NGƯỜI ĐÀN BÀ NHẶT SÓNG - Tác giả Tâm An

Thứ tư - 30/09/2020 08:05
NGƯỜI ĐÀN BÀ NHẶT SÓNG

Hoàng hôn đỏ rực và biển mãi vẫn xanh mặc cho con sóng cứ hiền hòa trải bọt trắng xóa lên bờ cát. Người đàn bà khoác chiếc túi trên lưng cần mẫn dọc theo con sóng, cúi nhặt những thứ nổi trên triền cát như vỏ lon bia, những con sò gai hay những túi ni lông dập dềnh trên sóng nước.
Người đàn bà khắc khổ với những sóng nhăn trên khóe mắt, vài sợi tóc đã đổi màu trắng như sợi tơ nhền nhện. Chị ta cúi nhặt một con ốc to với lung linh những sắc màu. Bàn tay xoay vỏ ốc mân mê tìm ánh sáng phản chiếu để nhìn những thứ màu lấp lánh. Đôi môi nở nụ cười, hồn nhiên và xen chút gì đó vụng dại. Đôi bàn tay khua con ốc xuống sóng nước và chùi vào vạt áo rồi cho vào chiếc túi nhỏ đeo bên hông.
Người đàn bà khom lưng cõng chiếc túi căng phồng rác như dã tràng xe hòn cát mặn. Người ta chỉ gọi chị ta bằng cái tên cô Lam rác, kẻ độc miệng thì gọi đơn giản hơn, Lam khùng !
........
Ở vùng đất này ngoài biển và những cơn bão sầm sập hằng năm thì còn có cả đàn bà và trẻ con. Còn đàn ông trai tráng thì đi sạch. Họ đi về phía biển, cưỡi lên những con sóng bạc màu lao ra khơi xa. Họ đón chờ những tôm cá đầy ắp khoang thuyền. Và rất nhiều cơn bão cuốn xô nhấn chìm những gã đàn ông vào trong biển. Bọn trẻ nơi đây đứa nào cũng đen nhẻm, mái tóc vàng cháy lơ thơ và đặc biệt là đôi mắt. Những đôi mắt ngây dại....
Lam yêu những đứa trẻ chân trần, mình trần đen trũi và mái tóc vàng hoe. Thế nên cô cũng yêu cả mảnh đất này dù bao lần bạn bè cô giục cô nộp đơn, thậm chí đút lót ít tiền để chuyển công tác dạy học về thành phố. Cô chỉ cười, dạy ở đâu chả là dạy, ai cũng như thế thì lấy đâu ra giáo viên để dạy lũ trẻ nơi đây.
.........
Con bé nhào về phía biển nó lướt trên những con sóng, bàn tay nhỏ xíu xinh vẫy gọi tên cô "mẹ Lam ơi......"
Chiếc váy trắng tinh tung bay hòa vào màu xanh của biển, nụ cười trong veo trên khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu đang cười với cô, réo gọi cô. Cô đưa tay hướng về phía con bé, bàn chân cô bước vội theo nó. Cứ mỗi khi tay cô sắp chạm vào nó thì nó lại lùi xa, hình ảnh nó mờ dần rồi sáng lòa lên như hiện thân của một thiên thần. Cô òa khóc và bừng tỉnh.
Chỉ còn màn đêm và ánh sáng hắt lên cửa sổ từ ngọn hải đăng phía đầu ghềnh. Cô ngồi bó gối nước mắt chảy dài hòa vào đêm vắng.
..........
Lam vẫn lên lớp, vẫn dạy cho lũ trẻ những bài học ê a.. Nhưng sáng nay đôi mắt cô chỉ nhìn qua song cửa sổ nơi phủ một màu xanh vuông vức vừa khít ô cửa. Ngoài kia là biển, nhưng biển sáng nay yên bình quá, chỉ có những con sóng lăn tăn dập dềnh nhè nhẹ. Đầu óc Lam chỉ nghĩ đến giấc mơ đêm qua. Lũ trẻ chăm chỉ nắn nót từng nét chữ lên cuốn tập. Còn Lam mải nghĩ về giấc mơ, mãi suy nghĩ mông lung về chồng cô. Người cô yêu thương biền biệt lênh đênh trên sóng nước đại dương...Nghĩ về cái ngày cô nhận được tin cả đội thuyền đánh cá của chồng cô bị bão đánh chìm.
..........
Hôm nay chủ nhật. Cô lại ra với biển với chiếc túi trên tay. Đôi chân cô bước đi chậm rãi trên cát. Cát lún dưới chân cô nơi mép sóng, mát lành mềm mại như nhung. Con sóng đuổi nhau vào bờ, xô vào chân cô như mơn trớn. Bàn tay cúi nhặt những thứ đồ nhựa, những lon nước hoen rỉ và những túi ni lông cho vào chiếc túi cô đeo bên mình.
Phía trên cao nơi chuỗi hàng quán nằm ẩn mình trong những rặng dừa, những hàng phi lao là những du khách. Họ về đây tắm biển. Ngắm những cánh buồm dong khơi và ăn uống những thứ đồ hải sản. Họ chủ yếu là những con người nơi thành phố văn minh xuống đây. Và dĩ nhiên càng văn minh thì rác rưởi càng nhiều. Người thành phố họ ăn uống nhiều và vứt rác thoải mái lên bãi biển. Cô len lỏi vào những dãy bàn ghế nghiêng ngả không người nơi bữa tiệc vừa tàn. Cúi nhặt những thứ rác thải. Cô cẩn thận nhặt những vỏ lon bia đặt ngay ngắn lên bàn. Vì cô hiểu rằng những chiếc vỏ lon đấy không thuộc về cô.
- chị Lam đấy à....
Cô chủ quán đon đả chào cô và dúi vào tay cô một túi đồ ăn.
- vài con ghẹ tươi em luộc thêm cho chị đấy. Không phải đồ thừa đâu.
Lam gật đầu cảm ơn chị ta. Trong ánh mắt ấy Lam hiểu có sự hàm ơn vì cô đang làm việc có ích cho chị ta, cho cả cái bãi biển này thêm sạch đẹp.
.......
Người đàn ông nắm lấy tay Lam. Gỡ chiếc túi từ tay Lam, anh ta cất giọng nói
- sao cô cứ làm cái việc điên khùng không công này mãi thế. Cả cái đội vệ sinh môi trường của bãi chúng nó ăn lương hẳn hoi mà có đi làm như cô đâu? Cô dành hết việc người ta rồi còn đâu nữa.
Lam lặng im không nói, cô lặng lẽ bước đi trước sự bất lực của người đàn ông chở rác.
.........
Một đám người ngồi dưới tán Ô xòe rộng trên bãi. Họ ăn uống chuyện trò. Chàng trai bập bùng ghitar bên cô gái có thân hình bốc lửa đang cao giọng hát.thỉnh thoảng cao hứng cô đứng dậy uốn éo khoe những đường cong. Gã đàn ông khác ngửa cổ tu ừng ực cạn chai bia, đôi mắt gã dán vào hình thể cô gái nóng bỏng. Gã ném chai bia rỗng ra xa vỗ tay tán dương cô ta.
Lam nhặt chiếc vỏ chai, cô bước tới dằn mạnh xuống bàn với ánh mắt giận giữ trước sự ngơ ngác của đám du khách.
- Vô ý thức
Tiếng guitar ngưng bặt, đám người ngồi im ngơ ngác. Vài cô gái hiểu ý nhặt đám vỏ chai quanh mình cho vào chiếc két gọn gàng. Lam quay mặt bước đi
........
Hoàng hôn lại tô đỏ cả một góc trời xa nơi mặt biển. Phủ cả một vạt màu lên sóng nước phía xa xăm. Cô lại đi dọc theo bờ cát nơi con sóng đang chồm lên chân cô. Sóng mang cả một con búp bê về phía cô, ngỡ rằng mỗi khi cô có thể chạm tay vào thì nó lại trôi ra xa theo con sóng. Lam cố ngược con sóng, cố chạm vào con búp bê bằng vải. Y hệt giấc mơ đêm qua. Con sóng bỗng chồm lên cao bao phủ lên thân thể cô. Lam thấy mình nhẹ bẫng, bàn tay cô nắm chặt con búp bê trong tay, cô ôm chặt nó vào lòng. Nước biển cay xè mặn chát, cô cảm nhận nước biển xộc vào mũi vào miệng cô, xâm lấn bọp nghẹt đường thở của cô. Cô đã buông xuôi....
Biển chiều

.........
Người đàn ông trước mắt cô. Bàn tay rắn chắc vẫn từng nhịp đè lên lồng ngực cô. Gã áp miệng thổi căng lồng ngực cô như trút luồng sinh khí. Miệng gã réo gọi tên cô.
Lam nôn ra cơ man nào là nước. Mặn, chát và đắng nghét nơi cổ họng. Cô ho sặc sụa, mở mắt nhìn lên gã đàn ông đang ngồi trên bụng cô. Cô cảm nhận được ánh mắt vui sướng của gã. Bất ngờ gã cúi xuống ôm chặt lấy cô. Lam cảm nhận được vòng tay gã rắn chắc.và cả hơi ấm gã đang truyền sang cô nóng dần lên.
..........
Cô kể cho gã nghe về cô, về chồng cô. Về đứa con gái của cô đã chết. Con bé dẫm phải một chiếc vỏ chai trên bãi. Một vết thương nhỏ dần loét ra đỏ tấy. Nó sốt cao lên cơn co giật và tím tái. Cô bất lực ôm lấy con bé cho đến khi lạnh ngắt...
Mọi việc xẩy ra thật chóng vánh chỉ trong một đêm mưa tầm tã.
Gã khẽ cựa mình
- Anh đừng buông tôi ra. Hãy ôm tôi chút nữa...
...........
Bình minh lại lên, ánh sáng đỏ lại tô màu lên con sóng. Trời và biển lại trong và xanh. Biển đưa vị mặn thả vào trong gió, vị của biển hăng hăng mặn mòi khiến con người ta khi đã quen thì rất khó quên.
Trên bãi biển từ sau hôm đó người ta vẫn thấy Lam đi dọc theo những con sóng. Cô vẫn cúi nhặt những chiếc vỏ bao ni lông trôi dạt, những thứ rác trên bãi và những thứ rác nơi xa sóng đánh dạt bờ. Chỉ có điều đi bên cô là người đàn ông chở rác và chiếc xe bò. Dù thế người ta vẫn thấy vô cùng tình tứ...

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập4
  • Hôm nay762
  • Tháng hiện tại36,136
  • Tổng lượt truy cập2,676,894
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây