Truyện ngắn: GẶT BÃO - Tác giả:Tịnh Bảo.

Chủ nhật - 09/08/2020 04:09
Giấc mơ của bé
Truyện ngắn "Gặt Bão" mang lại cho người đọc sự day dứt về tình đời, tình người. Nó khiến cho người ta phải đặt câu hỏi... giá như khi chứng kiến số phận của con trẻ trong vòng toan tính vụ lợi của người lớn. QCV xin giới thiệu truyện ngắn "Gặt Bão" của tác giả Tịnh Bảo đến độc giả. 
....
Tủ bếp khá cao so với một đứa trẻ tám tuổi. Bin đảo mắt tìm thứ để kê vào. Mấy cái ghế ăn xếp gọn vào cái bàn gỗ khiến mắt Bin sáng lên. Trong bụng thầm nghĩ.
_ Trước nay mẹ không cho Bin ăn mấy thứ bánh snack hoặc đồ chiên. Chắc vì vậy mà mẹ cũng cấm luôn việc Bin đi vào bếp. Có khi nào trong mấy ngăn tủ này có khoai tây chiên không ta?
Bin kê cái ghế đúng vị trí rồi tót chân leo lên. Vươn tay mở cánh cửa tủ. Cánh cửa từ từ mở ra. Bin chưa kịp nhìn lên xem bên trong có gì thì một vật xám xịt, tròn to như cái tô lăn ra từ trên kệ cao nhất lao thẳng xuống…. Bin hoảng hồn nhắm chặt mắt, hét lên
....
Cả nhà nhốn nháo. Ba Bin đang ngồi ở bàn khách cạnh mẹ. Mặt ông đỏ tía quát ầm ĩ lên những câu Bin nghe không rõ. Đối diện ông là dì Mai đang ngồi yên cho bác sĩ sơ cứu vết thương trên trán. Dì nói.
_ Chỉ là cái cối giã tiêu rơi trúng đầu, trầy xước nhẹ hều à, không sao đâu.

Mẹ Bin im lặng không nói không rằng. Vô tình, Bin bắt gặp ánh mắt cười khẩy vẻ hài lòng của mẹ.

Dì Mai là vợ cả của ba. Dì theo ba từ cái thời ba còn thanh niên trai tráng đi bán từng đám cây gỗ giống qua con đường biên giới hai nước Cam, Lào. Dì ở với ba đã gần hai mươi năm, dì không có con. Cũng chính vì vậy mà ba cưới mẹ Bin về và sinh ra Bin. Dì chăm sóc cho Bin còn nhiều hơn mẹ. Trong trí nhớ lộn xộn của Bin cảm giác được dì ôm trên tay, ốp vào ngực ru ngủ vẫn thỉnh thoảng hiện về. Những lần Bin bị sốt cũng chính dì thức cả đêm canh giấc lau người cho Bin.
Mẹ Bin trước đây là một nhân viên bán bảo hiểm. Quá trình về làm vợ ba ra sao Bin không biết. Chỉ thấy mấy năm nay mẹ liên tục đi cùng ba đến những tiệc chiêu đãi làm ăn, về nhà mẹ cũng hay kè kè bên ba nhỏ to những chuyện mà Bin có nghe cũng không hiểu.
Mẹ cũng thỉnh thoảng quan tâm Bin, hay dò hỏi Bin mọi chuyện. Muốn biết Bin cần gì, ghét gì. Nhưng mẹ lại chưa bao giờ chăm sóc Bin như dì Mai, chưa bao giờ nhìn Bin bằng ánh mắt hiền từ của một người mẹ. Mẹ luôn hối hả mỗi khi cạnh Bin rồi nhanh chóng rời đi để ở cạnh ba.
Một ngày, Bin thấy mẹ một mình lui cui trong bếp. Mẹ lau dọn, đặt lại từng đồ dùng lên tủ bếp treo tường. Thấy Bin đi vào mẹ liền đuổi Bin ra ngoài. Mẹ dặn từ nay không được vào bếp một mình, không được đụng vào bất cứ thứ gì trong bếp. Bin hỏi mẹ tại sao? Mẹ chỉ nói Bin là con nít, biết gì mà hỏi. Rồi mẹ cẩn thận đóng cửa tủ lại.
Nửa đêm giật mình vì cơn buồn tiểu kéo đến. Bin mơ màng đi ngang phòng ba mẹ. Trong phòng đèn vẫn sáng, Bin ghé mắt nhìn qua khe cửa. Ba mẹ vẫn chưa ngủ. Mẹ ngồi ở bàn trang điểm bực tức. Giọng mẹ gay gắt nói với ba.
_ Tôi đã sinh cho anh một đứa con trai. Nó cũng lên tám tuổi rồi chứ ít gì? Vậy mà có mỗi việc ly hôn với chị ta anh cũng không làm được. Anh tính bắt tôi chịu đựng cảnh chồng hờ tới khi nào?

Ba lừ lừ mắt không nói câu nào, kéo chăn trùm kín đầu đi ngủ. Mẹ lấn tới giật tung chăn ra. Ba vùng dậy, giật lại cái chăn, chằm chằm nhìn mẹ gằn từng tiếng.
_ Trước khi về nhà này em đã đồng ý thỏa thuận ra sao hả? Có cần tôi mang hợp đồng ra nhắc lại cho em nhớ không? Bà Mai ... cho dù bả không sinh được con thì tội lỗi cũng là do tôi, bả không cứu cái mạng của tôi khỏi bọn lâm tặc biên giới thì bả có bị vậy không? Rồi tôi có còn mạng để được như bây giờ không? Em có cơ hội bước vào nhà này không? Tôi có trả cả đời cũng không hết. Em đừng có ở đó mà gây sóng gió tranh giành. Khi nào bà Mai còn sống thì đừng có nhắc tới chuyện này nữa.
Mẹ xấn tới đẩy vai ba thật mạnh rồi gào lên. Ba hất tay mẹ ra, ôm chăn đi ra khỏi phòng. Bin vội vàng đi nhanh tới nhà vệ sinh.
…..
Mẹ và ba giận nhau cả tuần. Bin lại lân la sang phòng dì Mai mỗi buổi tối. Phòng dì treo nhiều tranh thư pháp và cắm hoa sen. Căn phòng lúc nào cũng có mùi thơm nhẹ nhẹ thanh tao. Không giống phòng mẹ và ba, luôn sực nức mùi nước hoa và mĩ phẩm. Dì còn hay ăn chay mỗi tháng mười ngày. Dì nói: Để cầu cho cả nhà bình an.
Bin làm liều hỏi dì về việc tại sao dì không thể sinh em bé lại do ba? Lúc đầu dì thoáng ngạc nhiên, rồi dì cười nhẹ nhàng, quay đi giả lảng lau cái kệ tủ trên đầu giường nói bâng quơ.
_ Chuyện xưa lắc rồi. Con còn con nít không hiểu đâu.

Trưa nay, mẹ nói mẹ phải đi dự đám cưới một một người bạn thời đại học. Ba đang bệnh, ba nằm trên giường giơ bàn tay lên vẫy nhẹ nói.
_ Em đi đi. Lâu lâu cũng phải gặp gỡ bạn bè.
Trước khi đi, mẹ kéo tay Bin ra cửa dặn dò.
_ Con ở nhà nhớ ở yên trong phòng không được đi lung tung. Nhất là không được vào nhà bếp. Nghe chưa? Ngoan thì chiều về mẹ mua cho một bộ Lego.
Bin dạ vâng răm rắp. Nhưng ngay sau khi mẹ đi khỏi thì một đứa trẻ đang tuổi tăng động lại quên sạch mẹ đã dặn gì. Bin bật ti vi có kết nối mạng xem các tiết mục trên kênh channel. Chán chán, Bin ra ngoài sân vườn nhìn dàn cây cảnh khổng lồ ba sưu tầm được trong những chuyến đi buôn trên mọi miền đất nước. Người làm vườn chăm chú tỉa cây không để ý tới Bin.

Bin nhìn quanh khu nhà rộng lớn với kiến trúc toàn gỗ mà mấy lần bạn của ba tới chơi hay nói là cơ ngơi trăm tỉ. Mẹ cũng nói vậy, mẹ dặn Bin phải tỏ ra ngoan ngoãn với ba. Không được để cơ ngơi trăm tỉ rơi vào tay dì Mai. Đợi ngày ba ghi tên Bin trong di chúc là Bin và mẹ có thể đuổi dì Mai đi.
Bin không đồng ý thì mẹ tắc lưỡi lườm Bin nói con nít biết gì.
Bin không biết cơ ngơi trăm tỉ lớn tới cỡ nào mà mẹ thích như vậy. Còn với Bin, chắc chắn Bin không thích nó như món chè nhãn hạt sen mà dì Mai hay nấu vào cuối tuần cho Bin hoặc bất cứ khi nào Bin nói là muốn ăn.

Bin vào nhà, sang phòng ba thấy dì Mai đang lau người cho ba bằng nước ấm. Nâng phụ ba ly nước uống. Thấy Bin đứng lấp ló ngoài cửa phòng, dì Mai ngoắc Bin vào.
_ Vô ngồi chơi với ba đi con.
Dì Mai đi ra, Bin vào ngồi nhìn ba đang nằm nghỉ trên giường. Khuôn mặt ba nhiều nếp nhăn, làn da xỉn màu dày đặc vết đồi mồi. Ba thường nói đó là dấu vết của mấy ngàn ngày lăn lộn trên thương trường. Bin không ngăn được tò mò cất tiếng hỏi.
_ Ba. Tại sao việc dì không sinh được em bé lại do ba vậy?
Ba Bin có biểu hiện giật mình. Ông khó khăn quay mặt đi nói lí nhí.
_ Con nít biết gì.
Dì Mai bưng vào tô cháo thịt bằm. Ba quay ra, gượng người ngồi dậy. Ông nhìn tô cháo nhăn mặt.
_ Sao không có tiêu?
Dì Mai nói không tìm thấy lọ tiêu. Cô giúp việc nghỉ việc hơn tuần nay chưa lên, rồi thì nhà bếp sắp xếp lại khiến mọi người lúng túng khi tìm cái nọ cái kia. Bin sực nhớ ra mấy hôm trước thấy mẹ dọn dẹp lại đồ trong bếp rồi cất lọ tiêu trên tủ cao. Bin liền xung phong đi lấy. Dì Mai cản Bin lại, nói Bin ngồi nói chuyện với ba đi. Nhưng một sự hăng hái lạ thường khiến Bin nhất định đòi đi lấy cho ba bằng được. Ba và dì Mai đành gật đầu, mỉm cười để Bin đi.

Kệ tủ khá cao so với một đứa trẻ tám tuổi. Bin đảo mắt nhìn quanh tìm thứ gì đó cao cao để kê vào. Mấy cái ghế ăn xếp gọn vào cái bàn gỗ khiến mắt Bin sáng lên. Trong bụng thầm nghĩ.
_ Trước nay mẹ không cho Bin ăn mấy thứ bánh snack hoặc đồ chiên. Chắc vì vậy mà mẹ cũng cấm luôn việc Bin đi vào bếp. Có khi nào trong mấy ngăn tủ này có khoai tây chiên không ta?
Bin kê cái ghế đúng vị trí rồi tót chân leo lên. Vươn tay mở cánh cửa tủ. Cánh cửa từ từ mở ra. Bin chưa kịp nhìn lên xem bên trong có gì thì một vật xám xịt, tròn to như cái tô lăn ra từ trên kệ cao nhất lao thẳng xuống…. Bin hoảng hồn nhắm chặt mắt, hét lên.
....
Bin mở mắt ra thì thấy mọi người đang nhốn nháo. Khuôn mặt ba suy sụp, phải dựa hẳn người vào dì Mai. Mẹ Bin không đi đám cưới nữa mà đang quỳ sụp bên giường ôm lấy một đứa bé nằm bất động gào khóc. Bin đi lại gần mẹ, nhìn đứa bé đó. Bin hoảng hốt, nó chính là Bin. Mọi người nói Bin bị cái cối đá rơi trúng đầu.
Mọi vật xung quanh đột ngột như tên bắn trở ngược về thời điểm dì Mai bị cái cối giã tiêu rơi trúng đầu và nụ cười sáng lên của mẹ như vừa tìm ra điều gì thú vị cách đây ít ngày.
Bin quơ tay chụp lấy mẹ. Nhưng mọi thứ trước mắt như một làn khói khiến Bin không thể cầm nắm, cổ họng Bin nghẹt cúng, không thể cất lên lời.
Bên giường, mẹ Bin vừa ngất lịm.

HẾT.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập4
  • Hôm nay986
  • Tháng hiện tại35,677
  • Tổng lượt truy cập2,640,199
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây