TRƯỚC BIỂN (Sơn Trần)

Thứ sáu - 18/10/2019 21:13

Truyện ngắn

1. Nó đăng kí tín chỉ cho học phần. Người giảng dạy môn học này không ai khác là thầy Nam. Nó khó khăn lắm mới quyết định dù không muốn chút nào. Không học bây giờ thì đến giữa năm sau mới học lại cùng với sinh viên khóa sau, mà vẫn thầy Nam dạy. Đắn đo, cân nhắc mãi nó mới điền thông tin người học sau cột giảng viên phụ trách. Nó là một trong số ít sinh viên đăng kí sau cùng trước khi nhà trường chốt danh sách.
Về phòng trọ, nó nằm thừ ra, nghĩ ngợi. Má gọi điện, nó cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Má bảo con đau à, nó nói không sao chỉ cảm sơ sơ thôi. Nó định nói với má về chuyện sẽ học môn học thầy Nam giảng dạy nhưng lại ngập ngừng, ấp úng. Cũng may má cúp máy vì nồi cá đang kho trên bếp. Nó thở phào. Dù sao cũng không nên làm má suy nghĩ nhiều. Tính má cả nghĩ, hay lo. Cái chuyện nói ra sự thật má giữ kín suốt gần hai mươi năm chắc cũng làm tóc má bạc đi nhiều. Nó thì lầm lì, ít nói đến vô tâm. Sự thiếu vắng người cha từ lúc sinh ra đến giờ đã làm nó không mảy may bất ngờ hay tỏ ra vui mừng khi đón nhận cái tin rằng ba nó là một giảng viên, lại là tiến sĩ của một trường đại học danh tiếng. Lúc đầu, nó ngạc nhiên, không tin và cho rằng má nhầm lẫn. Thôi má ơi, má có đùa không đấy, má có nằm mơ không đấy. Nếu nói ba con là một nông dân hay một người thợ xây may ra con còn tin được. Ba con là một kẻ mô phạm, chỉnh chu pha chút lịch lãm hấp dẫn của người đàn ông từng trải, thành đạt đấy ư? Bạn con nghe được lại cho con nhận vơ, là thần kinh đấy! Má nó khẳng định, củng cố niềm tin cho nó. Đó là sự thật con à. Làm sao má lại lừa con trai mình được cơ chứ?. Ba má gặp nhau bao giờ, ở đâu khi ba là người thành phố cách quê má hơn hai trăm cây số? Thêm nữa giữa thầy Nam và má quá chênh lệch, con không tin đâu. Má sẽ kể cho con nghe. Nhưng trước mắt, con hãy hứa với má là phải cư xử phải đạo với thầy Nam nhé!

2. Nó mang thắc mắc ấy lang thang vào mỗi buổi chiều dọc con đường đẹp nhất nhì thành phố men theo bờ biển. Nó hay thấy thầy Nam khoanh tay nhìn ra biển. Biển mênh mông, trắng xóa những đợt sóng vồ vập vào ghềnh đá. Trông thầy chẳng khác nào một dấu chấm than lặng thầm giữa giờ khắc chiều buông. Thầy đứng đó, với một tư thế, ngay dưới tán dừa, mặt hướng ra biển. Mấy hôm nay trời chuyển. Mưa suốt ngày. Nó ngồi trong quán. Quán nằm sát biển. Từ chỗ nó ngồi đến nơi thầy đứng chưa đầy năm mươi mét. Nó làm ra vẻ lơ đễnh nhưng kì thực ánh mắt lại hay liếc ra phía biển. Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Bóng tối cũng dần chiếm lĩnh không gian xung quanh. Thầy Nam vẫn không hề thay đổi tư thế, chỉ bung chiếc ô mang theo che mưa. Nó cảm giác sốt ruột muốn chạy về phía đó nhưng hình như có điều gì đó giống như sự hả hê vuốt ve lòng tự trọng đã ngăn nó lại.
Nó đã ngồi khá lâu ở quán, điều này trái lệ thường vì nó là đứa không có thói quen la cà quán xá. Ly cà phê uống dỡ, điếu thuốc cũng đã tàn. Hôm nay vắng khách. Chỉ lèo tèo vài cặp ngồi khuất sau khóm cây. Bàn trong cùng, có ngọn đèn xanh đỏ xoay tròn là nhóm sinh viên vừa vào ồn ào chuyện phiếm. Nó mặc kệ để những giọt mưa rớt long tong xuống bàn, bắn tung tóe lên mặt. Cô bé phục vụ trạc tuổi nó, hỏi nó có cần chuyển bàn không nhưng nó lắc đầu. Giọng nói của má từ đầu dây bên kia bình thản lạ lùng. Nó không nghĩ má lại cứng rắn đến thế. Nó chợt nhớ rằng má nó hiếm khi khóc. Lần ấy, lúc còn học cấp một, nó bị mấy đứa cùng lớp bảo nó là thằng không cha, lạc loài. Nó chạy về nhà ném cặp đánh uỵch trước mặt má rồi chui vô giường nằm khóc. Má kêu nó dậy ăn cơm, nó đã không thèm nhúc nhích. Đến khi má òa khóc sau chái bếp nó mới cuống cuồng bật dậy. Bữa trưa ấy, cả hai mẹ con, cơm chan đầy nước mắt.

3. Cả lớp đang ồn ào, nhốn nháo thì bỗng im bặt vì chuông reo vào lớp. Thầy Nam đĩnh đạc bước vào, gật đầu chào, rồi khoát tay, nhìn khắp lượt. Nó ngồi ở dãy giữa, bàn hai. Ở vị trí này có thể quan sát được từng cử chỉ cũng như nghe rõ từng lời giảng của thầy. Hình như thầy cũng đã tìm kiếm nó và bắt gặp ánh nhìn của nó. Lơ đễnh và thiếu thiện cảm. Thầy Nam mím môi, quay mặt và bắt đầu giới thiệu khái quát những vấn đề cần cung cấp cho sinh viên trong học phần này. Giọng thầy có vẻ run run… Còn nó thì vẫn không sao lý giải được cái duyên cớ gặp gỡ lạ lùng giữa thầy Nam và má. Lại sắp có chương trình giao lưu, ngoại khóa nên nó không thể về quê hỏi má cho rõ ngọn ngành được. Nó vẫn gặp thầy trên giảng đường, vẫn được nghe thầy giảng trong mỗi lần lớp có tiết dạy của thầy. Bạn bè thì hay bảo nó sao giống thầy Nam thế, nhất là đôi mắt và cái sóng mũi thẳng. Cả tướng đi cũng không lẫn vào đâu được. Nó chỉ cười hay lảng tránh, thì ai mà biết. Trước mặt mọi người nó tỏ ra phớt lờ, không quan tâm. Mắt vẫn nhìn lên bảng, tay vẫn ghi chép liên hồi. Dĩ nhiên nó luôn kín đáo theo dõi và biết được thầy Nam hay liếc nhìn mình và muốn tiếp cận khi có cơ hội.
“ Hùng…”. Thầy Nam ngập ngừng ấp úng. Nó đứng im nhưng không ngoảnh đầu lại, mắt cứ nhìn thẳng. Cái vỗ vai rất nhẹ, đủ để nó cảm nhận một cảm giác thật lạ, miên man chạy dọc sống lưng, khiến nó rùng mình.Thầy Nam nhìn nó với ánh mắt nửa như van nài nửa như yêu thương. Nó đã tránh ánh nhìn đó, xốc túi lên vai, dấn bước. “Con, bố muốn…”. Tiếng gọi của thầy Nam đuổi theo, tan loãng giữa tạp âm nhộn nhạo của giờ tan lớp.

son tran

4. Sau trận mưa đêm qua, chân trời, ngấn biển sạch như một tấm kính lau hết mây hết bụi. Phóng tầm mắt ra xa, nó trông thấy mặt biển mang trọn một màu lam biếc. Tiếng sóng rì rào như bài ca bất tận về sự giàu có của đại dương. Những con sóng bạc đầu gối nhau đùa giỡn tạo nên những âm thanh, những khúc hát du dương. Nhưng nó cảm thấy lòng trĩu nặng bao suy tư, không hiểu sao như vậy. Và một điều nó cảm nhận được là chính cảnh biển nơi đây đã đưa nó về với làng quê nghèo, nơi ấy có bà ngoại, có má nó. Một cuộc sống tảo tần lam lũ. Một phận đời đầy trái ngang. Nó nghiệm ra được khi kiến thức sách vở đã dạy nó, khi cuộc sống của bạn bè xung quanh bắt nó hiểu và không nên hời hợt trong suy nghĩ. Vậy nên khi má cho biết về ba, nó đã đón nhận một cách dè dặt, có phần nghi ngờ. Nó đã hai mươi tuổi, nghĩa là cái bí mật mối quan hệ giữa má và thầy Nam được giấu kín ngần ấy năm. Trong thời gian ấy, thầy Nam có liên lạc, gặp gỡ má hay đã xóa sạch những gì đã từng gắn bó với má? Tại sao thầy không tìm về với nó, dù chỉ một lần. Thầy Nam có biết má và nó khổ sở như thế nào không?
Nó không có tuổi thơ. Nó không được yêu thương chăm sóc như nhiều đứa trẻ của làng chài này. Nó lủi thủi chơi một mình bên chiếc thúng cũ, rách tươm. Chơi chán thì ngủ ngay cạnh trên những tàu dừa khô rụng vương vãi. Má thì ngồi đan lưới hay lụi cụi làm những việc mà người ta thuê mướn. Mặt má hay cúi xuống, mắt má buồn sâu thẳm. Có hôm nó thấy má khóc, nước mắt nhòe hai má, mái tóc rủ xuống che gần kín mặt, chỉ nghe tiếng thút thít. Bà ngoại đứng nép ở chái hiên nhìn má lắc đầu. Nó ôm má bằng đôi tay non nớt, không chặt. Má xoa đầu nó và khóc to hơn. Nhìn dáng đi tập tễnh và mái tóc dần xơ rối của má, nó ứa nước mắt. Nó hận ông trời sao bất công đã cho má gương mặt đẹp mà nhẫn tâm làm cho đôi chân của má không được lành lặn.
“Hùng!” Một tiếng gọi từ phía sau. Là thầy Nam. Nó lí nhí: “Em chào thầy ạ!”. Khi nói xong, nó kịp thấy cơ mặt của thầy Nam giãn ra kèm theo một cái nhíu mày. Nó định quay mặt thì thầy Nam đã chụp lấy tay nó, giọng khẩn cầu: “Con, hãy để cho bố giải thích?”. Nó cúi mặt, cắn chặt môi dễ đến bật máu.Thầy Nam thủ thỉ bên tai. Nó biết lúc này là cơ hội để thầy trút hết nỗi lòng để cho nó hiểu mong nó tha thứ, hãy ít ra để nó không còn tránh mặt thầy nữa.
Không ai có lỗi cả. Chỉ tại duyên trời. Nó đã từng nghe má nó nói và giận má nó lắm. Lúc này nó đã học cấp ba rồi. Vẫn thấy má lặng thầm, cô đơn. Bà ngoại thì nằm liệt giường mấy năm rồi mất. Nó đỡ đần má việc nhà trong những buổi không đến trường. Má độ lượng, nhân từ ngay với kẻ đã làm mình đau. Nó đã nghĩ vậy. Má đã cố tình biến mọi kí ức buồn thương thành hoài niệm đẹp. Để rồi khi nhắc đến người đàn ông đầu tiên của đời mình bao giờ má nó cũng nhỏ nhẹ, ân cần không chút giận hờn, trách móc. Còn nó thì ngược lại. Cố chấp và tự trọng. Chuỗi ngày tháng đã qua, đối với nó, thật bình yên, hạnh phúc dù khuyết một người đàn ông để nó gọi bằng ba như bao đứa trẻ khác. Chính tình yêu vô điều kiện của má dành cho nó khiến nó nảy sinh lòng ích kỉ rằng không có ai đánh cắp, tranh giành được. Nên nó đã mơ hồ sợ một sự xáo trộn trong mối quan hệ giữa nó và má. Khi biết ba nó còn sống và đang là giảng viên, nó đã tự tạo cho mình vỏ bọc cứng rắn cùng thái độ bất hợp tác trong mọi trường hợp.Nó vừa muốn giữ chặt tình cảm giữa má và nó, vừa muốn thầy Nam đau khổ như má nó từng đau khổ. Đấy là sự ích kỉ, nó biết nhưng không còn cách nào khác.
“Bố muốn thăm nơi con ở!”. Thầy Nam nhẹ nhàng khi đón nó ở cầu thang. Nó dạ và lên xe. Con hẻm hẹp, ngoằn ngoèo lại mới mưa, đọng nhiều vũng nước nên xe phải dừng lại đầu đường. Nó lúi húi bước, thầy Nam theo sau.Thầy Nam đã ái ngại lắc đầu khi nhìn căn phòng chật chội,bừa bộn . Nó rót nước đặt trên chiếc bàn học cũ, xộc xệch: “Mời thầy uống nước!”. Thầy Nam nhìn trân vào mặt nó: “Con không thể gọi ba được sao?”. Nó không nói gì, tránh câu hỏi ấy bằng việc dọn dẹp mấy chiếc áo bẩn tống vào góc phòng. Thầy Nam nán lại chừng mười phút thì về. Cảm giác nếu ở lại cũng không cứu vãn được gì. Nó luôn cúi mặt, ậm ừ, hỏi gì nói nấy, không phản biện cũng như không thiết tha duy trì cuộc nói chuyện. Thầy Nam hiểu tâm tính của nó nên thông cảm và muốn chia sẻ. Cái lỗi này do người lớn. Thầy biết điều đó. Nó cũng sẽ khó dễ dàng chấp nhận. Nên thầy tìm mọi cách để bù đắp. Thầy sẽ sắp xếp về quê nó, cái xóm đạo nghèo nằm ven biển rợp bóng dừa xanh, nơi đã gieo vào kí ức thầy những tháng ngày ít ỏi là sự bình yên, hạnh phúc. Điều này trái lời giao ước với má nó. Nhưng thầy không thể không làm.

5. Nó về quê gần như cùng lúc với thầy Nam. Trong căn nhà tuềnh toàng, đồ đạc đơn sơ,bàn thờ ngoại một nén nhang vừa thắp, khói bay chập chờn, ba con người lặng im, nếu nói thì cũng vài ba lời rời rạc. Má nó không oán trách cũng không hồ hởi trươc sự có mặt đường đột của thầy Nam. Nó cũng không mảy may vui mừng khi công khai xác lập mối quan hệ cha con với thầy. Còn thầy Nam có vẻ lung túng trước sự đón tiếp của má con nó. Có lẽ chuyện quá khứ được chôn quá lâu để bây giờ người trong cuộc hiểu lầm rằng những quy ước giữa họ lơi lỏng, khiến con trẻ đau lòng, oán hận. Nhưng rồi, khoảng cách dần xích lại, những giọt nước mắt vỡ òa sung sướng khi tờ thư nhàu nhĩ giấu kín trong ống tre được má nó mang ra.Nó nhìn thầy Nam qua làn nước mắt. Thầy Nam mím chặt môi như thể kìm chặt vào lòng những xót xa mà suốt hai mươi năm thầy cố giấu.

Bữa cơm đạm bạc được dọn lên. Nó ăn ngon lành. Câu chuyện giữa má và thầy Nam khiến nó đôi lúc dừng lại, để cảm nhận, để thứ tha. Hai người khác đạo không thể đến với nhau. Thầy Nam là con một. Má nó tật nguyền cần một đứa con để thủ thỉ tuổi già cô quạnh… Tất cả lại xây đắp bởi một tình yêu đầu đời của người con gái quê thật thà nhưng cứng cỏi. Má nó đã âm thầm nuôi con và luôn hướng con đến điều tốt đẹp. Thầy Nam lập gia đình, thăng tiến trong công việc đều là ước muốn của má. Má không muốn mình sống dựa dẫm vào tình yêu ít nhiều chênh lệch. Hai mươi năm qua, má vẫn dõi theo hành trình của thầy. Việc má cho nó thi vào trường đại học ấy cũng nằm trong quy ước ngầm giữa hai người…

6. Biển đêm. Trăng như dát bạc khắp nơi. Mặt biển phủ đầy ảnh trăng, lấp lóa theo từng nhịp sóng. Cả vạt rau muống biển ướt sương cũng đẫm một màu trăng. Nó và thầy Nam ngồi cạnh nhau, nghe tiếng biển ru êm từng điệp khúc. Những gì cần nói đã nói hết rồi. Lòng nó giờ đã dịu êm như mặt biển đêm kia. Nó cảm thấy hạnh phúc khi bắt gặp ánh nhìn độ lượng từ má và sự chân thành trong lời nói của thầy Nam. Ngày mai nó trở lại trường. Nó sẽ được sống trong yêu thương đủ đầy của thầy Nam và má.
Bất giác, thầy Nam quay sang: “Hùng, con…”. Thầy ngập ngừng khi chạm phải ánh nhìn khó hiểu của nó. Nhưng một lát thôi, nó nhoẻn miệng cười, thốt lên: “Ba!”.


Sơn Trần

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập5
  • Hôm nay1,456
  • Tháng hiện tại34,822
  • Tổng lượt truy cập2,639,344
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây