TỔ CHIM SÂU

Thứ năm - 10/09/2020 22:22
Truyện thiếu nhi của Diệu Thanh

Cánh đồng quê chuẩn bị vào mùa gặt, những bông lúa vàng trĩu nặng uốn cong mình xuống trông từ xa như một tấm thảm trải dài, gió hiu hiu thổi qua đưa hương lúa chín đi khắp mọi nẻo đường. Mùi hương đồng nội bao giờ cũng mang lại cảm giác yên bình và dễ chịu. Chim sâu mẹ cũng thích cánh đồng quê ấy nên sau khi bay lượn một vòng quan sát, nó quyết định chọn một nhánh trên cây gạo sát bên bờ ruộng để làm tổ, chẳng bao lâu nữa là chim sâu sẽ đẻ những quả trứng đầu tiên của mình.
Nó vừa xây tổ vừa nghĩ đến quả trứng nhỏ xinh mà nó nhất định sẽ ấp ủ và nâng niu thật cẩn thận, rồi từ bên trong đó sẽ có những chiếc mỏ bé xíu tách vỏ trứng ló ra, kêu chiêm chiếp, chim sâu mẹ sẽ đi kiếm mồi để mớm cho những chiếc mỏ đang há sẵn chờ đợi. Nghĩ đến đó, chim sâu hồi hộp lắm vì đây là lần đầu tiên nó được làm mẹ. Gió nhẹ thoảng qua, những lá lúa mềm mại khẽ cọ vào nhau tạo ra âm thanh xào xạc vui tai, bản nhạc của đồng quê thanh bình kéo dài bất tận trong ánh nắng vàng chan hòa khắp nơi khiến chim sâu cảm thấy khoan khoái vô cùng. Nó tung cánh bay lượn để tận hưởng bầu trời trong xanh và cất cao tiếng hót líu lo không ngừng.
Một sáng trời còn mờ sương, chim sâu mẹ đã bay đi kiếm mồi từ sớm, bỏ lại cái tổ và một quả trứng nó mới đẻ cách đây mấy ngày, lát sau khi về gần đến tổ, chim sâu mẹ giật mình thấy một con chuột đang mon men đến gần mép tổ. Mũi nó khịt khịt đánh hơi liên hồi, biết chắc chim sâu mẹ đã đi vắng nó mới cẩn thận bò vào, quả trứng nhỏ bé trông ngon lành khiến con chuột thèm đến nhỏ nước miếng. Nó nhẹ nhàng hích hích cái mũi vào quả trứng, chim sâu mẹ từ trên cao vội vàng lao vút xuống, dùng chiếc móng nhọn hất con chuột ra khỏi tổ. Bị một cú đánh bất ngờ, con chuột hoảng hồn bám chặt vào cành cây chìa ra phía dưới rồi định bỏ chạy, nhưng khi nó nhìn lên chợt thấy kẻ đánh mình chỉ là một con chim sâu bé nhỏ và yếu ớt hơn nó nhiều nên không chạy nữa. Con chuột lại leo lên, nó sẽ đuổi chim sâu mẹ để không mất miếng mồi ngon. Chim sâu mẹ xù lông liên tiếp tấn công con chuột to lớn đang tiến đến, nhưng con chuột chẳng hề gì, nó vẫn nhằm thẳng nơi có quả trứng mà lao vào. Cái tổ bị lệch đi, quả trứng nhỏ lăn ra sát mép, gần rơi xuống. Chim sâu mẹ tức giận bay lên một chút lấy đà rồi dùng mỏ đâm thẳng vào con chuột, nhưng con chuột tinh ranh tránh được đòn và quay lại tấn công chim sâu. Chỉ một chút nữa thôi quả trứng sẽ rơi, chim sâu mẹ đang yếu thế dần nhưng nhất quyết không chịu lùi bước. Đúng lúc ấy, một tiếng “vút...bịch...” vang lên, con chuột ngã nhào từ trên cây gạo xuống, lủi vào ruộng lúa mà chạy mất. Bên dưới gốc cây, thằng An đắc ý khoe với em gái:
- Em thấy tài ném đá của anh chuẩn chưa? Để anh trèo lên xem có cái gì ở trên đó nhé.
Nó thoăn thoắt leo lên cây rồi nói vọng xuống:
- Có một quả trứng và một con chim sâu, để anh bắt nó về chơi nhé?
- Không! Không được, sao anh ác thế?
- Tại sao tao lại không được bắt nó? - Thằng An nổi cáu.
- Anh cũng có mẹ mà, đừng bắt mẹ con nó, chúng nó sẽ chết mất thôi.
Thằng An sầm mặt lại và trèo xuống chạy về trước, bỏ mặc em gái phía sau với một rổ rau đầy vừa hái được. Câu nói của cái Hạnh làm thằng An nhớ lại một tối nó nằm cạnh bà ngoại, nghe bà kể hồi sinh nó ra bác sĩ đã nói nếu cứu đứa trẻ thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng của người mẹ. Thế mà mẹ nó trong cơn đau dữ dội vẫn thều thào đôi câu ngắt quãng xin bác sĩ hãy cứu lấy thằng bé, chỉ cần nó sống thì mẹ nó có chết cũng bằng lòng. “Mẹ con vì con mà cả chết cũng không sợ đấy, con phải...”, bà bỏ lửng câu nói dở chừng bởi đã nghe tiếng thằng bé thở đều đều. Thằng An nằm im, bà hỏi cũng không trả lời, nó giả vờ ngủ để tránh cho bà biết nó đang xúc động.
chim sau 650
Mẹ An may mắn còn sống nhưng cứ nay ốm mai đau triền miên, từ trong sâu thẳm dù không nói ra nhưng nó hiểu nếu mẹ nó chịu bỏ nó thì có lẽ bà sẽ không yếu như vậy, thế mà mẹ nó vẫn chấp nhận tất cả để nó được sống. Mỗi lần nhìn mẹ ốm nặng nó lại lủi thủi ngồi bên cạnh, tính nó nghịch ngợm lại cộc cằn ít nói nên có khi nó cứ ngồi lì như thế cả buổi dù chẳng nói với mẹ câu nào.
Năm ngoái mẹ An ốm một trận thập tử nhất sinh, nó cùng bà ngoại đến viện thăm rồi nhất định nó không chịu về, thằng An sợ mẹ sẽ không qua khỏi mất. Ai dỗ dành thế nào nó cũng không nghe, cứ nằng nặc đòi ở lại. Mãi đến khi mẹ nó khẽ lần tay nó rồi nắm lấy, nặng nhọc từng từ nói nó về đi, về còn giúp bà nội việc nhà để bố còn ở lại chăm mẹ, mai mốt mẹ đỡ sẽ về với anh em nó, thằng An khi đó mới lặng lẽ gật đầu rồi theo bà ngoại về. Ngày mẹ nó khá hơn và được ra viện, hàng xóm đến hỏi thăm cũng không quên đùa rằng nhờ mẹ nó ốm mà thằng An bỗng nhiên ngoan ngoãn hơn hẳn, không còn bày trò phá làng phá xóm nên mọi người cũng được yên. Tất cả mọi người cười nói rộn rã, chỉ riêng thằng An đỏ mặt cúi gằm. Nhưng từ đợt đó thằng An đỡ hơn nhiều bởi nó sợ làm mẹ buồn. “Ừ, con chim cũng có mẹ, mình cũng có mẹ mà”.
Mỗi lần đi ngang qua cây gạo, thằng An đều ngước lên nhìn cái tổ của mẹ con chim sâu, mong nó được an toàn. Một hôm nó tò mò trèo lên cây muốn xem quả trứng đã nở chưa thì thấy cái tổ trống không, tim nó đập mạnh, chẳng lẽ... Thôi, chắc bị con chuột to hôm trước đến phá mất rồi, tội nghiệp! Nó buồn buồn trèo xuống, thẫn thờ ngồi dưới gốc cây. Nhưng nỗi buồn chẳng kéo dài được lâu với một thằng bé nghịch ngợm như An, nhất là khi cơn đói đang kéo đến. Nó đào một củ khoai lang bên ruộng gần đó, xuống mương nước rửa cho hết đất bám rồi lấy bật lửa trong túi ra. Thằng An làm thành thạo và nhanh thoăn thoắt. Ngồi ở đây hóng mát mà có khoai nướng ăn thì thật là tuyệt. Thằng An vùi củ khoai vào đống lửa đã nhóm, kiên nhẫn chờ đợi, bỗng nó thấy một con chim sâu lượn gần cái tổ rồi chui vào, phía sau nó là một con chim nhỏ nữa bay chậm hơn và khá yếu. Thằng An biết chắc là mẹ con chim sâu đã quay về, ồ hóa ra là chim non đang tập chuyền cành, vậy mà nó cứ nghĩ... Thằng bé vừa thở phào thì bỗng thấy con chim sâu non sà xuống cái cây gần đó nhưng bị hụt và ngã xuống mương nước. Thằng An vội vã lao đến, vớt được chim sâu non lên, xòe vạt áo lau cho bớt nước trên cánh rồi mang nó ra đống lửa, cẩn thận để gần xuống vừa đủ hơi ấm. Đúng lúc ấy cái Hạnh đi đến gần, nó phát hoảng vừa chạy đến vừa kêu lên:
- Trời ơi anh An, sao anh ác thế hả? Thả con chim ấy ra đi!
Thằng An không rời mắt khỏi con chim non, nó vẫn làm hết sức chăm chú và trả lời cái Hạnh:
- Nó tập bay rồi bị ngã xuống nước, anh hơ cho nó khô rồi sẽ thả nó ra mà.
- Em tưởng anh đang nướng nó chứ.
- Anh chỉ nướng khoai thôi. Đây, nó khô rồi này, em thả nó đi Hạnh.
Cái Hạnh nhẹ nhàng đỡ lấy con chim sâu từ tay thằng An, đến gần gốc cây gạo mà tung nó lên. Con chim non theo tay cái Hạnh lên cao rồi lảo đảo gần rơi xuống, lúc này nó mới có thể bay, nó lượn là là một chút rồi bay vút lên cao và quay trở về tổ, nơi chim sâu mẹ đang ngóng trông.
- Em có đói không, anh có khoai nướng này?
Thằng An bới từ trong đống lửa ra một củ khoai đen nhẻm, phủi phủi rồi bẻ một nửa đưa cho cái Hạnh. Hai anh em nó vừa ăn vừa đi về. Ánh nắng đã bớt phần gay gắt, trời chiều hôm nay trong xanh hơn mọi ngày thì phải bởi thằng An thấy nhẹ nhõm một cách lạ kỳ. Xung quanh con đường anh em nó đi, tiếng chim nhặt thóc rơi trong những gốc rạ vang lên ríu rít khắp cánh đồng như một khúc ca trong trẻo mừng ngày được mùa. Cái Hạnh đã đi trước một quãng khá xa mà tiếng nó đọc bài đồng dao vẫn còn vọng lại:
“... Hay nhặt lân la
Là bà chim sẻ
Có tình có nghĩa
Là mẹ chim câu
Hay đi nhặt sâu
Là con chiền chiện...”
.

D.T

Tổng số điểm của bài viết là: 4 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 2 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập4
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm3
  • Hôm nay1,451
  • Tháng hiện tại33,308
  • Tổng lượt truy cập2,637,830
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây