TRĂNG SUÔNG

Thứ năm - 21/01/2021 01:53

Truyện ngắn của Mạnh Thường

Chiều buông mành. Hoàng hôn đậm một màu đỏ ối như máu phủ kín một góc rừng miền Tây. Dòng sông Lam ngoằn ngoèo gấp khúc ôm lấy đại ngàn. Đến khúc eo này nó bị thắt lại như con trăn khổng lồ bị tròng dây vào cổ rồi thít chặt. Mặt sông bảng lảng hơi sương. Không gian hoang lạnh đến rợn người. Thảng hoặc, chỉ có tiếng chim vỗ cánh rộp roạp hay tiếng con mang con hoẵng khát tình tru lên man dại.

“Dừng lại đây nghỉ đã!”. Tiếng nói chắc nịch vang lên. Chiếc nốc nhỏ tiến sát vào gần bờ rồi dừng lại. Trên nốc có ba người. Một ông lão trạc bảy mươi. Một cô gái trẻ và một con bé chừng ba tuổi.

Ông lão cắm mạnh cây sào xuống nước rồi buộc nốc vào. Ông cởi trần. Bộ ngực và các cơ bắp cuồn cuộn ngày nào giờ đã nhão ra bèo nhèo, chảy sệ quện với thời gian. Làn da mồi nhăn nheo lấp lánh dưới ánh hoàng hôn đang chuyển sang màu tím tái. Ông ngồi cúi xuống, lấy chiếc khăn tay nhúng xuống sông rồi đưa lên lau người.

Trong khoang, cô gái đang lúi húi dọn cơm ra mâm. Làn khói mỏng bay lên thơm nức mùi cá nướng. Con bé cầm chiếc bát ngồi cạnh mẹ mắt ướt nhoè nũng nịu: “Mẹ ơi, con đói lắm!”. Cô gái vừa với tay thắp chiếc đèn bão đang treo ở mui nốc vừa nựng con: “Ngoan đi con! Con ra mũi ngồi với ông đi! Mẹ bưng cơm ra ngay đây!”.

Tợp một hớp rượu, ông lão dướn mắt nhìn lên những lùm cây um tùm trên bờ rồi đặt chiếc ly xuống mặt ván gỗ nghe tiếng “kịch”. Ông chùng giọng: “Hay là ta quay về đi con?”. “Con xin cha cho con thêm mấy bữa nữa!”- Cô gái đang cầm thìa đút cơm cho con ăn vội ngước lên nhìn ông khẩn khoản. “Ta đi tính đến bữa ni là một tháng sáu ngày rồi mà vẫn nỏ thấy hắn mô cả. Thôi, phải quay về nhà thôi con ạ, mùa lụt sắp đến rồi!”. “Cha, con xin cha rốn cho con một vài bữa nữa, một vài bữa nữa thôi cha ạ! Biết mô, con Thảo lại tìm được cha hắn. Răng mà con khổ ri hở trời?”. Cô gái vừa nói với cha vừa sụt sịt khóc. “Mẹ, răng mẹ lại khóc? Ông ngoại ơi, ông nói chi mà để mẹ cháu khóc rứa? Mẹ ơi nín đi, mẹ mà khóc là con nỏ ăn nữa mô!”- Con bé mếu máo. “Ăn đi con, mẹ nỏ khóc nữa mô!”- Vừa đưa tay quẹt nước mắt vừa nựng con, cô gái lại giục: “Cha ăn cơm đi, đừng uống nữa! Ăn xong vô nằm ngủ cho khoẻ. Mai ta lại đi tiếp cha hầy?”.

Màn đêm bao trùm đặc quánh cả vùng eo vực Bồng. Mặt sông gờn gợn sóng. Chiếc nốc nhỏ nhoi như lá tre khẽ dập dềnh, dập dềnh. Chốc chốc lại có con cá lăng, cá ngạnh húng hoắng búng nước nhộp nhoạp phá tan cái chốn thinh không lạnh lùng, hoang vắng này.

Ông lão đã ngủ. Tiếng ngáy “khoọc... khoọc...!” đều đều phát ra kèm theo hơi rượu nồng nặc quẩn đặc khắp cái khoang nốc bé tin hin. Nằm ôm con co ro một góc, cô gái chẳng thể nào ngủ được. Thỉnh thoảng con bé lại giật bắn mình rồi khóc hu hu tội nghiệp. Cô vội vỗ vỗ vào đít nó rồi cất giọng ư ử ru như sợ cha mình tỉnh giấc. Lời bài hát ru “Thập ân phụ mẫu” phát ra nghe méo xệch, không rõ lời. Vậy mà chỉ một lúc sau, con bé lại ngủ ngon lành. Ngắm khuôn mặt bầu bĩnh của con bé đang ngủ một cách thơ ngây, hồn nhiên đến nao lòng, nước mắt người mẹ chảy ướt đầm cánh tay co lên làm gối. Cô khóc. Không biết đây là lần thứ bao nhiêu cô rơi nước mắt vì thương cha, thương con bé và thương cho cái thân mình.

Cô ngước mắt lên nhìn ra ngoài mui nốc. Có chút ánh sáng le lói, yếu ớt xiên vào. Bữa ni là ngày mấy mà trăng chừ mới lò dò lên nhỉ? Cô tự hỏi. Đã lâu rồi ta cố quên đi ánh trăng oan nghiệt, răng hôm nay trăng lại đến đùa ta? Hình như có tiếng hát lẫn trong tiếng gió hú từ trên bờ eo vực Bồng. Người hay là ma? Cô rởn người. Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tiếng hò rờn rợn vẳng ra nghe dài dại: “Trăng lên đến đó em tề/ Hỏi chi thì hỏi anh về kẻo khuya...”.

 
10350509 10152528062459700 7152890511162490720 n

Cô rùng mình bịt tai lại. Mắt nhắm nghiền. Đôi môi khẽ mấp máy khẩn cầu: “Đừng sáng nữa trăng ơi! Tôi khổ vì trăng lắm rồi! Tôi xin trăng hãy lặn mau đi! Trăng hãy lặn mau đi! Tôi xin trăng đấy! Lặn đi trăng!”.
Bên cạnh, con bé vẫn say giấc ngủ. Ngoài cửa khoang, ông lão vẫn đều đều với âm thanh “Khoọc... khoọc!” đứt quãng.
Ánh trăng ma quái vẫn chập chờn.
*
Đêm mười sáu. Ánh trăng thừa thãi chảy tràn mặt sông. Nước dòng Lam trong vắt khoe những hòn sỏi trắng phớ đang lúng liếng đưa tình. Lũ cá mương, cá chày mải mê đùa giỡn dạo đầu cho cuộc truy hoan cuồng say rạo rực. Dòng sông lấp loá ánh bạc níu bờ cát vàng hoang hoải chảy về tít tắp xa xăm. Ánh trăng huyền hoặc mơn man bông đùa trên từng chiếc lá dâu non. Cơn gió đỏng đảnh lay lay từng ngọn cỏ trên bãi bồi. Cả bãi dâu xanh mướt ngút ngàn khẽ rên khúc tự tình rầm rì hoan lạc.

Ba cô gái làng Vải đang ngồi cạnh mép sông. Họ vừa vốc từng vốc nước lên tưới tràn những bắp chân trắng ngần như bột lọc vừa nhướng mắt về phía bờ bên kia chờ đợi.
- Răng buổi ni họ vẫn chưa đến ?- Tiếng Thơm cất lên vẻ sốt ruột.
Huệ quay sang nhìn Thơm và Hạ rồi lại nhìn ra mặt sông. Phía bên kia vẫn một màu xanh đậm của luỹ tre đang rung rinh trong gió. Bờ đê chạy dài ôm lấy bờ lở con sông. Huệ tự thắc mắc một mình:
- Chưa có bữa mô lâu như bữa ni. Hay là họ có chuyện chi rứa hè?
- Nỏ có chuyện chi mô! Chắc là bữa ni họ đi đánh cá ở xa nên về muộn! Ta cứ chờ tý nữa. Nếu bữa ni họ không sang thì bữa khác họ sang. Lo chi mà lo!- Hạ trấn an mọi người. Giọng cô nghe vẻ bình thản nhưng thực ra lúc này trong lòng Hạ cũng như Huệ và Thơm, Hạ cũng rất mong mấy chàng trai vạn chài bên kia sông sang đây để được gặp nhau, để họ trả nợ mấy câu hỏi mà tuần trăng trước họ chưa đáp lại được.
- Họ sang rồi tề! Đây nói có sai mô!- Hạ khẽ reo lên, đoạn cô kéo áo hai bạn rồi chỉ tay ra xa.
Chiếc nốc nhỏ như một chấm đen đang từ bờ bên kia dần dần tiến sang bên này. Chiếc nốc lớn dần, lớn dần. Nó lướt phăm phăm trên mặt nước như thể để bù lại cái khoảng thời gian dài các cô gái của phường hát làng Vải phải ngóng trông thắc thỏm. Trên nốc, ba thanh niên làng Vạn trông dáng to khoẻ đang hì hụi chống chèo. Khi cách bờ một đoạn bằng vài sải tay, họ dừng nốc lại. Một người cắm con sào xuống nước, buộc nốclại. Ba chàng trai vẫy vẫy tay vào bờ chào các o. Một người bước lên trước vịn tay vào cây sào rồi đánh tiếng với vào bờ bằng một câu dạo vui tai:
Hò.... ơ... ơ...
Chốn này vui vẻ tưng bừng
Hạc nghe tiếng phượng xa chừng tới nơi!
Thơm khúc khích cười:
- Cuối cùng thì họ cũng đã đến! Chị Hạ, chị Huệ ơi, các chị hát đi!
- Nhường em hát trước đấy!- Hạ giật nhẹ vai áo Thơm.
- Không, em nỏ hát trước mô, chị Hạ hát đi!
- Đúng rồi, Hạ đáp lại đi!- Huệ vào hùa giục Hạ.
Hạ lội xuống. Làn nước mát lạnh quấn lấy bắp chân tròn lẳn. Cô nhìn ba chàng trai đứng trên nốc vẻ đợi chờ. Hạ cất giọng đáp lại một câu trong vắt như nước sông:
Hò.... ơ... ơ...
Dừng xa, khoan kéo, ơ phường
Hình như có khách viễn phương tới nhà!
Lập tức phường nam tiếp lời:
Đi qua, nghe tiếng em reo
Nghe xa em kéo, muốn đeo em về!
Các o phường nữ cũng chẳng kém, họ đồng thanh lên tiếng:
Đêm khuya, trời tạnh, sương im
Tai nghe tiếng nhạc chàng Kim tới gần!
Hò.... ơ... ơ...
Mừng rằng bạn đến chơi nhà
Cam lòng thục nữ gọi là trao tay!
Phường nam được dịp bèn thổ lộ nỗi lòng mình:
Đi ngang thấy búp hoa đào
Muốn vào mà bẻ, sợ bờ rào lắm gai...
Hò.... ơ... ơ...
Đến đây vàng cũng như son
Ai ai thời cũng như con một nhà...
Các phường nữ dường như chẳng chịu nghe những lời bộc bạch tâm tình của phường nam, họ thử tài ứng đối của phường nam bằng những câu hát đố mượt mà như lụa. Rồi phường nam cũng đối lại không kém phần sắc sảo:
- Đến đây hỏi khách tương phùng
Chim chi một cánh bay cùng nước non?
- Tương phùng nhắn với tương tri
Cánh buồm một cánh bay đi khắp trời!
- Lá gì không nhánh, không ngành?
Lá gì chỉ có tay mình trao tay?
- Lá thư không nhánh, không ngành
Lá thư chỉ có tay mình trao tay!
..........
Cứ thế, tiếng hò câu ví loang loáng mặt sông. Âm thanh câu hát hoà vào dòng chảy của con nước nghe man mác, ngân nga. Hết hát dạo, hát mừng, hát chào, hát hỏi họ chuyển sang hát đố. Cả hai phường hát say sưa đối đáp quên cả thời gian. Hai bên chuyển sang hát mời và thả những câu xe kết đong đưa. Sương khuya ướt nhoà mái tóc họ mới sực tỉnh, vội vàng cất lên câu hát tiễn người. Ánh trăng chênh chếch trên cao soi rõ những ánh mắt khát khao nuối tiếc của những chàng trai, cô gái đang chập chững bước vào đường yêu.

*
Nhờ ánh trăng vằng vặc lấp loá mặt sông, nhờ những đêm hát phường vải giao duyên đậm đà men say tình ái mà Huệ và Thơm lần lượt lên nốc về bên kia sông cùng người tri kỷ. Chỉ còn Hạ vẫn còn miệt mài bên khung dệt lụa. Hạ mê mẩn với những chiếc lá dâu, với nong tằm, con kén. Những đêm trăng sáng, Hạ lại dạy các em gái trong làng hát ví, hát phường vải để thoả sức giao duyên cùng các phường hát nam trong vùng.

Cả cái vùng hạ lưu sông Lam này ai mà chẳng biết cái tên o Hạ. O Hạ vừa đẹp người, đẹp nết, hát hay lại giỏi giang, tháo vát. Chính o là niềm tự hào của làng Vải.

Lụa làng Vải bao đời nay đã trở thành một thương hiệu nổi tiếng khắp nơi. Tương truyền rằng, những bộ y phục của vua, hoàng hậu và các quan đại thần trong triều đình xưa được may bằng những tấm lụa được dệt từ làng Vải. Để tỏ lòng tri ân với vị thánh mẫu đã ban cho làng Vải nghề trồng dâu, nuôi tằm, dệt lụa nên hằng năm, ở đây lại tổ chức hội thi tài để tìm ra những tay dệt giỏi và động viên con cháu gìn giữ nghiệp tổ của làng. Năm nào Hạ cũng giành giải dệt lụa nhanh nhất, đẹp nhất. Người già hân hoan phấn khởi. Người trẻ ao ước, khát khao.

Không ít nhà gần xa bóng gió muốn xin Hạ về làm dâu nhưng Hạ chỉ bẽn lẽn cười cười ra chừng như ochưa ưng ai. Trai trong vùng khối kẻ mơ ước được xe duyên kết tóc cùng Hạ nhưng Hạ vẫn hồn nhiên như cơn gió mải mê vui đùa bờ bãi ven sông. Và cũng chẳng hiểu sao những câu hát nặng tình của các chàng trai làng Vạn vẫn chưa thể lay động được trái tim o. Hạ đã làm biết bao gã trai phải khốn đốn, mất ăn mất ngủ thẫn thờ.

Cha mẹ Hạ cũng rất phiền lòng vì con gái chẳng chịu nghe lời ông bà. Đã nhiều đêm bà nhỏ to thủ thỉ, tâm tình cùng con gái bằng tình mẫu tử sâu nặng và sự trải nghiệm của một người mẹ. Rằng đời con gái như giọt mưa sa, nó ngắn ngủi vô cùng. Cha mẹ xin con hãy đừng kén cá chọn canh kẻo đến lúc hoa tàn nhuỵ héo, duyên phận lỡ làng thì khổ cực trăm bề. Chỉ mong con hãy thương lấy cha mẹ, thương các em mà nhanh chóng tìm cho mình một tấm chồng để khi cha mẹ nhắm mắt xuôi tay cũng được yên lòng. Bà sụt sịt khóc, nước mắt mẹ ướt đầm vai áo Hạ. Nằm cạnh mẹ mà lòng Hạ như dao cứa. Nước mắt Hạ lưng tròng. Nào Hạ có muốn làm trái ý cha mẹ đâu. Hạ cũng là con người, cũng biết yêu thương, khao khát một mái ấm gia đình lắm chứ. Nhưng không hiểu sao trái tim Hạ vẫn chưa một lần thổn thức? Liệu trái tim Hạ có nghe được tiếng gọi của tình yêu hay không? Tại sao chuyện chồng con đối với Hạ lại vô cùng khó khăn đến vậy? Hạ có phải là một người bình thường như bao người con gái làng Vải này không? Càng nghĩ, Hạ càng thấy buồn. Hạ rúc đầu vào ngực mẹ rồi khẽ hứa với mẹ sẽ lấy chồng để cha mẹ yên lòng. Thực tình, Hạ chẳng muốn xa cái làng Vải, xa khung dệt lụa, xa bãi dâu xanh và khúc sông chất chứa biết bao kỷ niệm này. Hạ chỉ muốn được quẩn quanh nơi đây để ngày ngày miệt mài làm việc, đêm trăng sáng lại cất lên tiếng hát vang vọng sông quê bằng những câu hò, câu ví nao lòng.

Những giọt nước mắt Hạ lăn xuống thấm ướt chiếc gối thêu đôi chim bồ câu đang rủ rỉ tâm tình.
Ngoài kia, sương rơi ướt đẫm mảnh sân nhỏ. Thỉnh thoảng tiếng côn trùng khe khẽ thở than. Gió lạnh kéo ánh trăng khuya len lỏi ùa vào căn nhà nhỏ ven sông.

 
tho tinh que

*
Hạ đã tìm được ý trung nhân. Một người hoàn toàn xa lạ. Hạ vẫn không tin đó lại là sự thật bởi tình yêu đến quá bất ngờ.
Lại một đêm trăng sáng. Hạ dẫn các em trong phường hát nữ ra bờ sông để hát đối cùng trai làng Vạn.
Trăng thanh. Gió mát. Nước chảy hững hờ. Những câu ví đầy ngẫu hứng bay bổng ngân nga vang lên say đắm lòng người. Hạ đứng nhìn các em say sưa đối đáp trao tình cùng cánh trai làng Vạn. Lòng Hạ rộn lên niềm vui nguyên lành như thể đang cùng Huệ và Thơm ngất ngây trong phường hát năm nào. Bây giờ Huệ và Thơm về bên kia sông không biết có vì cuộc sống tất bật mưu sinh mà nhớ tới cô bạn Hạ làng Vải này không? Huệ ơi, Thơm ơi! Các bạn có nghe mình gọi không?

Hạ bỗng bừng tỉnh khỏi những âm thanh rạo rực. Cô quay mặt nhìn lên phía trước. Một chiếc nốc lạ từ thượng nguồn đang lững thững trôi xuống. Trên nốc, một người đàn ông đang nhẹ nhàng vung mái chèo khua nước. Ai rứa hè? Răng lại đi có một mình? Có phải là phường hát không? Hạ dán mắt theo dõi. Đám gái trai hai làng vẫn đang mải mê hát và vục nước đùa nhau.
Chiếc nốc lạ cắm sào nằm cạnh nốc của phường hát làng Vạn. Mọi người đưa mắt nhìn nhau. Người thanh niên có thân hình lực lưỡng, mái tóc húi cao, hàng cúc áo phanh ra để lộ bộ ngực săn chắc. Hạ nhìn kỹ khuôn mặt anh ta. Người lạ. Khá điển trai. Anh ta vừa cúc lại áo vừa hướng ánh mắt vào Hạ rồi cất vang giọng dạo đầu:
Hò.... ơ....hò...
Bấy lâu nghe hết tiếng nàng
Bên anh nức tiếng đồn vang đã từng
Nghe tin anh cũng vội mừng
Vậy nên chẳng quản suối rừng anh sang...

Anh ta vừa dừng tiếng hát, cả đám gái trai phường hát sững sờ nhìn nhau. Hạ ngạc nhiên đến không ngờ. Ôi, giọng hát sao mà nghe mạnh mẽ, trong trẻo đến hút hồn rứa nhỉ? Hạ đã thuộc nhiều làn điệu dân ca, đã hát đối rất nhiều với các phường hát nam nhưng chưa có chàng trai nào có giọng hát vừa khoáng đạt vừa mang đậm hồn thơ tiếng nhạc đến vậy. Người ơi, chàng là ai? Chàng từ mô đến? Chàng chỉ đến đây để hát thôi ư? Mà răng chàng lại hát “Bấy lâu nghe hết tiếng nàng/ Bên anh nức tiếng đồn vang đã từng”? Chàng muốn nói ai trong số các cô gái làng Vải đêm nay? Phải chăng đây là thiên định cho cuộc nhân duyên của mình? Những câu hỏi cứ vẩn vơ trong đầu Hạ. Một cảm giác run run chạy qua sống lưng nàng. Lấy hết can đảm, Hạ lội xuống nước nhẹ nhàng đung đưa lời dạo qua môi:
Hò.... ơ....hò...
Bấy lâu thức nhắp mơ màng
Bên rèm tiếng gió, đầu giường bóng trăng...
Rồi Hạ mơ màng:
Bóng trăng em tưởng bóng đèn
Bóng cơn em tưởng bóng thuyền anh xuôi...
Người lạ mạnh dạn thổ lộ nỗi lòng bằng lời ca da diết con tim:
Nác chảy cho bè anh trôi
Ai bắt bè anh lại kết nên đôi vợ chồng...
Hò.... ơ....hò...
Chờ em nửa tháng ni rồi
Ôm đờn bán nguyệt, dựa ngồi cung trăng...

Cả đám bạn hát hai làng lặng im ngơ ngác nghe Hạ và người lạ đối đáp cùng nhau. Tiếng hát của chàng trai đầy ma lực khiến Hạ như lạc vào mê cung tình ái rồi gặp được người tri âm để bày tỏ nỗi lòng. Giọng hát có khi êm đềm như dòng nước mùa xuân chan chứa tình đời. Khi thổn thức cõi lòng của người cô đơn. Rồi lại dồn dập như những con thuyền đang tất tả ngược xuôi qua lại. Cũng có khi nó khựng lại, chộn lên như con nước đang chảy mạnh bỗng dưng gặp phải tảng đá chắn ngang. Cả cái không gian mênh mang như chìm đắm trong men say chuếnh choáng tương phùng.
Mặt trăng viên mãn rạng ngời.
*
Tĩnh làm nghề buôn gỗ. Nhà mãi trên mạn ngược. Anh bảo, muốn lên nhà anh thì trước tiên phải đến phố huyện. Từ đường cái bắt đầu đi đò dọc mất ba ngày bốn đêm mới đến được bản của anh. Nếu chèo đò ngược sông Lam lên có khi phải mất cả tháng trời mới đến nơi. Hạ không sợ điều đó. Tuổi thơ anh đã phải chịu nhiều mất mát, thiệt thòi. Cha mẹ bị nước lũ cuốn trôi khi đang vớt củi trên sông. Khi đó Tĩnh mới tròn một tuổi. Tĩnh được gia đình ông bác họ cưu mang nuôi nấng. Năm Tĩnh mười lăm tuổi thì bác qua đời. Gia đình bác chuyển đi nơi khác. Không họ hàng, anh em. Tĩnh sống nhờ vào sự đùm bọc thương yêu của bà con làng xóm nên mới khôn lớn đến bây giờ.

Nghe những lời tâm sự xót xa của Tĩnh, nước mắt Hạ tuôn rơi. Hạ thương Tĩnh vô cùng. Hạ rất muốn được bù lại cho Tĩnh những mất mát buồn đau bằng chính cả cuộc đời mình.
Đi bên nhau trên bãi cát dài cạnh mép sông, ánh trăng soi tỏ khuôn mặt hai con người đang ngất ngây hạnh phúc. Vòng tay ôm Hạ, Tĩnh thủ thỉ:
- Hạ ạ, hoàn cảnh của anh thì em đã rõ rồi đấy! Anh thấy nghề buôn gỗ bây giờ cũng gặp thật nhiều khó khăn, bất trắc. Anh không muốn mình phải luôn đối mặt với sự nguy hiểm, anh chỉ muốn một cuộc sống yên bình, vợ chồng sớm tối có nhau...
- Nghĩa là răng hả anh?- Hạ quay sang hỏi lại vẻ thắc mắc.
- Bây chừ, ở trên quê anh cũng không còn ai thân thích. Anh muốn xin phép cha mẹ em được ở lại đây, được cùng em làm nghề trồng dâu, nuôi tằm, dệt lụa. Anh sẽ quyết tâm học được nghề của quê em. Anh đã tích cóp được một lưng vốn tàm tạm, vợ chồng mình sẽ mở rộng sản xuất, cuộc sống của chúng mình sẽ khấm khá phải không em?
- Anh..!
Hạ định nói nhưng cổ họng ngắc ngứ. Hạ cảm thấy lâng lâng vui sướng. Ánh mắt cô long lanh nhìn Tĩnh. Mãi một lúc sau Hạ mới nói nên lời:
- Rứa thì còn chi vui hơn phải không anh? Em tin là cha mẹ sẽ đồng ý. Cha mẹ em rất vui khi có được một chàng rể tương lai như anh!

Đột nhiên Tĩnh cúi xuống bế bổng Hạ lên chạy vào vườn dâu đang rung rinh trong gió. Hạ vẫy vùng rồi nũng nịu đấm vào ngực Tĩnh thùm thụp. Tĩnh và Hạ nằm dưới gốc dâu. Ánh trăng hau háu khát thèm. Trong vòng tay ghì chặt của Tĩnh, Hạ cảm giác như cả đất trời nghiêng ngả. Hạ thấy mình đang bồng bềnh trôi trên dòng sông quê. Những cơn gió cứ mơn man, mơn man cơ thể Hạ. Bên tai Hạ vẳng nghe đâu đây câu ví vỗ về. Bỗng dưng con thuyền chao đảo rồi lao xuống ghềnh thác. Con thuyền húc vào những tảng đá lởm chởm sắc nhọn. Hạ lịm đi. Cô cảm thấy hình như có một viên đá găm vào cơ thể mình đau nhói. Hạ hoảng hốt khẽ kêu lên rồi choàng tỉnh. Máu! Tĩnh lò cò ngồi dậy rồi dìu Hạ xuống bờ sông. Cả hai ngâm mình dưới làn nước mát lạnh. Hạ vừa cảm thấy xấu hổ, sợ sệt nhưng cũng vừa được trải qua những cảm giác ngọt ngào của tình yêu. Cô khoát nước vào mặt Tĩnh rồi giục Tĩnh nhanh chân quảy đôi thùng gánh nước kĩu kịt về nhà.

Con đường cát nhỏ thân thuộc chạy từ bến sông vẳt lên bờ đê để về làng hôm nay sao mà ngắn thật. Hạ ước giá như con đường này bây giờ thật dài, thật dài để hai đứa được đi bên nhau thật lâu, để Hạ được thoả thuê ngắm nhìn, trò chuyện cùng người mình yêu thương. Trăng lên cao soi rõ bóng hai người liêu xiêu bên bờ cỏ. Hai chiếc bóng có lúc nhập vào nhau làm một, có lúc lại tản ra rồi lại nhập vào như trò ú tim. Phải chăng hạnh phúc đến từ những điều bất ngờ nhất chứ không phải là một sự sắp đặt hoàn hảo? Hạ thầm cảm ơn dòng sông, cảm ơn ánh trăng và câu hò đã cho Hạ tìm được hạnh phúc của riêng mình. Một hạnh phúc thật giản đơn nhưng vô cùng ý nghĩa mà không ai dễ gì có được.

Sương khuya ngấm vào da thịt nghe lành lạnh. Tiếng gà gáy sang canh lục tục cất lên. Hai chiếc bóng cứ nhỏ dần, nhỏ dần rồi khuất hẳn vào bụi tre đầu làng Vải.
*
Hạ cũng không thể nào lý giải được nguyên nhân vì sao Tĩnh bỏ làng Vải ra đi lâu như vậy. Trước hôm đi, nằm bên cạnh vợ, Tĩnh thủ thỉ muốn về trên quê ít ngày để làm giỗ cho cha mẹ, xong việc anh xuống ngay. Hạ xin đi nhưng Tĩnh can ngăn. Tĩnh bảo, sang năm hãy về, con còn nhỏ quá chưa thể về được. Hạ thương chồng vất vả lặn lội đường xa, cô bỏ vào túi chồng một ít tiền làm lộ phí để Tĩnh lên đường về quê.

Hai năm sống cùng nhau trong ngôi nhà của cha mẹ vợ, Tĩnh là một chàng rể siêng năng, cần cù và khéo tay. Hạ đã sinh được một bé gái xinh xắn đặt tên là Thảo. Thảo là thảo hiền, hiếu thảo với cha mẹ. Tĩnh bảo vậy. Cha mẹ vợ vui mừng ra mặt vì có một chàng rể tốt tính, khoẻ mạnh, tháo vát, ăn ở biết điều. Hạ thì khỏi nói. Cô luôn tự hào vì có được một người chồng như Tĩnh. Đã mấy lần Hạ hỏi han, bàn với chồng đưa con về thăm quê nội, để được ra mộ thắp hương cho cha mẹ chồng bởi từ hồi lấy nhau tới giờ Hạ cũng chưa một lần được về trên đó. Tĩnh lảng đi và nói rằng cứ để con lớn lên chút nữa rồi anh sẽ đưa em và con về cũng được. Quê anh xa lắm, mãi trên mạn ngược. Ở đâu? Cứ qua Dừa, qua Lạng, đi đò ngược sông Lam bảy ngày nữa mới tới nơi, anh chưa muốn em và con phải khổ. Nghe anh đi! Đành vậy. Hạ chịu thua.

Sau hai năm chẳng quản nắng mưa, khó nhọc, Tĩnh đã nắm được những bí quyết cơ bản của nghề trồng dâu, nuôi tằm, dệt lụa mà người vợ thương yêu truyền cho. Đó là những bí quyết giúp Hạ luôn chiến thắng trong các cuộc thi tài của làng Vải trước đây. Những tấm lụa với những sợi tơ vàng óng ánh mê hoặc mọi người bây giờ cũng đã được Tĩnh dệt nên chẳng kém vợ bao nhiêu. Hạ vui mừng vì đã chọn được một học trò đặc biệt để truyền nghề. Người học trò đó sẽ theo Hạ suốt cả cuộc đời này và cùng nhau tạo dựng nên một cuộc sống no đủ bên những đứa con ngoan.
Nghĩ vậy, Hạ vui lắm.
*
Chiếc nốc nhỏ vẫn lầm lũi đi lên phía trước. Đi mãi. Không biết qua bao nhiêu eo, bao nhiêu vực xoáy trên dòng Lam hùng vĩ này. Cha chống, con chèo miệt mài hết ngày này qua ngày khác. Ông lão sức đã tàn, hơi đã kiệt. Có lúc ông lại uể oải ngồi xuống giương đôi mắt đục mờ nhìn ra xa. Vẫn rừng xanh tiếp núi thẳm. Tìm người như ri thì biết khi mô mới tìm được? Chiếc nốc như một kẻ độc hành phiêu lưu trên sa mạc, không biết đâu là đích của mình.

Trời vừa xế chiều. Ánh nắng quái vẫn còn soi xuống mặt sông rồi hắt lên mặt người từng bóng nước rung rinh. Chiếc nốc đang đi qua một eo nhỏ có tên là eo Bớp. Hai bên rừng núi âm u tĩnh mịch. Đã thấm mệt. Hạ vừa nhanh tay chèo vừa nhủ thầm phải đi qua cái eo rùng rợn này đã rồi mới nghỉ lấy sức được. Nghĩ vậy, cô đưa tay quệt những giọt mồ hôi chảy tràn trên mặt vừa cúi lưng khua mạnh mái chèo.

Vừa qua khỏi eo Bớp, trời đất bỗng nhiên quang đãng lạ thường. Không còn cảnh núi rừng âm u mà thay vào đó là những bãi bồi chạy dài tít tắp. Những nóc nhà nhỏ nép mình dưới bụi vầu, bụi nứa đẹp như tranh vẽ. Bỗng nhiên Hạ hét to:
- Cha ơi, nhìn tề!
Ông lão vịn sào đứng dậy nhìn theo hướng tay Hạ chỉ. Phía xa xa, một vườn dâu xanh ngắt nằm bên mép sông. Càng đến gần, vườn dâu càng kéo dài lên phía trước tầm mắt của hai cha con. Ông lão ngạc nhiên thốt lên:
- Răng lại giống cảnh quê mình ?
- Rứa là đúng rồi cha ạ!- Hạ nói nhỏ.
- Đúng cái chi?- Ông lão quay lại.
- Dạ...! Con biết rồi cha ạ!

Hai cha con cho nốc vào sát gần bờ rồi cắm sào dừng lại. Trên bãi dâu có nhiều người đang lúi húi hái lá chất đầy vào chiếc sọt sau lưng. Nắng đã tắt hẳn. Cơn gió mát rượi thổi bay bay mái tóc Hạ. Cô vẫn chăm chú nhìn lên bờ. Đám người trong vườn dâu lục tục kéo nhau về. “Cha ơi!”- Hạ run rẩy kêu lên. Tĩnh và một người đàn bà vừa bước ra khỏi vườn dâu, sau lưng họ là hai chiếc sọt đầy lá xanh rờn. Hai người vừa bước nhanh chân về làng vừa nói cười với nhau, vẻ mặt rờ rỡ rạng ngời. Một lúc sau, một thằng bé chừng tám tuổi chui ra từ những lùm dâu. Nó vừa chạy vừa gọi toáng lên: “Cha mẹ ơi, chờ con với!”.

Hạ ngã khuỵu xuống nốc. Nước mắt chảy ướt đầm vai áo. Nước mắt thấm vào môi, vào miệng nghe đắng đót vô cùng. Cô muốn hét thật to nhưng lúc này bỗng dưng có cái gì ứ nghẹn, uất ức không thể bật lên thành tiếng. Hạ cảm thấy mình như vừa bị một cơn gió độc xô ngã mà không thể nào dậy được. Thấy vậy, ông lão vội chui qua mui rồi nhanh tay đỡ lấy con gái. Ông nghẹn ngào vuốt mái tóc Hạ rồi vỗ vai nhỏ nhẹ:
- Thôi, đừng khóc nữa con! Bây chừ cha con ta quay về đi, nước lụt sắp về rồi con ạ! Về đi kẻo không kịp!
- Cha ơi!- Hạ nấc lên, đôi vai rung bần bật, hai tay bíu chặt mạn nốc.

Ông lão chui sang, nhổ sào, chống nốc ra giữa dòng rồi từ từ trôi xuôi.
Trăng bắt đầu nhú lên. Cả cái khối vàng vọt kia ngọ nguậy bước ra khỏi đám mây bợt bạt. Dòng sông man mác thẫn thờ.
Hạ ngồi nhìn trân trân vào bãi dâu cho đến khi chiếc nốc bắt đầu chui vào eo Bớp tối thui.
Trong khoang, con bé Thảo vẫn ngủ ngon lành...
M.T
Từ điển tiếng Nghệ: Nốc: thuyền

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập14
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm13
  • Hôm nay1,511
  • Tháng hiện tại38,813
  • Tổng lượt truy cập3,041,460
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây