão già nào đó ngồi trên một gò đất cao. Có lẽ đây là ông nội lão. Lão chỉ đoán vậy thôi chứ cũng không dám quyết rằng đó là ông nội thật.

Cái hồi ông nội mới mất, hầu như đêm nào lão cũng thấy ông nội về với lão. Còn gần đây, đã lâu lắm rồi lão cảm thấy bị ông nội bỏ rơi. Và cũng lâu rồi lão không mơ được một giấc mơ nào cho ra hồn. Lửa, nước, những đám đánh nhau và có khi cả máu nữa...; Những điềm báo ấy trước đây được lão háo hức chờ đón sự linh nghiệm của nó một cách chăm chú thì với lão giờ đây chỉ còn là một trò vô bổ. Tài lộc, những niềm vui nho nhỏ và tất cả những bất trắc thường trực của một kiếp người... tất cả bỗng trở nên nhỏ nhoi khi mà người ta đã bảy mươi tuổi. Bây giờ lão quan tâm đến giấc mơ khác, những giấc mơ mang tầm cỡ sinh tử. Cũng trong cuốn sách chiêm mộng có đoạn nói về cái chết. Mây đen giăng kín bầu trời kèm theo gió thổi mạnh; Lở đất; Mặt trời đang sáng bỗng tắt ngấm; Đàn bà mặc áo trắng xoã tóc nhảy múa trong một đám rước. Vân vân... Có vẻ như hơi nhiều những dự báo. Nhưng chưa có điềm báo nào nói về cái chết đến với lão trong mơ. Có lẽ ông nội vẫn chưa muốn cho ta đi với ông. Tất cả những việc ông giao cho ta ta đều chưa làm được việc gì cho ra hồn. Lão nghĩ rồi buồn bã lắc đầu.

Lão lắc đầu thật mạnh như muốn nhờ đó rũ đi những sợi rơm bám trên đầu rồi tụt xuống khỏi giường. Con Vện già đang nằm ghếch mõm lên bậu cửa, nghe động chỉ hơi vẫy vẫy tai. Nó đã già lắm, gần hai mươi năm nó gắn bó với lão Mộc như hình với bóng, trở thành một phần của cuộc đời lão. Lão Mộc định bước qua nhưng rồi lưỡng lự lại ngồi xuống bên con Vện. Lão đặt bàn tay nhăn nheo của mình lên đầu con Vện hỏi như ném cơn ngái ngủ vào khoảng trống: Đêm qua mày vẫn thức đều đâý chứ. Mày tin là cái cọc gianh giới của nhà mình không bị đứa nào nhổ vứt đi chứ? Con Vện nhắm mắt lại. Nó không thèm chấp lão Mộc, không thèm chấp những câu hỏi mà sáng nào nó cũng phải nghe. Lão Mộc biết còn Vện đã lại dỗi, lão vuốt nhẹ từ đầu xuống lưng nó và thở dài: Thì tao cũng chỉ hỏi vậy thôi mà... Lão chống tay vào gối đứng dậy rồi đến xó nhà cầm con dao quắm, chậm rãi ra khỏi ngõ.

 
9 1605343036 rung xanh 2

Đất quê đang được cánh nhà giàu từ thành phố đổ về bỏ tiền ra mua để lập trang trại. Những mảnh ruộng dần bị thu hẹp. Cả cơ ngơi của lão Mộc cũng chỉ còn có mảnh vườn. Mảnh vườn ấy được để lại từ thời cụ, kỵ lão, nhưng nó đang đứng trước nguy cơ bị xâm lấn, bị rơi vào tay kẻ khác. Xung quanh nhà lão người ta đều bán cả. Đất đang được giá. Người dân vùng đồi này đã bán vườn, ruộng kéo nhau ra mặt đường lớn để mở quán buôn bán nhì nhằng. Nhiều nhà tậu được những thứ mà mà mấy đời cụ, kỵ nhà họ không bao giờ dám mơ tới. Số còn lại, chẳng được khá giả nhưng nếu so với cảnh làm nương, cuốc ruộng chằm cũng còn hơn nhiều.

Đã nhiều lần tay chủ trang trại bên hàng xóm sang ngon ngọt hỏi mua lại mảnh đất chó ỉa của lão Mộc. Gần như toàn bộ vườn tược của cư dân xóm đồi đã về tay hắn. Chỉ duy nhất còn lại miếng đất của lão Mộc nằm thọt lỏm ở giữa. Tay chủ trang trại bằng mọi cách muốn xóa đi cái vết sần chướng mắt đó. Nhưng lão Mộc không nghe. Cái giá tay chủ trang trại đưa ra quá hời. Ai cũng xui lão bán. Lão biết thế. Nhưng lão muốn giữ mảnh vườn lại cho thằng cháu đang ở quân ngũ. Chỉ hơn năm nữa hết hạn nghĩa vụ nó sẽ về. Phải chuẩn bị cái cho nó sống. Đời lão cũng đã phiêu bạt, cũng đã giang hồ chán nhưng rồi cuối cùng cũng vẫn phải trở về lăn lộn trên mảnh đất này. Lão biết cái phù phiếm của đồng tiền. Lão biết rõ giá trị của đất. Con người sống bám vào đất chẳng thể bao giờ giàu, nhưng cầm chắc là cũng không bao giờ chết đói.

Sáng nào cũng vậy, trước khi bắt tay làm bất cứ việc gì, thì đầu tiên bao giờ lão Mộc cũng ra thăm cái cọc gianh giới của lão đã. Chiếc cọc bằng đá, trên chỗ gần đầu có đục hai lỗ bằng hai đồng xu. Lão không biết chiếc cọc do ông nội lão tự làm hay kiếm được từ đâu và ai đã đục hai lỗ ấy. Hai cái lỗ khiến chiếc cọc giống như một người với hai hốc mắt luôn mở to nhìn thẳng vào vùng đồi. Xung quanh chỗ chân cọc là một đám cỏ gianh mọc bó rễ. Đã mấy lần lão Mộc định phát đám cỏ gianh ấy đi nhưng sau tính kỹ lại thôi. Lão muốn để đám cỏ gianh lại phòng khi nhỡ có kẻ nào đó muốn đào hoặc dịch trộm chiếc cọc đi nơi khác lão sẽ rễ phát hiện.

Tay chủ trang trại cho dựng một ngôi nhà mái bằng ngay sát cõi đất, cách túp lều nhà lão Mộc một hàng rào cây ô rô. Vợ hắn sống ở Thị xã thỉnh thoảng mới về trang trại. Lần đầu tiên gặp người đàn bà hàng xóm mới, mắt lão Mộc cứ tròn như hai cái đít cốc. Lão chưa thấy một người đàn bà nào như thế. Cả con người mụ như một đống lửa đỏ rực đốt lên trong những đêm đông giá, để mà những kẻ cô đơn không nhà cửa chỉ ao ước được sán đến. Mụ sang nhà lão. Những lần đầu mụ sang, lão có ý đề phòng. Lão đoán mụ sang vì miếng đất nhà lão. Con Vện cũng gầm gừ nhe nanh. Nhưng rồi chả có gì xảy ra cả. Lúc đầu thì chỉ thoáng qua, xã giao buông mấy câu chào hỏi vu vơ. Rồi thì những cuộc thăm viếng tăng dần. Mụ tỏ ra là con người hào phóng, dễ chịu. Mỗi lần mụ sang, thường bao giờ cũng có quà: vứt cho con Vện một gói toàn những miếng sườn rán vàng ngậy thơm phưng phức và biêú lão có khi cả một chai rượu sâm bên trong thả củ sâm trông như đứa trẻ còn nằm trong bào thai. Kinh kinh, nhưng cũng hấp dẫn đầy ma lực. Con Vện mấy lần sau thấy mụ sang không nhe răng ra nữa. Và lão cũng bớt e dè mụ.

Chưa đầy một tháng những cuộc viếng thăm đã dần trở nên tự nhiên. Mụ sang lão, đi lại trong nhà lão như người thân. Và mỗi lần như vậy, căn nhà nhỏ tồi tàn của lão lại ăm ắp cái mùi phưng phức, ngầy ngậy. Mụ chẳng hề nói chuyện mua lại miếng đất. Có lần lão thử bóng gió rằng đang có mấy người đến dạm mua lại miếng đất của lão với giá đắt nhưng chưa nghe hết mụ đã lắc đầu quầy quậy: Miếng đất nhà bác đẹp đấy, em khuyên thật bác, cố mà giữ. Đời người dài lắm, người có thể đẻ chứ đất thì không, đừng dại mà bản cho ai. Lão nghe vậy thì ngạc nhiên. Lạ thật. Đúng là " Người năm bảy đấng, của chín mười loài", mỗi người một tính chẳng thể trông mặt mà bắt hình dong được. Lão nghĩ và dần thấy yên tâm.

Cách hơn tuần nay người đàn bà hàng xóm về dưới phố. Mụ về hơi lâu. Mấy lần lão Mộc ra đứng đầu hồi nhà nhìn vóng sang bên kia bờ ô rô. Có một cái gì đấy làm lão chống chếnh. Đã có lần có một người đàn bà ngụ lại nơi cuộc đời buồn tẻ của lão, nhưng rồi người ấy chỉ chịu đựng cùng lão nỗi nghèo túng có dăm năm rồi bỏ lão mà đi. Lão thành cô đơn từ bấy đến giờ. Đến tháng nay, trong căn lều tồi tàn của lão đã có một ngọn gió lạ thổi vào. Ngọn gió có mùi phưng phức, ngầy ngậy. Lão khá tỉnh táo để biết rõ rằng ngọn gió ấy chả bao giờ dành cho lão. Nó chỉ như ngọn gió nồm nam vô tình thổi qua căn nhà trống.

Nhưng...
Lão lắc đầu không dám đứng lâu, lủi thủi quay vào nhà.

Mấy đêm liền kể từ khi người đàn bà hàng xóm về phố. Đêm nào lão Mộc cũng nằm mơ. Có đêm lão mơ thấy mình đi bắt cá dưới suối. Những con cá vảy trắng và trơn nhẫy lượn quanh lão nhiều vô kể. Lão ngụp lặn, lão vồ cuống quýt, nhưng lạ, chẳng bắt được con nào. Chúng trườn qua lão, cọ cái lườn trắng mềm mại và trơn nhẫy vào chân, vào bụng lão rồi trườn đi. Tỉnh dậy lão thấy người cứ bâng khuâng, trằn trọc. Lại có đêm lão mơ thấy mình bị rơi từ trên núi xuống một con sông lớn. Nước lạnh toát và trắng như tuyết. Lão cố vùng vẫy và cuối cùng tỉnh dậy được cùng cơn lạnh run người. Tóm lại nhiều giấc mơ lạ. Nhưng có một giấc mơ mà luôn trở về, lặp đi lặp lại đó là cảnh lão thấy mình bị tung lên trên một đám mây rồi sau đó ném lão xuống một vườn hoa trắng. Theo cuốn sách bói mộng mà ông nội lão để lại thì, khi người ta còn trẻ, giấc mơ ấy báo hiệu sự phát đạt về công danh, sự thắng lợi về tiền bạc. Còn khi về già thì nó lại mang ý nghĩa khác: Nó báo hiệu sự tang tóc, ốm đau, những sự kiện có liên quan đến tính mạng. Lúc đầu lão hơi sợ. Nhưng đến lần thứ hai, thứ ba thì lão bình tâm trở lại. Giấc mơ không còn ám ảnh về một nỗi lo. Nó gợi cho lão nhớ về những ngọn gió hoang. Những mùi hoa dại lão đã hít thở đôi lần thủa trai trẻ phiêu bạt lang thang nơi đất khách quê người và gần đây thỉnh thoảng đã phảy qua trong căn nhà của lão. Lão mong được thấy lại lần nữa. Hoa trắng. Nhưng hoa gì, lão không biết. Chỉ biết trắng, trắng lắm và nhất là mùi của nó, một mùi hương lạ lạ, phưng phức, ngầy ngậy, làm lão nôn nao. Tỉnh dậy người cứ nóng bừng khó thở...

Sang đến tuần thứ hai thì lão nghe tiếng xe máy vọng từ bên ngõ nhà hàng xóm. Lão vội vạch liếp nhìn sang. Con Vện cũng hếch mõm nghe ngóng, cái đuôi khẽ ve vẩy. Người đàn bà hàng xóm ấy đã lại về thật. Mụ về chỉ chừng độ non tiếng sau đã vạch bụi ô rô sang thăm lão. Căn nhà của lão lại ăm ắp cái mùi thơm phức, ngầy ngậy. Mụ đến sát bên lão, cúi xuống sát kề dúi vào tay ông lão gói nem chua, chai rượu vodka men và cả mấy vỉ thuốc tây: Bác uống đi, phải giữ sức... Đời người dài lắm... Lão ứa nước mắt cảm động. Cái mùi ngầy ngậy, phưng phức bao lấy lão. Cái mềm mềm ấm nóng chạm vào vai lão. Lão thấy mình như mê đi. Con Vện già cũng có phần, cả một cái cổ ngỗng rán căng tròn như chiếc giò... Con Vện mồm ngậm chiếc cổ ngỗng, ngước nhìn lên, mắt nó ngấn nước.

 
94ecb434192c85e7c8bd96f014d6de0a

Bữa ấy mụ ở chơi bên lão khá lâu. Mụ hỏi lão cái ang đựng gạo, tự tay lấy gạo ra giếng vo, đổ vào nồi cho lão rồi giúp lão nhặt mấy ngọn rau bí.

Vừa làm mụ vừa kể chuyện ở dưới phố. Lão nghe nhưng chuyện vào tai nọ lại luồn qua tai kia. Mắt lão thỉnh thoảng lại vấp phải cái cổ áo khoét quá trễ và bàn tay nần nẫn, trắng mũm mĩm lấp lóa ánh vàng. Nhưng trên hết bọc lấy lão, là ánh mắt của người đàn bà phố: ánh mắt đầy cảm thông tin cậy và gần gũi. Rồi mụ nói về chồng và con mụ, những người chỉ biết cắm đầu vào chuyện làm ăn, tiền nong. Và hình như là có cả sự cô đơn. Mụ đang cô đơn, đang cảm thấy mỗi ngày lại rét thêm, lạnh giá thêm ngay giữa căn nhà đầy đủ tiện nghi của mình. Và mụ thở dài. Tiếng thở dài làm lão Mộc đang ghế cơm suýt làm ụp cả nồi cơm xuống tro nóng.

Mấy ngày sau người đàn bà hàng xóm dựng ngay sát gianh giới giữa hai nhà một cái lều tắm. Mụ sang nhà lão hỏi mua và nhờ lão nẹp luôn cho mụ mấy cái phên bằng cỏ gianh. Mụ đưa cho lão một nắm tiền. Lão Mộc hoảng lên ấn trả trở lại. Nhưng khi nhìn vào mắt mụ, nhìn thấy sự nài nỉ thì lão đành rụt nắm tiền về.

Lão ngỏ ý để lão làm giúp nhưng mụ không nghe. Cái lều do người đàn bà quen ở phố, quen ăn trắng mặc trơn làm quá vụng và sơ sài. Mấy phên cỏ gianh chỉ phơ phất che được bên trên...

Và cũng từ buổi chiều ấy, đã bao lần lão Mộc nhìn thấy... Từ trong cái lều tắm, một thứ ánh sáng trắng ngần và phốp pháp cứ lấp lóa, lấp lóa. Màu trắng ấy giống y hệt như màu của loài hoa lạ mà đêm nào lão cũng thấy trong mơ. Miệng lão Mộc nhạt thếch còn cổ họng thì đắng ngắt. Đã bao lần cứ núp trong nhà vạch kẽ liếp nhìn sang túp lều tắm ấy lão Mộc lại có cảm giác bị nghẹt thở. Tim lão đập thình thịch và mắt hoa lên. Con Vện già cũng như được hồi xuân. Cứ mỗi khi nghe tiếng nước xối rào rạt là nó ba chân bốn cẳng chạy đến sát bên túp lều ngóng cổ nhìn vào và lần nào khi về mình nó cũng ướt. Lão Mộc nhìn con chó với vẻ ghen tị...

Mụ lại sang mời lão qua nhà dự bữa nhậu mừng mụ vừa mua thêm được mảnh đất hời. Tay chủ đất đang bận việc dưới phố. Lão Mộc hơi ngại ngần. Đêm qua lão mơ thấy ông nội lão về đứng bên chiếc cọc gianh giới. Ông nội lão không nói gì, chỉ im lặng nhìn lão với ánh mắt thật buồn. Rồi bỗng dưng chiếc cọc lại biến thành người và vùng đuổi theo lão. Lão bỏ chạy. Đất sụp dưới chân lão làm lão díu lại chạy không nổi. Và chiếc cọc đuổi đến kịp lão thì dừng lại, vụt biến thành to lớn dị thường, đổ trùm cái bóng đen lên người lão. Tỉnh dậy lão thấy người ướt đầm. Bây giờ nhớ đến giấc mơ lão vẫn hãi. Đó là điềm báo sinh tử. Linh tính mách bảo lão rằng đang có một mối nguy hiểm chờ đợi. Lão đã định từ chối nhưng rồi không hiểu sao vẫn vội vã với chiếc áo treo trên cột xuống khoác lên người. Con Vện định chạy theo nhưng lão quát nó ở nhà...

... Và trăng thanh. Và gió mát. Và mùi da thịt đàn bà. Hơi rượu say bốc lão ném lên một đám mây trắng bồng bềnh. Đám mây có mùi phưng phức, ngầy ngậy. Lão nghẹt thở và mê đi. Đến khi lão bị một toán người xông vào đè ngửa ra trói lại lão mới bừng tỉnh. Trên người lão chỉ có mỗi manh áo cộc. Người đàn bà kéo vạt váy che lên mặt, co rúm người và thút thít kể chuyện mình đã bị cưỡng ép, bị làm nhục..

Lão phải làm văn tự, tự nguyện hiến miếng đất của lão cho tay chủ trang trại để chuộc cái tội tày đình vừa mắc. Lão phải tự tay đào chiếc cọc gianh giới lên. Nước mắt lão ròng ròng chảy xuống chiếc cọc không hiểu sao ngay từ lúc lão còn đang phát đám cỏ gianh nó đã tự toát mồ hôi lạnh. Lão ôm chiếc cọc ướt đầm trên tay như ôm một đứa trẻ. Chiếc cọc vẫn mở to hai lỗ mắt nhìn trừng trừng lên khoảng trời đầy mây đen. Lão Mộc ôm chiếc cọc đá lên đến miệng vực ném xuống. Chiếc cọc kéo theo cả lão. Chính quyền đến cho người lội xuống vực đem cả chiếc cọc và lão Mộc lên để làm chứng. Người ta đem lão Mộc đi còn chiếc cọc thì vẫn để đấy, chềnh ềnh bên vệ cỏ. Con Vện già cúi xuống ngửi hơi chiếc cọc xông lên mấy lần rồi lại lặng lẽ cúp đuôi chạy theo chiếc xe đòn chở lão Mộc...

Tay chủ trang trại mở tiệc mừng. Hắn uống rượu say rồi ra ủy ban làm sổ đất. Lúc về hắn nhìn thấy lão Mộc đang đứng bên chiếc cọc gianh giới. Tay chủ trang trại vung mảnh giấy lên: " Mày xéo đi, miếng đất này bây giờ là của ta. Tất cả vùng đất này bây giờ đã là của ta!..."

Hắn khật khưỡng ôm chiếc cọc gianh giới lè nhè:" Đất này là của ta, cả cái cọc này cũng là của ta!". Nhưng chẳng biết là báo oán hay vô thức mà hắn trượt chân ngã huỵch xuống cái hố. Cái cọc cũng ngã vật theo đè thêm sức nặng của đá đập vào ngực vào trán làm hắn chỉ kịp ngáp ngáp rồi xỉu hẳn...

Từ khi tay chủ trang trại chết, cả vùng đất quanh ngôi nhà mái bằng bỗng trở nên hoang vu. Sau lễ tang bốn chín ngày, những cây cỏ gianh bắt đầu bám rễ. Đám cỏ gianh mọc rất nhanh và chúng lan ra cả vùng đồi, xóa nhòa dần gianh giới mà trước đó không lâu con người đã cắm rào dựng lên để đánh dấu gianh giới cho riêng mình. Chiều chiều, khi những tia nắng cuối cùng còn cố nán lại, không phải để soi sáng cảnh vật mà như muốn tạo cho vùng đất một hình ảnh thêm ma quái thì người ta lại thấy một người đàn bà loã thể cứ lang thang đi vạch từng gốc cỏ gianh bới tìm một cái gì đó. Người đàn bà cứ lang thang, lang thang mãi cho đến khi màn đêm buông xuống thì mất hẳn. Gió hú từng đợt trên đồi trống rồi khi trượt dài xuống thung sâu người ta nghe thấy một tiếng dội lại. Tiếng dội âm âm nghe như tiếng thở dài của đất.
Tháng 2-2021
N.N

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập9
  • Hôm nay1,600
  • Tháng hiện tại51,935
  • Tổng lượt truy cập3,847,907
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây