Làng tôi thời @ - Tác giả Trịnh Đình Nghi

Làng tôi thời @ - Tác giả Trịnh Đình Nghi

Có thể gọi đây là một tản mạn về một ngôi làng Bắc Bộ điển hình. Đi nhiều, trải nghiệm nhiều nên ông viết bằng một giọng văn riêng mà vẫn như nói thay cho thực trạng rất nhiều làng quê Bắc Bộ...

Xem tiếp...

Truyện ngắn: TRỞ VỀ - Tác giả: Tịnh Bảo.

Thứ hai - 13/07/2020 08:55

Trở về Những căn nhà, những cây me chua trước sân đang ngược gió trút lá rạt rào như một cơn mưa. Thỉnh thoảng, hai bên ruộng vẫn còn vài người lom khom.
Bữa cơm được bày ngoài sân dưới bóng đèn tròn treo lủng lẳng. Má của Chi tất bật nấu nướng từ chiều khi nghe con gái nói đón bạn trên thành phố về phỏng vấn bà con xứ này đang phải đối phó ra sao sau đại dịch xâm mặn. Nhìn mâm cơm có cá rô non chiên giòn chấm nước mắm gừng, cá lóc đồng kho tộ, canh rau tập tàng và một dĩa bông súng chấm nước kho cá, Hà lắc nhẹ cánh tay Chi tấm tắc khen, rồi quay sang má Chi cảnh báo.
_ Toàn món siêu ngon. Tối nay, đảm bảo cô hao cơm lắm luôn.
Má Chi cười tươi, quay sang Hà nói rằng ba của Chi tối nay mắc đi phụ đám giỗ nên không cùng ăn cơm tối.
Hà gật đầu khẽ dạ, cầm vá phụ xới cơm. Bữa cơm gia đình đầm ấm hiếm hoi mà Hà được ăn sau gần mười năm trời bôn ba theo công việc.
Hôm sau, lấy tin xong thì Hà cũng chuẩn bị để về để kịp nộp bài. Má Chi nhắc Hà thỉnh thoảng về chơi. Hà cũng thấy quyến luyến tình cảm người má với khuôn mặt hồn hậu chân chất đã lấm tấm những vết đồi mồi này. Hà theo Chi ra xe, bên tai còn kịp nghe giọng má Chi hớn hở.
_ Anh ở nhà nghen. Em đi chợ, nay anh muốn ăn gì em nấu?
Con đường sau một đêm mưa trái mùa trở nên khó đi hơn bởi những vũng lầy từ mấy ổ trâu loang lổ trên đường. Trong đầu Hà bắt đầu dậy lên thứ suy nghĩ mơ hồ lẫn lộn trong sợ hãi: Rõ ràng qua nay ba Chi vẫn chưa về?
_ Ê bà kia! Nãy giờ im ru vậy? Có chuyện gì hả?
Giọng Chi cắt ngang suy nghĩ của Hà, Hà giật mình trước câu hỏi đột ngột của Chi, cô cười trấn an bạn.
Chi nhận ra, vẫn giữ nét mặt bình thản, chú tâm nhìn thẳng đường trước mặt rồi cất tiếng.
_ … Ba tui … mất lâu rồi. Nhưng má tui… không hiểu sao cứ nghĩ ba còn sống, nói chuyện với má, ăn cơm, thậm chí sửa nhà cùng má. Lúc đầu, họ hàng nội ngoại nói má tui do thương ba quá nên bị điên, cả xóm bàn ra tán vô, có cả những lời cay độc nói má tui thiếu đàn ông không chịu nổi nên sinh ảo giác. Tui đưa má lên thành phố khám. Bác sĩ nói má bị tâm thần phân liệt, thay vì có ảo giác về những điều tiêu cực thì má lại thấy những tháng ngày lúc ba còn sống.
_ … ba má bà…chắc rất hạnh phúc.
Chi bật cười.
_ Lúc còn sống, ba cưng má lắm. Chuẩn soái ca miệt vườn nghen. Nhưng với má tui thôi. Tui là con gái chứ xin gì toàn bị la. Còn má tui, chỉ nói mé mé thôi là ba tìm mọi cách làm má vừa lòng. … Tui ngưỡng mộ ba má tui gì đâu luôn …
...

Hà gửi bài cho tòa soạn thì đã gần 5h sáng. Lẽ ra Hà có thể để công việc cho ngày hôm sau làm. Nhưng một mớ hỗn độn trong suy nghĩ cứ quấy rầy khiến Hà không sao chợp mắt. Hà đành ngồi dậy lấy công việc làm thuốc an thần để mau chóng qua hết một đêm.
Hừng đông là khoảng thời gian hiếm hoi không khí Sài Gòn mát dịu trong lành. Hà uể oải đứng dậy pha cho mình một tách cà phê, chiếc điện thoại trên bàn rung lên ù ù báo tin nhắn tới. Dòng tin hiện ra với những từ ngữ mộc mạc của cô út khiến Hà nhẹ nhõm nhưng nội dung dòng tin lại khiến cô khó chịu chau mày: Ba con bị tăng xông. Vừa vào bệnh viện tối qua. Con tranh thủ coi có về được không nha!
Không gian quanh Hà như đột ngột đặc quánh, nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Hà mở toang cửa sổ căn gác, nhoài người ra hít lấy hít để không khí bên ngoài.
Từ rất lâu rồi, mỗi khi nghe ai nhắc về ba, trong thâm tâm Hà lại tràn lên sự giận dữ. Với cô, người cha đó chính là nguyên nhân duy nhất khiến má cô điên dại. Ông vì người đàn bà khác mà bỏ rơi vợ con, bỏ rơi căn nhà một thời êm ấm. Ông chỉ vì những lời khích bác của những gã bạn nhỏ nhen, chỉ vì sĩ diện “Đàn ông” và cũng chính vì cái sự cả thèm của lạ mà ông luôn ngụy biện rằng “ Đàn ông, ai mà không vậy”. Chỉ vài tháng sau ngày ông rời đi, má Hà bị nhấn chìm trong căn bệnh tâm thần phân liệt. Không như má Chi luôn sống trong ảo giác ngọt ngào, cả đời bà lại toàn đau buồn và chờ đợi.
Hà nhớ những ngày má cô nửa tỉnh nửa mê bỏ nhà đi lang thang khắp nơi. Biết bao lần Hà phải đăng tin tìm người lạc hoặc những lần nửa đêm còn lang thang trên đường tìm má, nghe tin báo của người nào đó nhìn thấy má là Hà lại tất tả chạy ra tận bến xe miền Đông, hoặc xuống tận Bến Lức để đón má về. Hà không hiểu má ra đó bằng cách nào. Những lúc nắm chặt tay bà dắt về, má Hà ngây ngô như đứa trẻ, nhả ra từng chữ rời rạc khiến Hà quặn thắt: Ba con nói má tới đó chờ ba. Ba đi xong chuyến hàng là về với má.
Khuôn mặt Hà đanh lại. Câu nói “Đàn ông, ai mà không vậy” lại vô hình hét lên trong đầu Hà. Nó như con dao sắc ngọt cứ vậy băm nát sự bao dung vốn không thể tồn tại dành cho ông.
Cho đến khi thân đã tàn, tiền đã cạn và những người bạn chí hữu tránh xa lúc ông thành con nợ. Ông về, quỳ sụp dưới chân người đàn bà ông từng nỡ phũ phàng hất bỏ. Ông trơ trẽn buông ra lời ăn năn và những giọt nước mắt giả tạo: “Anh thề là từ nay anh sẽ chỉ có em và con”. Và má cô, đã dễ dàng tha thứ trong cơn tỉnh táo lạ thường.
...

Mấy hôm trước, Lâm gửi tin nhắn cho Hà vào một buổi tối trời se lạnh, chút lạnh hiếm hoi ở thành phố dầy đặc khói bụi và tiếng ồn. Đã rất lâu Lâm không liên lạc với Hà. Anh báo tin đã chuẩn bị xong cho ngày khai trương phòng tranh ở Đà Lạt.
Lâm là mối tình đầu thời sinh viên của Hà, cũng là mối tình duy nhất. Ngày đó Hà không biết Lâm nhỏ tuổi hơn cô. Cả hai quen nhau trong một lần tham gia đại hội thanh niên. Ngay từ cái chạm mặt đầu tiên, Lâm đã trúng ngay mũi tên của thần Cupid. Lâm liền theo đuổi Hà, anh tìm thông tin của Hà qua bạn bè cô và bạn anh ở trường đại học mà Hà đang học. Anh biết Hà không thích người nhỏ tuổi hơn, Hà ghét rơi vào mối quan hệ tình cảm mà mọi người sẽ gọi một cô gái là máy bay bà già. Với riêng Hà, cái danh xưng đó như một sự sỉ nhục. Bởi vậy, ngày hẹn hò làm quen Lâm đã nói dối về tuổi của mình. Lâm không hề biết, với Hà, nói dối cũng là một điều xấu xa.
Cuộc tình kéo dài chưa đầy bốn tháng. Hà bất ngờ nói lời chia tay, buông tay nhẹ hẫng không chút đau đớn. Bởi cái lý do Lâm nói dối đang bị suy nghĩ của cô phóng đại tội lỗi lên đến vạn lần.
Lâm cuống cuồng đòi gặp mặt, đòi lý do rõ ràng. Hà vẫn lạnh lùng bỏ mặc anh đứng dưới trời mưa suốt một đêm bên ngoài ký túc xá. Bạn bè xung quanh chứng kiến, khuyên can vô vọng, ai cũng nói Hà sắt đá, máu lạnh. Không ai biết, trong lòng Hà nghĩ gì, có đau khổ hay không.
...

Hà cầm máy ảnh dạo một vòng chợ hoa lấy tin. Không khí ban đêm dịu mát khiến tâm trạng Hà giãn ra. Cô say sưa bắt những khoảnh khắc đẹp của những sạp hoa chất đầy hoa tươi, những xe tải đang xuống hoa giao cho thương lái, những người buôn bán nhỏ lẻ, những khách mua về chưng cúng, những nụ cười rạng rỡ bị che sau lớp khẩu trang đang được phô bày qua ánh mắt.
Hà hạ máy ảnh xuống trước ngực, lấy điện thoại ra xem giờ. Phía đông, bầu trời vẫn chưa có dấu hiệu sắp sáng. Hà tiến đến một sạp hoa, lựa cho mình bó thạch thảo. Bà chủ tiệm hoa trao cho cô bó hoa cuốn tròn trong giấy báo kèm lời nhận xét chung chung.
_ Con gái thích Thạch thảo đều chung thủy lắm nghen cô.
Hà mỉm cười đáp lại, giấu đi câu trả lời: Đúng là vậy đó cô.
Hà ôm bó hoa thở hắt ra, quay người định đi về. Đúng lúc ánh mắt va phải hình ảnh một người đàn ông vừa nhảy xuống khỏi buồng lái xe tải. Là Lâm. Hà không nhấc nổi bước chân. Lâm đảo mắt nhìn quanh rồi dừng nhanh nơi Hà. Cả hai nhận ra nhau, Hà có chút bối rối khi nhớ ra dòng tin của Lâm, cô đã đọc nhưng chưa hồi đáp.
Lâm mời Hà một ly cà phê nóng ở một quán nhỏ trong chợ. Lâm nói anh xuống thành phố để gặp và mời trực tiếp một số họa sĩ đã từng giảng dạy cho anh đến dự khai trương phòng tranh, rồi tranh thủ tìm gặp bạn bè và … biết đâu thực sự may mắn nên đã được gặp cô.
Hà mỉm cười chiếu lệ, hơi cúi đầu, đôi tay giả đò cầm máy ảnh lau nhẹ tấm chắn lens.
Trời bắt đầu hửng lên những tia sáng sắc lẻm phía đằng đông.
Điện thoại cô chợt reo, tiếng chuông cuộc gọi tuy nhỏ nhưng dai dẳng mãi không chịu dứt. Nhìn dòng số trên máy, Hà miễn cưỡng nghe. Đầu dây bên kia là giọng của cô út đầy vẻ hồ hởi báo tin cha cô vừa xuất viện chiều qua. Ông không dám gọi điện thoại cho cô vì biết cô sẽ không nghe. Hà cau mày, cúp máy.
Lâm quan sát Hà với vẻ mặt khả ái, đôi môi lúc nào cũng như đang cười. Anh khẽ lắc đầu, nhấp một ngụm nhỏ cà phê rồi cất tiếng.
_ Ba của Lâm … cũng từng oán giận má rất nhiều, từng nói không bao giờ quên được những lỗi lầm má gây ra khi chạy theo tiếng gọi lạc nhịp. Nhưng cuối cùng, ông đã làm điều ngược lại. Ông tha thứ cho bà và bình yên sống những ngày tháng về già bằng sự chăm sóc của bà. Ba nói … có lẽ … do ba quá yêu má. Có yêu nhiều thì mới giận nhiều, có yêu thì mới bị tổn thương nhiều. Vậy nên, vì yêu thương mà ông tha thứ.
Hà thoắt đưa mắt lên nhìn Lâm ráo hoảnh.
_ Vậy … Lâm có tha thứ không?
Lâm mở to mắt trước câu hỏi và thái độ của Hà.
...

Tòa soạn làm việc ngày cuối tuần trong không khí sôi nổi. Mọi người rỉ rả nhau về thông tin liên quan đến bệnh nhân 91 nhiễm Corona đã xuất viện, được báo chí săn đón nhưng ông phải nhờ Đại sứ quán gửi thư đề nghị không tiếp xúc báo chí ra sao. Than vãn vì giá xăng, giá điện, giá thịt heo tăng không có dấu hiệu dừng lại. Một chị gần u50 đang sốt ruột nhờ vả người quen tìm cách nhét cô con gái mới ra trường của mình vào một chỗ làm "ngon".
Hà vẫn cắm cúi bên máy tính của mình. Hà hiểu rõ vì sao cô không có những phản ứng như mọi người. Vì cô không có một gia đình bình thường để cô lo lắng trong những ngày này. Ngôi nhà có ba cô không phải là một nơi chốn mà cô thực sự muốn về, không có người mà cô yêu thương và muốn đoàn tụ. Bao lâu nay Hà chỉ thấy những cay nghiệt cứ ngày càng len lỏi vào tâm can dày hơn, nhuộm đen mọi suy nghĩ. Hà thấy cô đơn.
Hà đổ lỗi mọi bất hạnh đều do người cha và lấy sự chứng kiến sự đau khổ của má làm động lực dung dưỡng triền miên sự oán hận đó. Nhưng những lời Lâm nói hôm gặp nhau ở chợ hoa, từ hôm đó cứ xoáy lấy suy nghĩ của cô. Hà đã hỏi Lâm có tha thứ cho má không. Lâm không mất nhiều thời gian để cho câu trả lời: “Lâm tha thứ. Không phải vì má Lâm đáng được tha thứ, mà vì ba Lâm, vì má là người ba yêu thương và sẵn sàng bỏ qua mọi lỗi lầm. Nếu ông đã có thể tha thứ và đón những ngày tháng an yên thì tại sao Lâm không chấp nhận điều đó. Lâm yêu quý ba mình, nên nếu ông hạnh phúc thì Lâm cũng sẽ hạnh phúc. Mặt khác, Lâm tha thứ vì chính bản thân Lâm, bởi Lâm nhận ra … oán hận luôn khiến Lâm khổ sở, cứ mải miết mất thời gian vào oán giận sẽ không có được niềm vui, không có được những điều bình yên. Tại sao cứ bắt mình chịu đựng đau đớn trong khi chỉ cần can đảm tiến thêm một bước về phía bao dung là có thể đổi lấy bình yên?”
Hà đánh rơi ánh mắt ra ngoài cửa sổ văn phòng. Nơi những xe cộ đang hối hả chạy qua, những tiếng rao ồn ã bắn ập vào đầu Hà cơn đau buốt khiến cô đưa vội hai tay lên bưng đầu. Hà kéo ngăn kéo lục tìm trong túi xách viên thuốc giảm đau. Đôi tay quờ quạng lấy ra từng thứ không liên quan đặt vội lên bàn. Cho đến khi Hà nhìn vào một gói nhỏ trên tay. Một cái phong bì cũ cuộn bên ngoài một chai thuốc. Hà mở phong bì ra xem, chai thuốc chứa những viên nhỏ như hạt tấm có nhãn hiệu ghi tên một nhà thuốc đông y đặc trị chứng đau đầu, bên trong phong bì có mấy tờ tiền và dòng chữ ghi vội bên trên. Hà nhận ra nét chữ của cha mình: “Ba thấy mấy đêm liền con cứ bị đau đầu nên tìm mua loại thuốc này cho con xài thử. Nghe nói là tốt dữ lắm. Con xài mà có tác dụng thì nói ba mua thêm gửi lên cho phòng hờ lúc trái gió trở trời. Còn tiền này ba lì xì cho con. Mừng năm mới cho con mọi sự bình an. Ba biết con không nhận nếu ba đưa trực tiếp đâu. Nhưng có chút lời chúc của ba mong con năm mới vui vẻ.”
Hà buông rơi cả phong bì lẫn chai thuốc xuống nền nhà. Hà nhớ ra, ngày cô ra xe lên Thành phố trở lại công việc sau kì nghỉ tết có thấy ba cô lén lút làm gì đó bên cạnh túi xách của cô. Nhưng lúc đó, cũng như mọi khi, Hà chỉ cau mày cầm lấy túi xách đi thẳng. Mới đó đã gần nửa năm trời.

Hà bóp chặt hai tay, tự hỏi liệu cô có thể tha thứ như Lâm? Cả hai đều là nạn nhân của hai người bội phản. Họ bỏ rơi Lâm và Hà để chạy theo tiếng sét ái tình phút chốc bản năng. Họ lao vào nhau, không quan tâm đến đổ nát gây ra. Rồi họ quay về cầu xin lòng vị tha. Thật nực cười, khi đó Hà lại nói dối vớí mọi người rằng nguyên do của sự tan vỡ với Lâm chỉ vì Hà hơn Lâm hai tuổi. Cô không muốn thừa nhận rằng sự tan vỡ đó tất cả lý do chỉ vì mẹ Lâm chính là người đàn bà phá hủy gia đình cô. Cô xa lánh Lâm, dù thực lòng chưa bao giờ muốn vậy.
Vậy mà giờ đây Lâm khuyên cô tha thứ. Tha thứ để có những tháng ngày bình yên và đón nhận những hạnh phúc phía trước. Tha thứ không phải vì ai khác mà vì chính mình. Hà nhặt lại chai thuốc đặt lại lên bàn, ánh mắt run run.
_ Liệu có thể không?
Lắc mạnh đầu vài lần, Hà cầm lấy điện thoại một cách vô thức, đưa ngón tay quẹt ngang. Facebook tràn ngập tin mới. Phòng tranh của Lâm khai trương, những món ăn nhẹ đãi khách anh chuẩn bị cùng người cha đáng kính và người mẹ từng lỗi lầm bằng những nụ cười hạnh phúc. Hà khẽ cười trong lòng thả cái like. Hà kéo màn hình xuống dưới, Chi đăng hình cùng mẹ đi chợ mua đồ về nấu mừng sinh nhật cho ba, mẹ Chi gói thêm bánh tét biếu hàng xóm và khoe thành phẩm của riêng Chi đầy méo mó kèm nụ cười tươi hơn ánh nắng. Lướt tiếp những tin khác, Hà khựng lại khi hiện ra trang cá nhân của cô út vừa chia sẻ một bài. Tên trong bài đó là ba cô. Tấm hình chụp ông đang đứng cạnh cây mai trước sân vẫn còn chi chít nụ, mấy bông hoa nở muộn vừa bung cánh, kèm dòng tus vụng về của một người mới tập xài mạng xã hội: “Nhờ thằng cháu nhỏ mà nay tui cũng biết chơi phai búc với người ta. Cây mai năm nay ăn tết dai quá trời nè bà con ơi. Ăn tết xong mới mấy tháng mà nay trổ bông trái mùa nữa nè. Không biết …đang mùa dịch bệnh như vầy, ở trên đó có giữ sức khỏe hông”. kèm theo là một mớ các icon khóc, cười, chóng mặt không liên quan gì bài viết.

Hà bật cười.
_ Đúng là mấy ông già lẩm cẩm mới tập chơi Facebook..
Cô khựng lại giật mình. Sao cô lại có cảm giác vui như vậy?
Mọi người trong phòng vẫn xôn xao bàn tán, lo lắng về đại dịch Corona chưa khả quan thì lại phát hiện ra ổ bệnh bạch hầu mới ở một tỉnh Tây Nguyên và bàn kế hoạch săn khẩu trang sau giờ tan tầm chiều nay. Toàn những bệnh lây qua đường hô hấp, cứ dán khẩu trang lên mặt bất cứ lúc nào cho chắc ăn.
Ngồi ở bàn mình, Hà nhìn chăm chăm bức ảnh và dòng chữ trên điện thoại, đắn đo vài giây, ngón tay bấm thật chậm vào phần bình luận: Cuối tuần … con về nhà ba nha!

HẾT.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây