TÌNH CŨ - Tác giả: Nguyễn Quỳnh Nga

Thứ sáu - 31/07/2020 21:40

Với tác phẩm đầu tay mang nhiều ý nghĩa sâu sắc này, tác giả đã khiến cho người đọc phải suy nghĩ và rút ra bài học cho riêng mình. QCV trân trọng giới thiệu đến độc giả một truyện ngắn hay của tác giả Nguyễn Quỳnh Nga
 
Tiếng kịch khá mạnh làm Thư giật mình, phanh gấp ngay lại rồi vội mở cửa xe. Trước xe, chiếc xe máy wave đen đổ chỏng, người đàn ông mặc áo xanh lồm cồm bò dậy với máu ở cánh tay rỉ ra và trong khi Thư luống cuống đưa tay lên ôm mặt sợ hãi rồi nói xin lỗi thì gã lao vào Thư : một tay tóm tóc, một tay tay vung lên, miệng thì chửi : “Con nhà giầu lứng l… mày đi để giết bố mày à? Đéo đi được thì ở mẹ nhà mày cho bọn ông yên lành…….” . Rồi khi Thư hoàn toàn nhắm mắt chờ đợi cái tát thì điều đó lại không tới. “Có gì cứ bình tĩnh anh trai. Bạn ấy cũng là con gái mà”, cùng với giọng nói trầm, chậm rãi là cánh tay giữ tay gã đàn ông kia lại. Thư mở to mắt ra ngạc nhiên không phải vì có người tới giúp mà vì giọng nói thân quen đó. Tim Thư đập nhanh tới độ như không thở, Thư ngồi thụp xuống đất. Tất cả hiện về sống động như cuộn phim đã cũ mà chất lượng tuyệt hảo: nụ cười, giọng nói, ánh mắt thân quen, bàn tay chai ấm…. “Em không sao chứ? Vào vỉa hè ngồi nào. Để anh cho xe vào ven đường không tắc”. Không chờ Thư trả lời, anh đưa tay dìu Thư vào vỉa hè, rồi lái xe vào ven đường. Sau đó với sự giúp đỡ của anh, gã đàn ông đã đồng ý đền bù không gọi công an, tự đi vào viện. Và sau khi gã rời đi, anh quay lại nhìn Thư trầm ấm: “Em sợ lắm hả? Mọi việc xong rồi. Em vào xe anh đi. Anh mang xe lại gara gần đây cho họ kiểm tra. Em cần lấy gì trên xe không, anh lấy cho? Đừng để tiền trong xe nhé.” Thư nói muốn lấy túi trên xe với ít tiền để trong xe nữa nhưng giọng cô như lạc đi. Anh gật đầu tắp lự, đi lại xe mở cửa cho Thư. Trong sự tĩnh lặng trên chiếc xe lạ, Thư quan sát tất cả. Anh vẫn gọn gàng như vậy, chiếc xe sang đẹp như lời giới thiệu về sự thành đạt của anh. Nhớ lại lúc trước khi yêu nhau, anh cũng đi chiếc xe Wave như chiếc Thư vừa đụng, mỗi lần anh tới đón, bao giờ Thư cũng nghe thấy tiếng ầm ầm của nó trước khi thấy anh khi đó Thư có 21 tuổi còn anh 27 tuổi đang vất vả xây dựng sự nghiệp. Những chiều tan tầm, anh bận không tới đón được khi Thư tan học rồi khuya về gọi điện xin lỗi, những lần anh đi công tác bằng ô tô khách, Thư tỉ mỉ tới chuẩn bị giúp đồ cho anh… Thư cứ ngỡ mình đã quên hết….
Tiếng mở cửa xe dù rất êm nhưng cũng cắt ngang dòng suy nghĩ của Thư, anh vào xe đưa túi cho Thư không quên dặn dò anh đã lấy hết tiền để vào túi, rồi luống cuống anh nói: “Anh không biết giờ em thích uống chanh leo nữa không nhưng không biết mua gì nên mua tạm. Em uống đi”. Thư cười, nụ cười nửa miệng chả ra biết ơn cũng không ra phản kháng. “Mình đi đâu ngồi được không em?”. Thư quay sang nhìn anh, khuôn mặt cương nghị, ánh mắt nâu sẫm, hình ảnh thân thuộc đã từng khiến Thư đau đến thắt lòng mỗi khi nhớ tới: “Đầu tuần chắc anh phải họp. Em cũng hơi mệt, muốn về cơ quan”. Anh miễn cưỡng: “Vậy anh đưa em tới cơ quan nhé. Địa chỉ nào em?”. Thư nhìn về phía trước dòng người hối hả, đông đúc, từ tốn nói địa chỉ. Một khoảng lặng mênh mông vô hình trong xe. Nơi đây, Thư và anh đã gieo ước mơ trụ lại và giờ đúng là trụ lại được nhưng không phải cùng nhau. “Em à….”, anh mở lời ngập ngừng. Thư quay sang nhìn thẳng vào anh: “Em hơi mệt… ”. Như một dấu chấm xuống dòng, cuộc nói chuyện kết thúc.
Tới cơ quan, Thư chào anh bằng cái gật đầu rồi xuống xe và đi từng bước kiêu hãnh, chắc chắn, cẩn thận. Thư biết anh sẽ ngồi đó nhìn Thư cho tới khi đi khuất và Thư không thể cho anh thấy sự bối rối của mình. Cô gái năm xưa khóc ròng mỗi đêm gần hai năm đã chết. Giờ chỉ còn một Minh Thư trẻ trung, có vị trí xã hội và đầy tự tin. Cả ngày, Thư không làm nổi việc gì cho ra hồn. Tới lúc tan tầm mới nhớ ra xe vẫn để ở gara, Thư gọi vội cho chồng nhờ đi đón con nhưng chồng lại bận tiếp khách tối. Thư tất bật từ đó tới 8h tới để chuẩn bị cơm nước cho con và thoát được ám ảnh về anh. Nhưng sau đó cả buổi tập yoga, Thư lại ko tập trung được. Đó là người Thư đã hận tới xương tới tủy, là động lực để Thư phấn đấu có ngày hôm nay. Năm xưa, trong nước mắt, Thư đã thề nếu cuộc đời cho có cơ hội gặp lại nhau nhất định sẽ phải ngẩng cao đầu với anh. 18 năm sau, rõ ràng Thư đã làm được mà sao trái tim lại nhức nhối thế này.
10h, chồng vẫn chưa về, Thư uể oải giục các con chuẩn bị đi ngủ rồi lên giường. 10h30 điện thoại có tin nhắn từ số lạ: “Chấp nhận kết bạn zalo với anh nhé. Anh gửi lời mời rồi”. Thư từ tốn mở zalo nhưng không phải để kết bạn ngay mà để xem lại nhật kí của zalo cá nhân. Trên đó, từ hình ảnh đại diện tới các dòng trạng thái, Thư vô cùng cẩn thận. Hình ảnh một người phụ nữ trung niên có cuộc sống đơn giản, vui vẻ nhưng cũng đầy thành đạt. Một cách chậm rãi, Thư muốn mọi người nhìn thấy khuôn mặt hoàn hảo đó về cuộc đời cô. Thư chấp nhận lời mời kết bạn rồi nhìn hình đại diện của anh. Anh để hình đại diện đơn giản, nhật kí chẳng có gì ngoài mấy tin tuyển dụng, lịch làm việc của công ty. Anh cũng cẩn trọng như cô với mạng xã hội. Thư cười thoáng buồn. 18 năm sau, cả cô và anh đều đã khoác cho mình một chiếc áo đẹp đẽ về hình ảnh và đóng những vai tròn trịa của cuộc đời. Tin nhắn từ zalo của anh: “Em nói chuyện được không? Anh có chút việc muốn trao đổi?”. Rõ ràng một tin quá thận trọng. Người như anh ít khi để sơ sẩy điều gì. Thư trả lời vô cảm: “Vâng”. “Anh không yên ổn cả ngày hôm nay. Muốn nói chuyện với em nhưng không phải bằng điện thoại thế này. Trưa mai, em cho anh ăn cơm với em nhé”. Thư nhìn lại tin nhắn rồi lại khẽ nhếch miệng cười: “ Mai em xem lại lịch làm việc rồi trả lời nhé! Chúc anh và gia đình ngủ ngon!”.
Với tay tắt đèn ngủ, gối đầu lên chiếc gối êm ái, phòng mát mẻ, thoáng đãng nhưng Thư ko ngủ được. Chồng vẫn chưa về. Thư đã quen với điều đó từ lâu. Ngồi dậy, lấy gối tựa rồi bật đèn, Thư đọc nốt quyển sách đang dở và bỗng thèm nghe nhạc. Ra khỏi giường, Thư bật hệ thống amply để khởi động rồi lại giá đĩa để chọn. Thư bất giác cầm đĩa nhạc Trung lên. Ngày đó anh chính là người đã khiến Thư muốn học thêm tiếng Trung khi mỗi lần đi chơi anh lại hát khe khẽ bài “Rất nhớ” trong phim “Tân dòng sông ly biệt”. Anh hát tất nhiên không hay như Cổ Cự Cơ nhưng Thư đã yêu nó vì chính giọng hát của anh. Đặt cái đĩa lên mâm quay, gạt cần đọc đĩa, tiếng rít của kim chạm vào đĩa thân thuộc rồi giọng ca Cổ Cự Cơ vang lên ấm, mượt như ru, bất giác Thư hát theo rồi ngồi vào chiếc ghế đọc sách bên cửa sổ nằm dài ra ngắm ánh đèn đường vàng vọt của đêm giữa tiếng nhạc da diết rồi cứ thế nước mắt chảy đầm đìa trên má. Nhiều năm về trước, những lúc cơ cực nhất Thư đã luôn hát nó như một động lực để vượt qua tất cả. Kéo chiếc khăn trên ghế dùng để đắp, Thư rúc mặt vào nó như để tìm sự an ủi cho mình.
Chồng Thư không bao giờ biết những nỗi đau đớn này. Thư gặp anh khi đang làm luận án Tiến sĩ ở tuổi 27 với một tương lai tươi sáng và một lý lịch danh giá. Họ kết hôn như một mặc định về sự tương xứng. Sau kết hôn, Thư nghiễm nhiên có một vị trí xã hội đúng với điều Thư mong. Chồng Thư làm chính trị, anh sống kín đáo, kỷ luật và tôn trọng vợ. Thư không đặt ra vấn đề anh có yêu Thư không sau tần ấy năm sống bên nhau chỉ biết anh vẫn luôn bên mình với vị trí của người chồng. Họ ở trong một căn hộ cao cấp của khu dân trí cao. Ngôi nhà luôn nề nếp, sạch sẽ, ấm ấp và đầy mơ ước với hoa nở đầy vườn. Tiếng đồng hồ thong thả điểm 12 tiếng. Thư giật mình ra khỏi ghế. Cẩn thận lặp lại từng bước tắt máy nghe nhạc rồi trèo lên giường. Trong mơ, Thư thấy mình đến một khu vườn ngập hoa hồng và anh đứng đó nhưng khi Thư vừa bước về phía anh thì cô lại nhìn thấy đó là chồng mình. Thư giật mình tỉnh dậy và thấy chồng đã về từ khi nào đang ngon lành ôm cô ngủ.
Sáng đó Thư mất 15’ để tìm một chiếc váy thích hợp và khi ngồi trước bàn trang điểm thấy quầng mắt cô đã hốt hoảng bôi kem che khuyết điểm. Thư đến cơ quan khá sớm và cố gắng giải quyết công việc của mình. 10h, có tin nhắn: “11h30 anh đón em nhé”. Không cần suy nghĩ, Thư rep luôn: “Anh nhắn địa chỉ, em qua”. Anh nhắn lại: “Em muốn ăn gì?”. Thư gửi đi: “Anh chọn đi”. 11h15 Thư đứng dậy, cô bạn đồng nghiệp trêu ghẹo: “Như đi gặp tình cũ ấy nhỉ. Cả người thơm ngon như trái táo chín”. Thư giật mình nhìn lại, hôm nay cô mặc chiếc váy mầu vỏ đỗ dài qua đầu gối, không quá ôm nhưng đủ tôn được sự mềm mại, đầy đặn của thân hình mảnh mai; cao ráo; cổ váy mặc hở vừa đủ xương quai xanh kiêu kì, tay đeo đồng hồ của Raymond và nước hoa Narsico thơm mát. Thư muốn xuất hiện thật hoàn hảo, thành đạt và xinh đẹp.
Thư đến muộn năm phút so với giờ hẹn, anh đã tới trước rồi. Thư tần ngần đứng trước phòng ăn riêng sang trọng của khách sạn danh tiếng rồi bước vào khi nhân viên mở cửa. Anh nhìn cô cười đầy ấm áp. Trong khoảnh khắc run rẩy đó, cô đã phải tự đặt câu hỏi: “Mình tới đây với mục đích gì?”. Anh gọi Dimsum vì biết tính cô không thích ăn đồ dầu mỡ. Bữa ăn diễn ra lặng lẽ như bữa ăn lần cuối trước khi anh bỏ đi trong im lặng. Chẳng biết tại sao Thư lại bị nghẹn, anh vội vã lấy nước, đứng dậy, lại gần. Anh rồi bắt cô ho thật mạnh ra và đứng đó vỗ lưng cho cô, lau nước mắt cho cô. Rồi chẳng biết vì nước mắt do ho của nghẹn hay của tất cả những ngày tháng cũ, Thư khóc không ngừng được. Anh ôm lấy khuôn mặt đó vào ngực và cũng khóc theo: “Anh xin lỗi. Anh xin lỗi em. Anh đã nói điều đó hàng nghìn lần trong mơ mỗi khi mơ thấy em khóc. Ba tháng sau không thể chịu được, anh đã quay lại tìm em. Nhưng trường thì em đã tốt nghiệp, nhà trọ em đổi, cái máy nhắn tin em không dùng nữa. Anh hỏi mọi người ở khu trọ nhưng mọi người nói em không liên hệ với ai. Anh đến chỗ mấy đứa bạn. Đứa về quê rồi, gặp Minh nhưng nó bảo em biến mất rồi. Em không liên hệ với ai. Anh qua nhà bà em nhưng anh không vào. Ngày nào chiều anh cũng ngồi gần đó chờ có thể đi về thăm bà suốt mấy tháng liền. Rồi nói chuyện mới biết bà chuyển nhà theo chú vào Sài Gòn. Có lần giữa đường anh thấy một người giống em, anh đuổi theo vừa gọi vừa khóc. Giờ vẫn thi thoảng gặp người giống em, anh vẫn giật mình gọi. Hôm qua, lúc thấy em giữa đường ấy, em có biết anh lao xuống tưởng có như chết nếu em bị tát không? Anh không tin lại nhìn thấy em sau ngần ấy năm. Con đường đó, ngày nào anh cũng đi rồi cũng có ngày anh gặp em.”
Anh quỳ thụp xuống dưới chân Thư, cầm tay hai bàn tay rồi nhìn Thư đau đớn: “Anh biết anh có tội với em. Anh biết em rất đau khổ vì anh biết em đối với anh như thế nào. Anh biết em sẽ khó khăn thế nào khi không có anh. Em à, anh biết hết. Vậy mà anh vẫn bỏ em. Mỗi khi tuyển nhân sự, chỉ cần có người trùng tên với em là anh sẽ lại ưu ái hơn với họ. Anh mong làm vậy, trời sẽ cho anh gặp lại em. Thư, bao năm qua, chỉ có em là sống trong tim anh”.
Thư đã dừng khóc lặng nhìn anh, khi thoát khỏi cái vỏ đạo mạo, anh nhìn thấy thảm hại, hai mắt sưng lên vì khóc, dưới sàn nhà quỳ xuống. Thư đã mong khoảnh khắc này bao lần trong suốt 5 năm sau khi anh bỏ đi, đã nghĩ sẽ phải nói sao, cười thế nào với anh. Vậy mà lúc này, Thư không muốn nói gì nữa. Những lời cay đắng, khổ đau đó đã đi thật xa: “Anh đứng lên đi. Ai thấy lại không hiểu ra sao. Em từng rất hận anh nhưng giờ em đã quên hết. Em chỉ nhớ có lần đi qua đây, anh từng nói: “Khi nào có điều kiện, anh nhất định sẽ đi cùng em tới đây ăn bữa tối vào ngày sinh nhật của em.Anh làm gì cũng chỉ muốn mang đến cuộc sống tốt đẹp cho em”. Năm em sinh nhật 27 tuổi, em đã tới đây, ngồi ăn tối một mình và thực hiện ước mơ của anh nhưng là do chính em làm và tạm biệt anh để sau đó đi lấy chồng”. Anh dừng khóc nhìn Thư đầy đau đớn. “Lúc đó, em biết anh đã có con đầu lòng được 4 tuổi từ một người bạn cũ của anh. Anh ấy gặp em ở siêu thị và hỏi em lấy chồng chưa. Em biết là em cần lấy chồng rồi”. Thư rút tay ra khỏi tay anh, chiếc nhẫn cưới bằng kim cương đẹp đẽ, lấp lánh, sang trọng trên tay như một lời nhắc về vạch dừng lại của mọi chuyện.
Nhưng anh không dừng lại, anh ngồi kế bên đau đớn như kẻ xưng tội: “Anh cưới sau khi bỏ em ra đi hai tháng. Thời điểm đó, công việc của anh thực sự cần chị và gia đình nhà chị giúp đỡ. Em à, nhưng đêm nào, anh cũng thấy em đứng dưới gốc cây anh tỏ tình với em và khóc, em khóc đến gầy người đi. Mỗi đêm, anh thấy em lại gầy hơn đi. Anh mê toàn gọi tên em. Anh ko màng cả chị nữa. Anh tìm mọi cách tìm em. Anh đã không nói nguyên nhân chúng ta chia tay vì anh không có tư cách để nói. Nhưng anh thật khốn nạn khi khi đã vì mình mà bỏ lại em đầy ngơ ngác như thế.”. Thư nhớ đến những quyển sổ viết đầy tên anh sau khi họ chia tay. Anh đã chuyển chỗ ở, anh có đưa Thư vê quê anh mấy lần nhưng anh đã bỏ Thư rồi. Thư về đó làm gì. Thư đúng là có những lần nhớ anh quá đã tới bên gốc cây anh tỏ tình và khóc như mưa như gió.
Nhưng còn khốn khổ hơn rất nhiều là khi Thư bắt đầu đi làm. Một cô gái yếu ớt, chỉ quen sách vở phải trụ lại nơi thành phố này. Thư làm không khác một con trâu, nhẫn nhịn mọi điều, học hỏi đủ thứ. Thư từng phải thức cả đêm lau nhà cho bà sếp khó tính khi gia đình bà ta đi nghỉ mát; bị đồng nghiệp đi giầy cao gót dẫm lên tay khi đang cắm cúi lau sàn do nước đổ; chắt bóp từng đồng để đi làm nghiên cứu sinh như ngày xưa đã hứa với anh, chết xỉu sau buổi bảo vệ vì làm việc quá sức …. Thư có thể về quê nhưng cả anh và Thư đã từng đứng trước bình minh của thành phố này thề sẽ ở lại đây. Rồi thầy hướng dẫn quý mến Thư đã giới thiệu Thư với gia đình chồng Thư bây giờ. Trong suốt những tháng ngày đó, Thư chỉ đau đớn một điều Thư đã gây ra lỗi gì để anh chia tay trong lặng lẽ, không nói một lời.
Một sáng, Thư tỉnh dậy và không nhìn thấy bóng anh trong đời nữa. Sạch sẽ như khi chưa tới.
Và giờ anh ngồi đây, chớp mắt tóc đã hoa tiêu, Thư đã già. Thư chủ động cầm tay anh: “Thôi anh, chúng ta đã già rồi. Em thấy anh vậy thực lòng em rất mừng. Anh cũng hãy mừng cho em. Tất cả những gì đã qua là tuổi trẻ. Chén trà thanh xuân uống đúng lúc nên đủ mùi vị đáng quý mà anh. Anh hãy sống tiếp thật hạnh phúc”. Anh nhìn thẳng vào mắt Thư, trong khoảnh khắc cả một trời yêu thương: “Em có hạnh phúc không? Em phải trả lời anh thật”. “Em…”, trước khi Thư kịp nói hết câu, khuôn mặt anh đã phủ ngập mặt Thư với nụ hôn nồng cháy. “Suốt đời anh chỉ yêu mình em. Em hãy cho anh được bù đắp tất cả”. Nụ hôn nồng ấm, say đắm cùng vòng tay siết chặt của anh gợi lại cả kí ức thanh xuân, những năm tháng cũ. Thư mềm rũ trong tay anh. Thế giới lúc đó chỉ còn mùi vị ngọt ngào. Nhưng trong cơn say lạc lối đó, Thư bỗng nhận ra mùi vị nụ hôn của anh không giống nụ hôn của chồng, nước hoa anh dùng cũng không phải loại cô thích. Anh ngay cả ở lúc yêu Thư nhiều nhất cũng sẵn sàng bỏ Thư đi vì đại nghiệp. Người nhẫn tâm được như vậy sao có thể nói đến yêu Thư. Và cái khiến Thư yêu đương, đau đớn không phải là anh của hôm nay mà là của một người trong quá khứ. Thư cố hết sức đẩy anh ra: “Em an yên và đó là điều em cần. Mình về anh nhé. Chiều em phải họp”.
Ra khỏi khách sạn, trời xanh lơ nắng gay gắt, Thư ko thấy khó chịu về điều đó. Lòng Thư thanh thản khi đã có thể tha thứ cho chính mình để trái tim bớt dằn vặt sau nhiều tháng ngày khốn khổ, day dứt.
Anh tất nhiên không biết, Thư đã kịp tìm hiểu về công ty của anh, về vợ anh- một người phụ nữ hơn anh hai tuổi héo mòn bên anh, về một gia đình nhà vợ đầy thế lực, căn biệt thự lông lẫy anh đang ở và nhiều bất động sản phía sau. Thư đủ tỉnh táo để biết, cả anh và Thư đều đã dành thời gian xa nhau một cách xứng đáng để gây dựng một sự nghiệp, một vai diễn tròn trịa và chẳng ai đủ can đảm rời khỏi vở kịch mình đang đóng vai chính. Vai phụ nào cũng sẽ là nỗi đau mà cả 2 đều không chịu được. Thư quen anh khi Thư bị tai nạn và anh lại giúp, rồi cũng chính tai nạn lại giúp họ tìm lại được nhau. Nhưng đó cũng là số mệnh, cả Thư và anh chỉ được số phận chơi đùa va đập vào nhau trong khoảnh khắc mà thôi.
Tối đó, chồng Thư về sớm, trong bữa ăn anh bảo: “Hôm nay vợ hẹn ai ăn Dimsum à? Anh thấy hình như đó là người quan trọng với vợ. Vì thấy vợ ăn mặc xinh đẹp quá!”. Thư cười rồi đáp lời khi xới cho chồng bát cơm thứ hai: “Tình cũ của em. Nhưng chồng mới là người quan trọng nhất mà em cần”.
y nghia hoa lavender oai huong 3
-------------

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập12
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm10
  • Hôm nay1,136
  • Tháng hiện tại30,153
  • Tổng lượt truy cập2,634,675
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây