Truyện ngắn của Tịnh Bảo

Thứ sáu - 02/10/2020 11:56
LŨ ĐỎ

Sông Cái Sắn đỏ ngầu dưới nắng trưa, nước sông cuộn lên từng cơn quằn quại.
Trên một bãi đất trống, đám đông khoảng hơn mười người đang tụ tập nhốn nháo, có tiếng cãi vã, tiếng cằn nhằn cau có, tiếng chửi thề, tiếng hối thúc nhau. Xen lẫn vào âm thanh hỗn độn đó còn có tiếng xé vải, tiếng đinh đóng vào ván gỗ. Xác một người phụ nữ nằm trên cái chiếu cũ được phủ cái mền lấm chấm những mảng rách không còn nhận ra nó là màu gì.
Tiếng kèn đám ma rên rỉ. Mấy người đạo tì bắt đầu đặt xác vợ hắn vào quan tài, gọi là quan tài cho nghiêm trang vậy thôi, thật ra đó cũng chỉ là một cái hộp lớn hình chữ nhật, được đóng ghép sơ sài bằng 6 tấm gỗ Gòn của những người trong hội từ thiện góp lại mua cho vợ hắn. Cuộc sống nơi đây ai ai cũng đều khó khăn, nhưng vì người ta nghĩ thấy thương cho vợ hắn, thương cho tụi nhỏ nên mỗi người góp một tay vào phụ giúp làm cho xong cái đám ma.
Hắn không có nhà, mọi người làm đám ma cho vợ hắn trên một bãi đất trống. Đám con nít trong xóm chen nhau ngó vào giữa đám đông đang chộn rội. Người đàn ông khoảng ngoài năm mươi tuổi đang hì hục đóng những cái đinh vá một miếng gỗ nhỏ vào cái nắp quan tài bị thiếu một góc, thấy bọn trẻ um xùm, ông trợn mắt lên la tụi nhỏ.
_ Đi ra chỗ khác chơi. Người chết thì có gì mà tụi bay nhiều chuyện?
Bọn trẻ bỏ chạy, nhưng chúng vẫn len lén tìm những vị trí thưa người để nhìn vảo bên trong cái lều. Có ba đứa trẻ quỳ dưới đất, bên cạnh quan tài, đứa con gái lớn mới mười ba tuổi, đứa con trai thứ chín tuổi, con gái út vừa bốn tuổi. Cả ba đứa khóc như mưa, bà con trong xóm bắt đầu kéo tới chật cả bãi đất trống. Người thương, kẻ ghét đều có mặt, nhưng ai cũng tội nghiệp cho cái chết của vợ hắn, tội nghiệp cho ba đứa trẻ sớm mồ côi mẹ.
Hắn ngồi vật vã dưới gốc cây xoài gần đó, hai mắt đỏ ngầu, da tái xanh, cái đầu trọc đầy chân tóc xanh rì và gương mặt đầy sẹo lồi lõm làm cho hắn không khác gì một tên côn đồ. Mà hắn côn đồ thật, từ sáng đến tối, rồi lại từ tối đến sáng, người ta chỉ thấy hắn ôm chai rượu tu ừng ực, đi khắp xóm, miệng lẩm bẩm chửi rủa, chửi ai thì người ta không biết, bởi chẳng ai muốn nghĩ là hắn đang chửi mình. Hắn y như Chí Phèo, hắn chỉ biết uống rượu, gây sự với mọi người, cào mặt ăn vạ, đánh đập vợ con, chửi rủa mọi người rồi lại lăn ra bờ tre, gốc chuối mà ngủ. Hơn hẳn bậc tiền nhân xưa, hắn lại còn thêm một tính xấu: Hắn ghen, ghen khủng khiếp, bất cứ một dấu hiệu nhỏ nhặt gì cũng đều có thể là lý do khiến hắn ghen tuông.
Thấy mọi người xúm lại thành một đám đông ồn ào, hắn cũng liêu xiêu cố gượng dậy, định đến gần. Tay hắn bám vào cành xoài mảnh dẻ thấp nhất ngay trên đầu, nhưng chân này líu ríu vướng vào chân kia, tay run lẩy bẩy, cành xoài gãy đôi, hắn té sấp mặt xuống đất. Hắn làu bàu chửi mấy câu rồi lăn ngửa ra ngủ, không thèm quan tâm tới đám người đang bu đông bu đỏ đằng kia.
Vợ hắn từng là cô thôn nữ có nhan sắc, tuy không sắc nước hương trời, nhưng cũng đủ làm nhiều gã trai si mê, trong đó có hắn. Lúc đó hắn biết, đối thủ của hắn là những gã trai hiền lành chất phát, còn gã lại là thằng vô công rỗi nghề, suốt ngày chỉ biết tụ tập theo mấy băng nhóm đá gà, cờ bạc kiếm tiền canh độ để ăn chơi tiêu xài qua ngày thì hắn biết chắc mình chỉ có thể nhận về thất bại.
Vậy là hắn lên kế hoạch, chờ đợi thời cơ. Hắn lén lút bám theo từng bước đi của cô gái như một con thú đang rình mồi. Để rồi, tất cả rách tươm, vỡ tan trong một đêm tối trời mưa gió khi ba má cô gái vắng nhà đi dự một đám giỗ ở xa.
Âm mưu thành công, hắn nhìn cô gái đang ép mình sát vào góc nhà khóc không còn ra nổi tiếng. Một thoáng, trong con người vô nhân tính của hắn bỗng dấy lên chút thương xót, không phải vì hối hận, mà vì hắn thấy cô khóc, hắn nghĩ: Có lẽ cô bị đau. Nhưng hắn vẫn khoác áo quay đi, coi như đó là một việc làm không có gì phải áy náy. Ra tới cửa, bước chân của hắn chậm lại.
_ Chuyện đã lỡ rồi, nếu em đồng ý thì tôi sẽ lấy em. Còn nếu em không chịu thì…. em đừng có trách gì tôi.
Nói xong, hắn bước nhanh, trơ trẽn châm điếu thuốc hút rồi chu miệng huýt sáo.
Không được học hành nhiều, laị sợ mang tiếng xấu cho cha mẹ. Một tuần sau cô gái chủ động tìm hắn nói rằng cô hy vọng hắn sẽ giữ lời hứa cưới cô làm vợ. Hắn nghe xong, trong bụng như đang đốt pháo hoa, chỉ một chút xíu thiếu kiểm soát là hắn đã hét lên. Nhưng không, giờ đây cô gái đã bị khuất phục, tự tìm hắn van xin, kẻ cần nhận ân huệ chính là cô ta. Vậy thì tại sao hắn không nhân cơ hội này tỏ ra cao ngạo một chút? Hắn nhìn cô cười khẩy.
_ Tôi không hề ép em. Để về sau em khỏi nói tôi lợi dụng, nếu em cho tôi không xứng thì cứ tìm thằng khác. Tôi cũng không thấy mình bị xúc phạm hay gì đâu.
Cô gái không nói, chỉ im lặng cúi đầu. Cô hiểu những gì hắn nói nhưng cô không thèm trả lời. Bởi vì cô chẳng còn thiết tha gì ở một tương lai trước mắt nữa. Ba má cô, vẫn luôn răn dạy cô rằng trinh tiết là mạng sống. Vậy nên, bất kể kẻ xấu xa trước mặt mải mê phô trương, khoe khoang lòng tốt của hắn, cô chỉ thở dài rồi nói.
_ Tôi suy nghĩ rồi. Tôi lấy anh.
Một đám cưới không kèn trống, không sính lễ, không rước dâu hay có một mân cơm nào để chứng tỏ cô là một cô dâu trong ngày cưới. Hắn sang nhà cô vào một buổi sáng. Hắn nói với ba má cô về việc cưới hỏi, rồi xin phép đưa cô về chỗ mình. Ba má cô, những con người thật thà đến đáng thương. Cái nghèo khổ của bao đời đã trói chặt hết sức mạnh của họ. Họ lạc hậu và bảo thủ. Họ biết con gái bị hại. Họ nhục nhã vì con chứ không vì thương xót hay căm hận kẻ khốn nạn đã gây tội với con của họ. Thế nên, khi hắn hỏi cưới, họ chẳng cần suy nghĩ gì nhiều, họ đồng ý và quay sang coi hắn như một ân nhân cứu vớt danh dự cho những con người đã quá nghèo nàn từ vật chất đến tinh thần và cả tình thương dành cho con cái.
Cưới được vợ, hắn vẫn không thay đổi gì. Hắn vẫn theo chân những kẻ cờ bạc, đá gà. Hắn dành nhiều thời gian để chơi bời và ghen tuông. Hắn sợ vợ hắn khổ quá sẽ đi theo người khác. Ấy vậy mà, dù sợ, hắn vẫn không chịu thay đổi. Số phận thật không công bằng khi cột chặt cuộc đời người phụ nữ ấy vào hắn, bao nhiêu năm sống chung là bấy nhiêu tháng ngày khổ ải. Cô đã quen với việc gánh vác gia đình, bởi vậy lúc này cô lại tiếp tục gánh lấy cuộc đời hắn bằng những gánh xôi.
mien tay tuyet dep trong trien lam anh mua nuoc noi 1
Rất nhiều lần, xóm nhỏ ven sông Cái Sắn chứng kiến cảnh hắn ghen tuông rồi đánh vợ. Hầu như lần nào cũng vậy, sau khi bán hết thúng xôi trở về, vừa bước chân xuống cái ghe nhỏ. Đó cũng là chốn nương thân duy nhất cho gia đình năm người của hắn, là hắn lại cầm dao rượt vợ chạy cùng làng khắp xóm chỉ vì hắn nghi ngờ “Sao hôm nay mày về trễ?”. Có hôm bị đánh lúc nửa đêm, vợ hắn đành chạy vào nhà một người trong xóm xin trốn. Thương tình, nhà đó đồng ý cho vợ hắn trốn nhờ. Vào bên trong, vợ hắn sợ hại chui tuốt vào gầm giường nằm im.
Nào ngờ hắn phát hiện ra, hắn gào chửi chủ nhà rồi chửi tới vợ. Gọi hoài không được, hắn châm lửa đòi đốt nhà người ta khiến ai cũng hoảng hốt, chịu thua thằng Chí phèo thời nay.
Từ đó, không ai dám bao che vợ hắn nữa. Không còn ai dám cho chỗ trốn mỗi khi bị chồng hăm giết, nhiều lần vợ hắn nhảy xuống sông Cái Sắn tự tử. Khi được người ta cứu lên, vợ hắn chỉ biết khóc, than trách “Tui chết đi thì tui mới hết khổ”.
Người ta ngán ngẩm lắc đầu, chỉ biết khuyên một câu “Mày hết khổ nhưng ba đứa con mày sẽ khổ hơn gấp trăm lần, mày đành lòng hả?”. Vợ hắn lại khóc, rồi lại cắn răng chịu đựng để mà sống vì con.
Thấy vợ bắt đầu trơ lỳ không còn phản kháng trước những trận đánh thừa sống thiếu chết. Hắn như mất hết hứng thú sống. Hắn tìm tới rượu. Trong lúc thần men ve vuốt cái đầu không có não của hắn, hắn nghĩ ra nhiều thứ ngược đời. Hắn ép vợ nghỉ bán xôi. Nhưng kinh tế nhà hắn thuộc vào diện không thể nào nghèo hơn được nữa. Thuyết phục chồng không được, vợ hắn chuyển sang quẩy gánh đi mua ve chai. Công việc mất nhiều thời gian giang dãi ngoài đường, hắn càng thêm điên tiết, ghen tuông. Chi tiêu cho gia đình ngày càng tăng, hắn uống rượu ngày càng nhiều. Hắn miễn cưỡng đồng ý nhưng trong lòng luôn hậm hực. Chỉ một thời gian ngắn, những cơn ghen lại bùng lên, những trận đòn và những cơn mưa nước mắt lại đổ xuống.
Đứa con gái lớn giống má như đúc, cũng chỉ học hết lớp hai, ở nhà phụ má bán xôi với lượm ve chai mấy năm nay, đứa con trai đã chín tuổi mà chưa được đi học. Trong khi hắn vẫn suốt ngày say xỉn, chửi bới làng xóm, gây gổ với tất cả mọi người trong xóm. Ai bênh vợ hắn một câu, đàn ông thì hắn nghi là ngoại tình với vợ, đàn bà thì sẽ nghe hắn chửi bằng những câu tục tĩu nhất trên đời. Dần dần ai cũng xa lánh gia đình hắn. Các con hắn đều ngoan, nhưng cũng không có một đứa trẻ nào trong xóm chịu làm bạn với chúng, chỉ vì sợ hắn, sợ dính vào thằng Chí Phèo.
Sáng nay, lúc mọi người còn đang yên giấc thì nghe tiếng la thất thanh của đứa con gái lớn của hắn, nó chạy khắp xóm la khóc: “cứu má con với, má con chết rồi, có ai cứu má con đi”.
Mọi người bừng tỉnh giấc, rồi đổ xô đến eo nước bên một khoảng đất trống cạnh con sông, là nơi gia đình hắn đậu ghe. Tất cả đều sững sờ, vợ hắn nằm sấp, chết cứng ở mui thuyền, da tím đen, mắt không nhắm lại trừng trừng nhìn tất cả mọi người. Trong tay vẫn còn nắm chặt chai thuốc trừ sâu hiệu Tin cực độc.
Mấy người đàn ông lớn tuổi kêu người đốt đèn trong ghe, có mấy người chạy về mang bóng đèn câu dây điện ra thắp sáng cái ghe. Chỉ có xác vợ hắn trên thuyền, ba đứa con thì đứng trên bờ kêu khóc thảm thiết.
Mọi người ồn ào, mỗi người nói một câu, tham gia một ý, nhận xét một kiểu về chuyện đưa xác vợ hắn lên bờ. Chẳng ai thèm hỏi tới hắn, cho tới khi cái xác đã yên vị trên bãi đất trống, hai người đàn ông quay lại ghe dùng rượu trắng tẩy uế thì họ mới sực nhớ ra một chuyện, một trong hai người la lên.
_ Có ai thấy thằng Chí Phèo không?
Lúc này mọi người lại ồn ào lên, vì họ bực bội, vì họ cảm thấy không thể tin rằng có một người đàn ông làm chồng như vậy.
_ Vợ nó chết mà nó còn lết xác đi đâu?
Mọi người giơ bóng đèn điện lên tìm, cũng có người chẳng muốn nhìn thấy hắn, họ thờ ơ đứng ngó. Rồi một lát sau, những người tìm kiếm thấy hắn nằm chèo queo trong bụi chuối cạnh bờ sông gần đó. Hắn ngáy như sấm, hắn không biết vợ hắn đã chết, có người bất mãn chép miệng.
_ Trời không công bằng, loại người như nó sao không chết đi cho rồi.
Vợ chết, hắn coi như không liên quan tới mình. Loạng choạng mò xuống ghe, gom hai lon gạo cuối cùng trong hũ gạo mang ra tạp hoá đổi lấy rượu, về ngồi dưới gốc cây xoài uống, say xỉn rồi chửi bới.
Chôn vợ hắn xong, mọi người gom tụi nhỏ lại dặn dò mấy câu. Người phụ nữ lớn tuổi gặng hỏi đứa con gái lớn của hắn về nguyên do cái chết của má nó. Đứa bé tuy mười ba tuổi nhưng ốm yếu và xơ xác, nó vừa khóc, vừa kể đứt đoạn cái nguyên nhân khiến má nó phải uống thuốc trừ sâu để tự tử, chỉ vì má nó mua ve chai về trễ, trên người lại còn dính những vết trắng. Ba nó ghen tuông rồi đè má nó ra làm việc đồi bại trước ánh mắt sợ hãi của ba chị em đang co ro nép vào nhau không dám ho lên lấy một tiếng.
Kể xong đứa con gái mười ba tuổi của hắn khóc ròng.
Mọi người chôn vợ hắn ở giữa một cánh đồng trống. Coi như nghĩa cử dành cho người chết đã trọn. Họ nhìn tụi nhỏ xót thương nhưng cũng không thể giúp gì, chỉ có thể thay nhau cho tụi nhỏ bữa thì lon gạo, bữa thì con cá, hoặc xíu nước mắm nước tương.
Hai tuần sau cái chết của vợ, người ta thấy hắn có vẻ “ hơi tỉnh táo”. Nói vậy là vì từ khi hắn cùng vợ con ra ở cái eo nước này thì chưa ngày nào, chưa lúc nào người ta thấy hắn không say xỉn. Có lẽ mãi cho tới lúc không còn gì có thể đổi ra rượu, hắn mới nhận ra là vợ hắn đã chết. Hắn ra thăm mộ vợ, những người đi cắt lúa chạy lũ thấy hắn ngồi trầm ngâm trước mộ, mặt hắn vẹo qua một bên, như đang suy nghĩ điều gì đó. Nhưng chỉ được một lúc thì hắn đứng dậy phủi quần bỏ về thẳng.
Một tháng sau, thời điểm nước lũ rút xuống. Vào một ngày nắng vàng, ấm áp. Hắn cùng ba đứa con chống ghe đi đâu không rõ. Người ta thấy hắn chống ghe ra khỏi eo nước, nhưng người ta ghét, người ta căm, nên người ta không thèm bận tâm suy nghĩ.
Từ đó, làng xóm yên ả, cái eo nước cũng yên ả. Thinh thoảng cũng có người thắc mắc hắn đưa con hắn đi đâu, nhưng câu hỏi chỉ thoáng qua như giọt nước rơi xuống cát nóng, thấm nhanh, ráo hoảnh không vết tích.

Trưa nay, nước sông Cái Sắn lại đỏ ngầu, cuồn cuộn chảy, tiếng kèn đám ma lại rên rỉ nhức nhối lòng người. Trên bãi đất trống đó, năm năm trước là quan tài của vợ hắn, bây giờ là của con gái hắn, đứa con gái lớn mới mười tám tuổi.
Ghe của hắn trở về cái eo nước cũ được ba tháng nay. Thấy hắn, mọi người lại ngán ngẩm truyền tai nhau “thằng Chi Phèo quay lại”.
Lần này hắn dẫn về một mụ đàn bà khoảng gần bốn mươi tuổi. Người mụ gầy quéo, tay chân ghẻ lở, nghe đâu hắn gặp mụ khi xuôi xuống tuốt miệt Năm Căn. Mụ là gái điếm hết thời, mang trong mình căn bệnh sida thời kỳ cuối. Sống với nhau gần hai năm, bệnh của mụ tất nhiên hắn hứng đủ. Nhưng một con bệnh và một kẻ nát rượu bệ rạc sống với nhau lại làm biếng, không có gì để sống, không thể trông chờ vào đồng tiền ít ỏi mà mụ mang về từ việc lừa gạt, móc túi và cả việc “bán trôn nuôi miệng” thì những mưu chước xấu xa như chính cái vẻ bề ngoài của hai kẻ mạt hạng tận cùng trong đáy xã hội luôn hình thành lên rất nhanh. Mụ thủ thỉ với hắn, rủ rê hắn đi nơi khác sinh sống cho dễ bề tìm con mồi. Hắn nghe lời mụ, trở về cái eo nước cũ, nơi vợ hắn tự tử năm năm trước.
Rồi vì không có tiền, suốt ngày hắn và mụ ta gây gổ, chửi bới nhau. Mụ muốn làm lại nghề cũ. Nhưng với hình dạng tàn tạ ma chê quỷ khóc của mụ thì làm sao mụ có thể hành nghề trở lại. Càng không có chủ quán nào ngu đến nỗi dám nhận mụ vào làm tiếp viên.
Chưa đầy một tháng trở lại chỗ cũ. Một buổi sáng, mụ đón xe lôi lên thị trấn. Không biết mụ lên đó gặp ai, làm gì. Nhưng khi ra đi mụ hí hửng lắm, mụ chét một ít son rẻ tiền đỏ lịm vào hai bờ môi thâm xì chảy xệ như hai cây lạp xưởng thiếu nắng, mụ đắp một ít phấn đã quá hạn hiệu Bông lúa lên làn da nhăn nheo đen xạm, mụ ngoe nguẩy cặp mông lép nhọn hoắt như thể mụ vẫn đang còn là một con điếm xuân sắc. Mụ leo lên xe đầy vẻ kiêu hãnh như một phu nhân quyền quý trong bộ đồ diêm dúa rẻ tiền.
Đến trưa, khi cái bụng của gã chồng hờ đang réo lên inh ỏi thì mụ về. Mụ ăn một cái tát như trời giáng vào mặt. Ngay lập tức mụ trả đòn, mụ rút guốc đập và đầu hắn, mụ gào lên, át đi tiếng chửi rủa của hắn.
_ Thằng ngu. Mày biết tao đi đâu không hả? Tao đi kiếm đường cứu sống mày đó.
Nghe vậy, hắn lập tức thay đổi thái độ nhanh như lật bánh tráng. Như một con chó bị đánh, hắn cụp đuôi, quay sang vuốt đuôi ve mụ bằng cái giọng ngả ngớn và lời lẽ tởm lợm.
_ Thiệt hả cưng! Trời đất ơi, vậy mà anh tưởng cưng bỏ anh đi theo ai rồi chớ. Cưng mà bỏ anh thì sao anh sống nổi.
Mụ cười khẩy, mụ thừa biết trong đầu hắn nghĩ gì, mụ chẳng thèm so đo với loại người như hắn. Bởi vì mụ và hắn cũng cùng một loại chứ có khác gì nhau. Đưa ánh mắt liếc xéo hắn, mụ nằm dài ra ghe để hắn xoa bóp cái lưng cho mình. Rồi mụ kể tới việc mụ mới đi đâu, gặp ai, làm gì. Mụ quay về để bàn bạc với hắn cùng thực hiện âm mưu “bán đứa con gái lớn cho một quán cà phê đèn mờ”. Mụ kiếm được mối mua trinh của nó, đã thoả thuận xong giá cả. Sau khi bán trinh con gái, còn có thể bắt nó làm tiếp viên cho mấy quán cà phê trên đó để kiếm tiền cung phụng cho mụ và hắn.
Lúc đầu hắn không đồng ý. Có lẽ trong cái đầu bệ rạc của hắn vẫn chưa nghĩ tới việc sẽ bán con. Hắn muốn nó ở nhà hầu hạ hắn và mụ đàn bà xấu xa của hắn. Nhưng khi mụ ta vẽ ra cho hắn thấy những viễn cảnh khi có tiền thì hắn mụ mị đi, hắn đồng ý. Hắn quên mất lương tri, quên mất nhân tâm chỉ vì hắn nghĩ hắn sẽ có tiền.
Mụ thỏa thuận với một chủ quán cà phê về thời gian đưa đứa con gái lớn lên thị trấn. Bất ngờ mụ phát bệnh sida rồi chết chỉ trong vòng một tuần. Mụ khiến mọi người bất ngờ và vui mừng bởi sự ra đi của mụ, chẳng ai muốn một ả từng là điếm bị sida xấu xa như mụ ở trong khu vực mình sinh sống. Đó là hiểm họa, là một sự sỉ nhục cũng như là một tấm gương xấu mà trẻ con không nên nhìn thấy. Thế nên tất cả đều vui mừng, mọi người cho rằng đó là quả báo, vì mụ muốn bán con gái người ta nên bị trời phạt.
Mụ chết, hắn chẳng thèm kèn trống, không có tiền để ăn thì lấy tiền đâu mà lo đám ma cho mụ. Làng xóm ghét mụ độc ác nên cũng không ai thèm dòm ngó tới. Hắn vác xác mụ ra ruộng, đào một cái hố, đẩy xác mụ xuống rồi lấp lại. Hắn chôn mụ như chôn một con thú.

Sau cái chết của mụ, hắn như người thất tình, uống rượu càng nhiều hơn, chửi bới cũng nhiều hơn. Đứa con gái lớn sợ cha, suốt ngày đi rửa chén thuê ở chợ, tranh thủ lượm ve chai, tối về lo cơm tối. Đứa em trai thì đi bán vé số, có khi cả ngày chỉ được mấy ngàn, có hôm mất trắng vì gặp phải kẻ xấu cướp mất xấp vé số. Nó lại phải lấy thiếu từng ít một, rồi trả dần. Đứa nhỏ nhất cũng hàng ngày dắt díu đi theo anh.
Đứa con gái lớn nhìn rất giống má, thậm chí còn có nét xinh đẹp hơn, tính nết ngoan ngoãn dịu dàng. Lẽ ra nó sẽ có một tương lai tươi sáng, một gia đình yên ấm. Nhưng cứ nghĩ tới việc nó có một người cha là thằng Chí Phèo thì ai cũng ngán ngẩm, các chàng trai trẻ không ai dám quen nó, người lớn thì dù không ghét nó nhưng cũng không dám nghĩ tới việc sẽ làm sui gia với cha nó. Vì vậy, dù xinh đẹp, dù ngoan ngoãn, dù vừa bước qua tuổi mười tám nhưng nó vẫn không thể tìm được cho mình một hạnh phúc đơn sơ.
Mấy hôm nay, sáng nào người ta cũng thấy đứa con gái lớn mang gương mặt tím bầm đi làm thuê. Buổi tối người ta lại nghe thấy tiếng chửi rủa, đánh đập của hắn phát ra từ cái ghe rách. Có người hỏi con hắn mới biết là hắn nhớ lời mụ sida nói lúc trước, hắn ép con gái lớn bán trinh, nó không chịu. Vậy là hắn đánh đập, hù doạ, chửi rủa. Tối nào về gặp đứa con hắn cũng ép. Đứa con gái nhất quyết không nghe, lại bị đánh, bị chửi. Mọi người lại lắc đầu ngao ngán. Chẳng ai biết phải làm gì. Bởi dù có báo lên chính quyền thì cũng không ai giải quyết. Chuyện chưa sảy ra, hoặc hắn chối thì người ta chỉ có thể cảnh cáo hoặc nhắc nhở bởi đó là chuyện gia đình.
Thuyết phục đứa con gái không được, hắn mất nhiều ngày nghĩ ra cách kiếm tiền từ đứa con. Biết đứa con gái thường uống thật no một bụng nước trước khi đi làm để nhịn ăn sáng, hắn lén bỏ vào ca nước của nó một viên thuốc ngủ. Đứa con gái đâu ngờ rằng cha nó đã không còn xót lại một chút lương tri nào, nó uống hết ca nước mà không hề hay biết. Chưa đầy 10 phút sau, nó đã bất tỉnh. Khi đã chắc chắn đứa con không còn biết gì nữa, hắn thuê xe lôi rồi tự mình đưa nó lên thị trấn.
Giao con cho mụ chủ chứa. Hắn hí hửng cầm tiền mang về. Nhưng hắn đâu có xài tiền đó để mua cho các con hắn một ít gạo hay mua cho mỗi đứa một bộ quần áo loại rẻ tiền. Mà hắn cầm tất cả số tiền nướng sạch vào rượu, bài bạc, và gái điếm.
Tối qua, hắn dẫn một người đàn ông lạ mặt về. Không biết xảy ra chuyện gì nhưng người ta nghe thấy tiếng van xin, tiếng chửi bới, tiếng đánh đập ầm ĩ … rồi im lặng. Đứa con gái lớn bị tát mạnh mấy lần vào mặt, hai đứa con nhỏ của hắn bị đuổi lên bờ, dưới ghe chỉ còn lại đứa con lớn và người đàn ông lạ mặt.
Bốn giờ sáng nay, mọi người vẫn đang say ngủ thì hoảng hốt giật mình nghe tiếng đứa em trai gào khóc:
_ Chị hai ơi đừng chết, đừng bỏ tụi em!.
Mọi người kéo nhau chạy đến. Đứa con gái nằm chết cứng ở mũi ghe, trên người đầy những vết bầm tím, trong tay nắm chặt chai thuốc trừ sâu hiệu Tin cực độc. Cũng nằm cùng một tư thế như khi mẹ nó chết năm năm trước.
Không bao lâu sau cái chết của đứa con gái thì hắn đổ bệnh. Hắn nằm liệt một chỗ hơn chục ngày. Hai đứa con nhỏ của hắn dắt nhau bỏ trốn ngay sau đám tang của chị. Không tìm thấy đứa con nào để đòi tiền mua rượu, hắn tức tối chửi bới suốt mấy ngày rồi đổ bệnh. Đến khi khỏi bệnh, hắn lại mò sang quán rượu đòi mua thiếu. Bà chủ quán không bán, buông mấy câu sỉ vả thì ngay lập tức hắn lồng lên chửi bới, quậy phá. Hắn ngang ngược giựt lấy chai rượu để trên quầy rồi bỏ đi. Không ai dám ngăn cản hắn, thôi thì coi như thí cô hồn cho thằng Chí.
Nửa năm sau, hắn mất tích, mọi người không nhìn thấy hắn trong một thời gian dài. Sau đó nghe một số người ở xóm khác kể lại là nhìn thấy hắn chết do say rượu, té sấp mặt xuống bờ sông. Có người lại nói hắn chết vì sida khắp người lở loét, không ai dám đến gần. Lại có người nói hắn chết vì trúng gió, sau lần cướp rượu uống say, hắn ngủ lăn lóc trong bụi chuối, trúng gió rồi chết. Hoặc là đã bị rắn, rết cắn chết gì đó.
Mỗi người nói về cái chết của hắn một kiểu, nhưng kiểu nào thì cũng đầy vẻ căm ghét dù thực tế người ta cũng không hề biết kết cục số phận hắn như thế nào. Người ta chỉ biết rằng, sau một đêm cái ghe của hắn biến mất không để lại dấu vết gì cả, cho tới nay đã gần ba mươi năm, hắn, những đứa con và cái ghe của hắn đã không bao giờ trở lại.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập7
  • Hôm nay762
  • Tháng hiện tại36,112
  • Tổng lượt truy cập2,676,870
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây