TƯ GÀN - Tác giả: Tâm An

Thứ tư - 03/06/2020 22:44

Người làng hay kể về người đàn ông làng Cói. Đó là câu chuyện buồn, người ta kể với nhau để nhắn nhủ lớp cháu con sống cuộc đời lương thiện.

Tiếng đập nước bập bõm tung tóe lẫn trong tiếng cười khoái chí của lũ trẻ. Cả tiếng khóc hốt hoảng khi chới với quẫy đạp trụt trồi trong con nước xanh thẳm ngọt lịm. Tư gàn trấn an lũ trẻ, bàn tay lão nâng thằng Hồng đưa ngang mặt nước, đỡ cho nó tập bơi

- Cố lên con ! Rồi các con sẽ bơi thoăn thoắt như những con rái cá. Dân chài lưới mà không biết bơi thì kiếm ăn sao được.

Thằng Hùng khỏa con nước đưa tay vuốt mặt, nó đáp lời bố nó.

- Con sẽ học giỏi, sẽ đi làm cán bộ, con không chài lưới theo bố đâu.

Đôi tay Tư gàn đỡ hóp bụng thằng Hồng, ánh mắt Tư gàn sáng rực lên đáp lời thằng con

- Phải rồi, phải thế chứ ! Ba đứa chúng mày phải thoát khỏi con sông này, phải đi xa hơn. Phải vươn cao hơn cha mày mới được.

Phía trong bờ sông, bà Xuân cầm que tre gõ chan chát vào chiếc thùng xô lủng đít. Bà gọi vọng ra phía cha con Lão

- Về....ăn...cơm...

Nhà Tư gàn cặp mé con sông. Lớp mái ngói đỏ đục nằm xen vào đám dừa nước đung đưa cùng những khóm tre ngà.
Xóm lão chỉ quây quần vài chục nóc nhà như thế. Bởi cái ốc đảo chừng mấy chục héc ta như thế cũng gọi là đông đúc lắm rồi. Xóm lão ngoài nghề chài lưới trên sông thì cũng chẳng biết làm gì hơn. Người ta cũng thử trồng lúa trồng Ngô, nhưng con nước thất thường ngập úng làm người ta nản chí. Với lại suốt ngày bơi thuyền trên sông nước kiếm con tôm con cá, thời gian đâu nữa mà lo chuyện canh nông. Mãi là thế, bao đời nay thế, nên vẫn mãi chỉ là một xóm nghèo. Đời này nối tiếp đời kia cũng không thoát nổi mái chèo và đôi tay se lưới.

Thằng Hùng, thằng Hà và cả thằng Hồng, ba thằng con trai lão học hành chăm chỉ. Cũng không bõ công Tư gàn ngày qua ngày chèo đò đón đưa lũ trẻ đến trường. Người đời bảo tam nam bất phú, ngũ nữ bất bần. Còn lão, lão vẫn kì vọng một ngày nào đó không xa con cái lão đều thành đạt.

- Về ăn cơm các con ơi !...

Tư gàn đứng vịn cầu tre cất giọng gọi to. Ba thằng con trai thi nhau rộng sải tay đạp chân rướn nước lao vào bờ. Nom chúng thi nhau lướt trên mặt sông, lão Tư gàn nở một nụ cười rung rinh cả cây cầu tre vắt vẻo. Bữa cơm đầm ấm của gia đình, cái nồi cơm to đùng phút chốc đã loáng sạch vì sức ăn của bọn trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn. Lão nhìn đàn con, lòng lão lâng lâng.

- Bố ơi ! Chắc con sẽ nghỉ học bố ạ

Tư gàn trợn tròn đôi mắt ngạc nhiên, lão nuốt vội chén rượu

- Gì cơ ? Bỏ học? Tại sao bỏ....

- Con học không vô nữa bố ạ, lâu nay con không đến trường nữa. Con đã đi làm hơn tháng nay rồi.

Thằng Hùng đứng dậy, bước tới chỗ cặp sách. Nó lôi ra xấp tiền đã xếp cẩn thận, nó nói

- Xin bố đừng ép con, sức học con thế nào con biết. Chỗ tiền này là tiền lương lâu nay, Con muốn đỡ đần bố mẹ nuôi hai thằng nó ăn học...

- Tao không cần !

Lão Tư giận dữ dằn mạnh chén rượu xuống mâm cơm, giật xấp tiền ném văng tung tóe. Lão vùng vằng đứng dậy bước ra sân, chợt nhớ ra chai rượu còn uống dở, lão quay vào xách chai rượu bước ra phía chòi cá. Bà Xuân đưa con mắt về phía thằng Hùng hờn trách xen lẫn thở dài

- Bố mày hy vọng vào mày, vậy mà....

Thằng Hà xách nhúm lạc rang tìm ra phía căn chòi. Nó thả nhúm lạc xuống chỗ chiếc chõng tre.

- Thôi bố ạ ! Anh ấy đã không học được, bố ép làm cái gì . Bố cứ để anh đi làm cũng được bố ạ.

Tư gàn nín lặng. Lão nuốt chén rượu đưa tay bốc một nhúm lạc rang bỏ vào miệng nhai.đưa tay vuốt ngực, hình như lão nghẹn...

Từ hôm đó con đò bớt đi một gánh nặng, bởi thằng Hùng ở hẳn bên huyện lâu lắm nó mới về. Nom nó khác hẳn, quần jean áo cộc. Khuôn mặt nó cũng phong trần bụi bặm hơn với chiếc khuyên tai lấp lánh . Rồng phượng xăm kín cả cánh tay làm bà Xuân hốt hoảng.

- Hùng !... mày không biết tính bố mày hay sao mà xăm trổ nom ghê thế hở con?!...

- Mẹ à ! Con lớn rồi, con tự biết phải như thế nào. Không cần bố mẹ phải quan tâm đâu, bố mẹ sang bên Phố huyện mà xem kìa. Người ta giàu sang nhà lầu xe hơi cả rồi, cứ mãi ru rú trong cái đảo chài này con chán ngấy rồi

Bữa cơm chiều ảm đạm. Tư gàn đưa con mắt liếc sang cánh tay đầy nét xăm trổ của thằng con . Lão bất lực cúi đầu nuốt vội, rồi lão đứng dậy xỏ dép bước ra khỏi nhà. Thằng Hùng cũng chán nản thả đũa đứng lên. Nó thả xấp tiền xuống mâm cơm

- Mẹ cầm chỗ tiền này đi.

Nó vỗ vai thằng Hồng

- ăn nhanh lên chèo đò đưa anh qua sông, ngột ngạt quá !

Thằng Hùng bước xuống con đò, cởi áo vắt vai. Nó đưa đôi bàn tay xuống dòng sông vục lấy nước rửa mặt.thằng Hồng đưa chân khua nhẹ mái chèo đẩy con đò lướt đi. Phía xa xa nơi chòi cá lão Tư Gàn bực tức gọi với theo bóng dáng thằng con trai

- Mày cút luôn đi, đừng có mò về đây nữa.....

- Vâng ! Con đi luôn bố ạ....

Lão Tư đau đớn ngồi dõi theo bóng dáng nó xa dần về phía bên kia sông. Lão ngồi trầm tư bên chén rượu, lẽ nào là lão sai?! Nó bỏ học đi làm kiếm tiền thì cũng tốt, nhưng cách ăn mặc với xăm trổ đầy mình như thế xem ra cái công việc nó làm cũng chẳng đàng hoàng gì cho lắm. Ôm cái suy tư trăn trở ấy lão trở vào nhà dặn dò thằng Hà.

- Ngày mai mày đi học, tranh thủ dò la xem thằng anh mày làm gì bên đấy rồi về nói lại với bố.

Thằng Hà dạ vâng, thực ra thì nó biết cả đấy. Anh nó làm cho đám cầm đồ, cho vay nặng lãi và cả đòi nợ thuê. Bản thân nó thì cũng đã đôi lần nhờ anh nó can thiệp, nên bọn đầu gấu trong trường chẳng dám bắt bạt như mọi khi. Thậm chí nó có phần vênh váo từ khi dựa hơi vào ông anh cả có máu mặt trong đám giang hồ phố huyện.
Chuyện gì đến ắt nó sẽ đến, mỗi lần ghé qua chỗ thằng Hùng chơi, được tiếp xúc với đám lưu manh thằng Hà cũng quen biết nhiều hơn với đám giang hồ ấy. Nó bỏ học đi chơi, nhậu nhẹt. Đôi lần anh em nó chạm mặt nhau ở quán bia, Thằng Hùng ra vẻ trách móc nạt nộ đứa em trai, đáp lại thằng Hà nói thẳng luôn

- Chắc em cũng nghỉ học theo anh thôi

- Mày điên à ! Sao lại bỏ ?

- Thì anh cũng bỏ học đi kiếm ăn đấy thôi. Với lại học nữa chắc gì đã lên được lớp, mấy vụ đánh nhau vừa rồi cũng suýt bị đuổi, nghỉ luôn cho khỏe.

Vẻ mặt nó ráo hoảnh, thằng Hùng ậm ừ chả biết nói câu gì, bởi nhẽ nó cũng bỏ học thì sao dạy dỗ được thằng em.
Con đò lại nhẹ thêm được một phần. Kể từ đó lão Tư gàn chỉ nhìn vào thằng con út mà nuôi hi vọng nó nên người. Dù rằng năm tháng trôi qua người làng Cói đi sang phố huyện về vẫn kháo nhau hai thằng con nhà lão ăn nên làm ra. Lão nghe nhưng cũng chẳng lấy làm vui gì cho lắm.

- Hồng này ! Bố chỉ mong mày học hành đến nơi đến chốn. Làm con người có ích cho xã hội. Làm con người lương thiện, cái của cướp bóc lọc lừa thiên hạ không bền đâu con, vô phúc lắm con à...

- Con hiểu bố ạ ! Bố vẫn còn có con, con không làm bố mẹ phải thất vọng đâu.

Năm tháng trôi qua. Lão Tư gàn bây giờ đã là ông già ngoài sáu mươi, khuôn mặt đen đúa già nua sạm nắng đã nhăn nhúm lại như chiếc vỏ bưởi phơi khô. Mỗi lúc nghĩ đến hai thằng con trai bên phố huyện lão lại buồn, dù rằng cả hai thằng đã vợ con nhà cửa đàng hoàng, Nhưng xem ra với lão Tư thứ tiền bạc vật chất có được bằng phạm pháp, làm ăn thất đức không thể làm lão bằng lòng. Đôi lần bà Xuân an ủi lão

- Thôi ông ! Dù sao cũng là quyền lựa chọn của tụi nó. Nó có cuộc sống khá giả thì mình phải mừng cái đã, cứ cố chấp làm gì cho khổ cái thân.

Đó cũng là lời động viên cuối cùng mà lão được nghe từ vợ lão. Bởi không lâu sau bà Xuân cũng đổ bệnh mà về chốn âm tào địa phủ . Mình lão trơ trọi giữa căn nhà trống trơn. Thằng Hồng thì nó đang học đại học ở xa lâu lắm mới về.
Đám thằng Hùng thằng Hà thì làm ăn khá giả là thế, cũng có bao giờ chịu về thăm lão đâu. Ngày ngày lão độc thân chèo con đò đi kiếm mớ tôm mớ cá làm vui, cũng là phụ chút tiền cho thằng Hồng ăn học.
Năm nay giỗ đầu bà Xuân. Đám con cháu tề tựu, đông đủ. Cỗ cơm cúng hạ xuống trên liếp chiếu trải giữa căn nhà. Thằng Hùng cất tiếng

- Nhà giờ mỗi mình bố, hay bố dọn sang ở với vợ chồng con hoặc chú Hà, cứ ở thui thủi một mình thế này rồi ai lo cho bố. Thằng Hồng bây giờ cũng học xong đi làm rồi, bố còn ai phải lo nữa đâu.

- Cảm ơn anh ! Tôi còn phải hương khói tổ tiên, Tôi sinh ra ở đây thì chết ở đây chả đi đâu sất.
Anh chị làm ăn lương thiện cho tôi nhờ cũng là phúc báo cho tôi lắm rồi.

- Lương thiện rồi cạp đất mà ăn hả bố ?!

Cô con dâu chua ngoa đáp trả. Lão Tư gàn chẳng nói chẳng rằng, lão xỏ dép xách chai rượu đi ra căn chòi.
Thằng Hùng đưa cặp mắt quay sang lườm vợ nó

- mất dạy ! Bố tao đấy, đừng có hỗn...

Ăn xong ba anh em thằng Hùng rủ nhau ra tắm sông. Từ trên chòi cá lão Tư đưa con mắt nhìn về phía lòng sông nơi cả ba thằng con trai lão đang vẫy vùng trên sóng nước. Giọt nước mắt lão chảy dài trên gò má đen sạm nhăn nheo. Nuốt chén rượu, đưa tay lau dòng nước mắt. Lão ngả người xuống chõng tre thiêm thiếp. Trong giấc ngủ của lão râm ran tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ năm nào...

Chủ trương hiện đại hóa nông thôn mới về tận thôn xóm. Ốc đảo nơi lão ở cũng thay da đổi thịt, lớp bê tông hóa đường sá, chạy dài ngõ xóm. Điện lưới được kéo về. Người ta còn xây cả chiếc cầu dài mười mấy nhịp nối liền hai bờ. Không lâu nữa nhà lão không cẩn phải đi đò để sang phố huyện nữa. Lão mừng vui lắm.

Cái tin thằng Hồng báo về hai thằng anh nó vỡ nợ lô đề đang dắt díu nhau chạy trốn . Lão chẳng vui chẳng buồn, bởi kết cục ngày hôm nay lão đã đoán ra từ lâu. Lão nhắn thằng Hồng

- mày về ngay bố bảo !

Trong căn nhà xập xệ, chiếc bàn thờ bà Xuân kê ngay ngắn ở chính gian. Lão Tư cầm bó nhang châm lửa đốt. Lão cung kính vái lạy, cắm nhang rồi ngồi xuống. Cả ba thằng con trai lão đang ngồi đó vây quanh lão. Thằng Hùng cất tiếng van xin

- Con lạy bố, bố thương tình chúng con là con bố. Nay trời hại chúng con bể nợ, cả con với thằng Hà nhà cửa tiền bạc cũng không còn. Vừa qua mấy đứa bạn con làm bên thẩm định giá đất đền bù dự án có bảo, chỗ đất nhà mình cũng đến mấy tỷ, bố thương tình cứu vớt...

Lão Tư hắt tiếng thở dài...

- Trời nào hại chúng mày ?! Là chúng mày tự chuốc lấy thôi. Đấy là gọi là của thiên trả địa. Hồng ! Con đem cho chúng nó xem đi.

Thằng Hồng vâng dạ đem tờ biên bản hiến đất làm đường cho thằng Hùng xem.

- Chỗ còn lại đây là năm trăm triệu tiền nhận đền bù. Hai anh nhận lấy mà làm vốn làm ăn. Phần em thì em chẳng cần, mong hai anh suy nghĩ lại. Tìm con đường lương thiện mà tích cái đức cho con cái sau này...

Sau đận ấy lão Tư cũng trở bệnh rồi qua đời...
Lão chết ôm cả tâm tư trĩu nặng về hai thằng con trai ngược lối.

Tâm An 21/5/2020

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập5
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm4
  • Hôm nay934
  • Tháng hiện tại28,176
  • Tổng lượt truy cập2,632,698
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây