Làng tôi thời @ - Tác giả Trịnh Đình Nghi

Làng tôi thời @ - Tác giả Trịnh Đình Nghi

Có thể gọi đây là một tản mạn về một ngôi làng Bắc Bộ điển hình. Đi nhiều, trải nghiệm nhiều nên ông viết bằng một giọng văn riêng mà vẫn như nói thay cho thực trạng rất nhiều làng quê Bắc Bộ...

Xem tiếp...

TỬU NỮ - Tác giả Đinh Thành Trung

Thứ bảy - 25/04/2020 10:15
GIẢI NHÌ CUỘC THI TRUYỆN NGẮN DO QCV TỔ CHỨC

Vẫn nhàn nhạt màu ga trắng giường bệnh. Vẫn chai nước truyền nhỏ từng giọt li ti. Vẫn dây nhợ cắm vào ven tím ngắt. Lê vẫn ngồi đó, cầm tay tôi cầu nguyện. Lê luôn ở bên tôi, nơi anh ta không thuộc về.
Lẽ ra anh ấy phải cản tôi, phải giật ngay ly rượu. Nhưng không, Lê chỉ biết nhìn, cười và trả viện phí. Còn một người đứng sau Lê. Lão Quách nhăn mặt ra chiều khó chịu. Cậu Lê. Cậu không nên đến đây. Cậu với chúng tôi ở hai thế giới khác. Như nước với lửa. Như trắng với đen. Như ánh sáng và bóng tối. Đúng vậy. Lão Quách nói đúng. Dù thương hại thế nào, dù đau xót đến đâu, anh cũng chỉ có thể đứng đó nhìn mà thôi. Một cái nhìn từ trên cao của ánh sáng.
Tôi vẫn cùng lão Quách kiếm những đồng tiền thấm mùi men. Tiền được tưới bằng rượu, bằng những co thắt nôn nao ói mửa.
Lê chỉ biết đứng ngoài ngóng theo con nhỏ tội nghiệp. Ừ, tội nghiệp với anh, còn với tôi và lão Quách, đó là huy hoàng, là vinh quang chiến thắng. Chiếc xe sang trọng của Lê lăn bánh. Tôi nhìn theo thở dài. Lão Quách vỗ vai nhè nhẹ. Bàn tay đầy mùi rượu. Thôi đừng nghĩ nhiều. Em thừa biết chúng ta không thể với tới cậu ấy. Vậy còn tiếc làm gì. Em chỉ cần kiểm soát và dùng mánh đúng lúc. Lần vừa rồi là lỗi của em. Chủ quan dẫn tới hậu quả. Tôi ậm ừ. Những câu nói quen thuộc. Và cái nhếch mép giả tạo đi theo tôi suốt tuổi xuân.
*
**
Lão Quách nuôi tôi trong men rượu. Nhà thuốc bắc bí truyền qua nhiều đời có một bí mật đáng khinh. Lão mở cửa tiệm nhỏ bốc thuốc, lấy đó làm kế che mắt. Phía trong, lão đào tạo đệ tử đi uống rượu thuê. Tôi sống trong men rượu, men thuốc. Trăm loại thảo dược, rắn rết biến tôi thành xác sống. Tôi tắm thuốc mỗi ngày. Da dẻ tôi trở nên hồng hào, trắng nõn. Tôi ăn khỏe những không tăng cân, mặt mũi chân tay không bị mập. Mười tuổi, tôi bắt đầu được cho uống rượu. Ban đầu, chỉ một chút rượu loãng là nước hoa quả chưng cất. Tôi thích lắm, uống lấy uống để thứ men ngọt thơm man mát. Nồng độ rượu tăng dần theo năm tháng. Đến khi trưởng thành, tôi có thể uống liên tục loại rượu nặng nhất.
Sống với rượu, tôi cũng mơ thấy rượu. Nhưng hình hài vị thần say lão Quách nói không phải cụ già râu tóc bạc phơ. Đó lại là một con gấu trúc to béo, đứng thẳng, cầm cây gậy có gắn hồ lô. Con vật tất nhiên không biết nói, chỉ ngồi cùng, uống cùng. Chơi chán, nó lấy hồ lô, đổ rượu làm tôi ướt nhẹp từ đầu đến chân. Tôi bỗng cảm thấy lâng lâng, khoan khoái, giật lấy hồ lô rượu tu một hơi dài. Gấu trúc béo kêu khành khạch, hai chân trước ngắn ngủn cố đập vào nhau để vỗ trông thật buồn cười. Tỉnh dậy, lão Quách cho tôi biết vị thần chỉ được gặp một lần trong đời, rồi hỏi tôi cầu xin gì, tiền tài hay trai đẹp? Tôi lặng im. Thần say rượu làm sao chữa được cho mẹ. Người mẹ khốn khổ, sống thực vật trong bệnh viện, duy trì sự sống bằng máy thở ôxi.
Rồi cũng đến lúc tôi được sư phụ cho chiến đấu chính thức. Nhà hầm rượu Tây. Lão Quách nghiến răng kèn kẹt khi thấy đối thủ. Lại chạm mặt đội lão Tam. Hai con quái vật phương Bắc, vốn thù hằn nhau mấy đời. Thù ngàn năm. Thù sinh tử. Thằng Phú đệ tử thấy tôi liền cười toe toét. À, ra nó khinh con gái. Mấy lão chủ thuê cũng nhoen nhoẻn miệng. Chỉ lão Tam không cười. Chắc lão cũng biết tửu lượng phụ nữ khá hơn đàn ông. Lão Quách thấy đối thủ lo lắng, nhanh chóng tiến lại bắt tay rồi giục hai bên ngồi vào bàn tiệc. Ba mươi chiếc chén từ nhỏ đến to được xếp thành ba hàng ngay ngắn trước mặt tôi và thằng Phú. Hai người chủ thuê hô chúc mừng, quân đánh thuê hai bên nâng chén rượu đều tăm tắp, uống từng chén rồi đánh ánh mắt về nhau khinh khỉnh.
Lão Quách bế thốc tôi lên, đặt nhẹ nhàng xuống giường. Hôm nay em vất vả quá, để anh cho em thoải mái. Tôi nằm yên, mắt nhắm nghiền, mặc lão Quách lột từng thứ váy áo bí bách. Người tôi nhẹ bẫng. Ngực tôi tê dại. Trong phương pháp luyện “tửu nhân” bí truyền của dòng họ lão Quách, khi “tửu nữ” đạt tới giới hạn, phải có dương khí từ ngoài truyền vào để trung hòa âm khí đang hư nhược. Lão Quách hùng hục như bị bỏ đói đã lâu. Cơn co giật trào lên, tôi trân người tống ra dòng nước đậm đặc mùi men rượu, rồi chìm vào giấc ngủ trong cơn say ngất lịm.
*
**
Người con trai cao ráo, lịch lãm, da mặt trắng phau.
Trong ánh nắng vàng rực rỡ.
Tôi nhìn về hướng đó, nơi Lê cùng những vệ sĩ được nhiều máy quay chĩa tới.
Người đàn ông ấy làm tôi run rẩy. Người đàn ông có đôi mắt biết cười, có cái mũi thật xinh tôi đã gặp ở đâu đó. Ờ phải. Con trai của chủ thuê tôi lần trước. Anh ta không uống một giọt rượu. Anh ấy chỉ cười, rồi lấy khăn lau cho tôi. Anh ta bị cha đấm vào bụng một cú đau điếng, gục xuống sàn nôn ra đầy mùi rượu.
Rồi khi tôi vào nhà vệ sinh dùng phương thuốc bí truyền của lão Quách, anh ta bám theo nghe ngóng. Tôi biết thừa camera đã gắn kín khắp nơi. Tôi chỉ giả vờ rửa mặt rồi cắn nhẹ vào móng tay út. Thuốc này chỉ công hiệu nếu dùng trong khi đang uống, lão Quách bảo sẽ không ai phát hiện ra. Trở lại bàn đấu, tôi liên tục thách đối thủ uống hai chén một lúc rồi giành chiến thắng. Tan trận, lão Quách dìu tôi ra xe, công tử định vào đỡ tôi nhưng gặp ánh mắt sắc lẹm của bố vội lùi lại.
Lê tìm thấy tôi trong một đêm màu trắng. Đêm rằm, tôi ngồi thiền trên sân thượng tòa nhà bỏ hoang. Chỉ ở đây mới thấy rõ trăng sao. Nhà cao vút, chiếm hết bầu trời tự do. Bầu trời của sự tồn tại, bầu trời của mây, của nắng. Lê tiến đến, nở nụ cười hiền dịu.
Người tôi đầy men rượu. Tôi ném một chai cho Lê, lấy chai còn lại rót đầy ly rồi ngửa cổ uống hết. Tôi cởi phăng áo, hòa mình vào bóng đêm. Trong tôi trống rỗng. Mắt tôi đỏ rực như máu, ném về phía Lê những tia lửa chết chóc. Một ly, rồi một ly nữa. Vẫn chưa là gì cả với tôi, người được luyện trong men rượu từ bé. Tôi với thêm một chiếc ly, giơ chai lên cao rồi rót xuống không chảy ra ngoài một giọt. Tôi quay người một vòng mê đắm, uống một ngụm rượu rồi cuốn lấy môi Lê. Dòng rượu bỏng rát chảy vào Lê, như trái tim thoái hóa của tôi đang cố truyền vào anh thứ cảm xúc hỗn loạn của đứa con gái không sở hữu chính thân thể mình.
Anh thấy chưa? Tôi đấy. Tôi le lưỡi mút nhẹ ngón tay mươn mướt của Lê, mặc anh ngẩn người chôn chân giữa đêm đen dằng dặc. Tôi cười toáng. Tôi tu ừng ực. Tôi man dại rướn thân người kiêu hãnh. Sao thế. Sốc chưa anh? Đó là người anh vẫn lén lút theo dõi đấy. Đứa trước mặt anh không còn là người nữa đâu. Anh hãy quay về với ánh sáng của anh, với mặt trời chói lọi anh đang thờ phụng đi.
Tôi đuổi Lê, tu hết hai chai rượu rồi ngồi khóc. Nóng quá nước mắt chảy ra. Nóng quá không nhìn thấy trăng, thấy sao nữa. Nóng đến rát họng. men trào ngược. Men ồng ộc phun ra từ môi tửu nữ.
*
**
Hôm nay, tôi đi uống thuê một mình. Chiến lâu có kinh nghiệm, lão Quách cũng chẳng cần tối ngày theo dõi. Lão thừa biết tôi không thể rời bỏ lão, bởi thứ thuốc gia truyền như gông cùm trói buộc. Tôi sợ ánh mắt vừa thèm khát, vừa khinh bỉ của lão. Sợ đôi tay to như tay gấu, xấn xổ xé toạc quần áo tôi trong cơn say mê dại. Dù thế nào, tôi cũng phải chiến thắng. Lần này không có đấu nhau, yêu cầu chỉ là chuốc cho giám đốc bên công ty kia say. Quá đơn giản. Tôi mặc bộ đầm đen ngắn bó sát, tôn lên chiếc eo thon khiêu khích. Tất ren mỏng, lộ đôi chân đủ dài để đối phương phải đặt tay lên sờ soạng.
Vừa đến phòng tiệc, Lê đã đập vào mắt tôi. Ông trời thật khéo trêu ngươi. Tôi đã bỏ ánh sáng của Lê để ở lại với bóng tối. Lê đã nói anh sẽ giúp tôi cai nghiện, sẽ đem tôi trở lại với cuộc sống bình thường. Viển vông. Ảo tưởng. Đó chỉ là lòng thương hại của con người với con sâu cái kiến. Gặp lại anh, tôi không cảm xúc. Không giận dữ. Không nhớ nhung. Chỉ có những giọt nước mắt đêm đó đã được tôi nuốt vào lòng.
“Nếu anh thắng, em sẽ theo anh chứ?”
Anh cũng biết trước kết quả rồi đúng không? Tôi là dân chuyên nghiệp đấy. Mười người như anh cộng lại cũng thua thôi. Đúng chứ? Sao anh phải cố đến vậy? Hàng loạt câu hỏi cứ lần lượt hiện lên trong đầu tôi, để đến khi Lê đưa ly rượu lên mời, tôi mới giật mình vào trận.
Chỉ ba ly, Lê đã gục. Thằng điên. Thật không hiểu nổi anh, biết thua mà vẫn cố đấu. Anh về đem theo cái ảo tưởng của anh đi. Về mà nịnh bợ lão chủ nuôi của anh.
Tôi lật đật chạy ra ngoài. Đêm sáng. Những nóc nhà cao vút chụm lại thành một chiếc cũi khổng lồ. Trong đó, tôi và Lê như hai con thú được sắp xếp đấu với nhau mua vui cho thiên hạ. Móng vuốt của tôi dài ra, cắm vào ngực Lê sâu hoắm. Tôi rút ra, kéo theo năm tia máu phun trào. Lê và tôi đều rũ rượi. Lê trao cho tôi nụ hôn thuần khiết đầy mùi men rượu thăng hoa.
Ba tháng sau đó, tôi thấy người khang khác. Lão Quách phát điên. Lão bạnh môi, đổ rượu vào miệng bắt tôi uống. Lão cũng uống, lảm nhảm rồi khóc hu hu. Chưa bao giờ lão như thế. Lão bảo vì đã thắt ống dẫn tinh nên có thể thoải mái quan hệ mà không làm tôi có thai. Tôi không biết, chỉ nghĩ do thuốc của lão đã kìm hãm khả năng sinh sản.
Tôi đến một phòng khám tư bỏ đi giọt máu của mình. Tôi phải uống tiếp. Phải chiến đấu tiếp. Tôi không thể làm mẹ.
*
**
Chúng tôi thuê một căn nhà khác để tránh xa tai mắt của Lê. Sự lỳ lợm của anh làm kẻ ranh mãnh như lão Quách cũng phải rùng mình. Tôi hỏi lão có nên báo cho bố Lê không thì lão gạt đi. Đừng bao giờ làm tổn thương một con hổ, dù là hổ con. Không ai biết cậu ta sẽ làm gì. Tốt nhất là tạm lánh đi, đủ để làm Lê bỏ đi hy vọng tìm tôi.
Phố lên đèn. Đường sáng choang, tình người lạnh buốt. Đứa bé co ro nằm trên vỉa hè chật hẹp. Cánh cửa sắt nặng nề vừa kẽo kẹt mở, bà chủ nhà đã ném vào thằng bé cái bĩu môi khinh bỉ. Con chó này, cút xéo, chỗ để tao bán hàng. Thằng bé choàng dậy ngơ ngác. Cái hộp đựng dụng cụ đánh giày bị đá phải, đồ trong đó văng ra tứ tung. Tiếng chó sủa inh ỏi. Thằng bé run rẩy nhặt lại đồ, không dám ngoái nhìn bà chủ đang chống nạnh chửi rủa.
Tôi đã mấy lần thấy thằng bé khi lang thang trên con phố nhếch nhác. Sông nước thải bốc mùi nồng nặc. Người ta sẽ lấp con sông này, nhưng chưa biết đến bao giờ. Mùi hôi thối không hình dạng, len lỏi trong không khí đầy khói xe và bụi đường. Mặc, thằng bé ngồi bệt ở bờ sông, cầm bánh mì gặm ngon lành. Có lẽ con sông này, rồi đoạn đường bẩn thỉu này là sân khấu trình diễn của nó. Cũng như tôi, sân khấu là bàn rượu, là hơi men, là những tờ tiền lờm lợm, là dương vật cương cứng căng phồng.
Không hiểu sao, tôi thích ngắm nhìn thằng bé khi nó đánh giày cho khách. Cũng chỉ như những thằng đánh giày khác thôi. Cũng lau. Cũng chùi. Cũng cọ. Mà sao tôi thấy thích mê. Những đôi giày bẩn thỉu đầy bùn đất, qua tay nó lại bóng lộn, tinh tươm. Nó sao vậy? Hăng say làm công việc đen đúa này? Cả khi khách nhục mạ thế kia? “Thằng đánh giày này bẩn quá. Đúng đứa bụi đời”. Ôi con người. Cái cách khinh bỉ sao mà nghệ thuật đến thế. Thì thầm đủ nhỏ để thằng bé không nghe thấy, rồi cho nó hẳn tờ năm mươi ngàn để được nghe lời cảm ơn rối rít. Cũng cao sang. Cũng vui sướng.
Đêm mưa. Chiếc taxi đuổi tôi xuống vì đầy mùi rượu. Đậm đặc đến nỗi lái xe không chịu được, sợ mất kế sinh nhai. Tôi lảo đảo, mắt đánh qua lại tìm thằng bé. Nó vẫn ngồi trước cửa mụ bán tạp hóa. Tôi ngồi bệt xuống, giúi cho nó tờ năm trăm. Mắt nó sáng lên, rồi đột nhiên rụt tay lại. Nó nhìn tôi như sinh vật lạ. Nó sợ tôi bắt cóc bán nội tạng. Không, chị cũng như em, chị mặc đồ sang trọng nhưng cũng chỉ là con chó như em thôi. Em còn được tự kiếm ăn. Chị chỉ là chó trong cũi.
Tôi trở về nhà lúc tảng sáng. Lão Quách thức suốt đêm chờ tôi. Đầu lão bạc trắng. Tay lão run run. Bên cạnh là mấy chai rượu trơ vỏ. Lão lảo đảo lao đến định ôm lấy tôi. Ngã dúi. Thẳng cẳng. Tôi đắp cho lão chiếc chăn, chằm chằm nhìn vào người hơn chục năm chung sống. Lão già đi nhiều so với ngày đầu tiên tôi gặp. Hồi đó, lão tuy có tuổi mà phong lưu lắm. Hai bàn tay như hộ pháp, đặt lên vai làm tôi có cảm giác được bảo vệ. Như bố bảo vệ con. Tôi đứng trước. Lão đứng sau, mắt hướng thẳng về phía trước, như con gấu nâu hung hãn muốn ăn tươi nuốt sống bất cứ con vật nào dám đụng đến con mình. Không, gấu chỉ muốn bảo vệ thứ mà nó sở hữu. Thứ nó cho là của mình.
*
**
Tiếng mẹ âu yếm bên tai. Đã bao lâu rồi tôi không nghe tiếng mẹ? Cũng từ khi lão sư phụ cho tốt nghiệp ra đời. Tôi lại vào viện. Bởi gặp lại thầy trò lão Tam. Chúng biết mánh, tôi không thể dùng thuốc “phục sinh”. Vẫn phải uống. Uống vì kiêu hãnh tửu nữ. Uống đến chết, không được đầu hàng. Tiếng nhạc du dương. Tiếng thằng Phú cười hô hố. Chúng đã cho thứ gì đó vào rượu, khiến cơ thể tôi không còn cảm giác. Cổ họng như cái phễu, thuốc tôi uống từ trước vô tác dụng.
Hai chiếc giường kê sát. Mẹ đang nắm lấy tay tôi, thều thào từng tiếng khe khẽ. Mẹ tỉnh rồi. Trời không lấy hết. Cuối cùng, thần say gấu trúc cũng đáp ứng lời thỉnh nguyện của con bé khốn khổ. Tôi cố cất giọng mà không thành lời. Cổ họng tôi đắng nghét. Nước mắt mẹ chảy ra. Chết cũng được.
Tôi cố bò dậy, Từ phía sau, Lê và lão Quách cùng đỡ lưng tôi lên. Chính Lê đã đưa tôi vào viện. Lão Quách nhìn Lê lắc đầu, như con nai biết mình đã chết. Lão sợ Lê? Không phải, người lão sợ là đấng tối cao phía sau Lê. Đấng tối cao lão không thể chạy thoát. Đấng tối cao muốn biến Lê thành con rối hoàn hảo. Để đến khi đấng không còn tồn tại trên cõi đời, Lê sẽ ngồi vào chiếc ngai quyền lực thay vị trí thiêng liêng ấy.
Lão Quách quỳ xuống van xin. Lê đinh đánh lão nhưng tôi cản lại. Máu tôi trào lên mùi rượu. Thứ rượu đậm đặc hằng ngày vẫn uống. Ngay trước khi mẹ mất, lão vẫn giấu tôi bí mật cuối cùng. Có đâm, có chém lão đến tan xương nát thịt cũng không thỏa hết nỗi hận trong lòng. Hận mang hình thù ma mị. Không đầu. Không cánh. Như thứ men rượu không rõ hình dạng kia dã hành hạ, xiết đau.
Kỷ niệm ngày xưa gợn lại từ trong sâu thẳm. Rượu đưa tôi trở lại những ngày thơ bé. Người đàn ông quý phái, nghệ sĩ với mái tóc đuôi ngựa vẫy tay dịu dàng. Phố lên đèn. Trời vẫn to, đen thăm thẳm như muốn ám chỉ tình người bao la rộng lớn. Bàn tay bé xíu của tôi nắm lấy tay ông, trong lòng cảm xúc khôn nguôi khó tả. Cháu được ăn à? Ăn no á. Đúng thế không ông? Ừ, phải rồi, em sẽ không còn sống với bụi mù nhem nhuốc. Em sẽ là đứa trẻ anh yêu quý nhất trên đời. Sao ông lại gọi cháu bằng em? Thì thầy là sư phụ của em, phải gọi bằng em chứ? Thật không? Thật. Tôi bám chặt lấy bàn tay to lớn, ngủ ngon lành trên cánh tay rắn chắc ấy. Giấc ngủ bình yên sung sướng.
Còn bây giờ, nỗi ám ảnh trong tôi biến thành một con quái vật. Người mẹ là lý do để tôi sống đã trút hơi thở cuối cùng. Người cha khốn nạn đang quỳ dưới kia. Rồi đôi bàn tay run rẩy của Lê đang đỡ tôi, sợ tôi rơi vào bóng tối. Men rượu lại bùng lên, đưa tôi vào mê đắm.
Tôi lạc vào giữa hư vô. Thần say ngồi đó. Thấy tôi đến, gấu trúc chìa bàn tay ngắn tủn với năm cái móng vuốt đen sì. Gấu cười, nhưng tôi không đáp lại. Đằng sau gấu là một chiếc miếu hoang mờ mờ, linh ảo. Thần đã đáp ứng thỉnh cầu, còn gì nữa? Chẳng ai cho không ai cái gì, dù là vị thần toàn năng. Tôi phá lên cười ngạo nghễ, giật lấy hồ lô trên cây gậy, nốc ừng ực thứ rượu tiên tuyệt diệu. Rượu quý đốt ruột đốt gan, xuyên qua da thịt. Rượu trào ra khỏi mũi, khỏi mắt. Rượu chìm đắm trong tôi, không, tôi đang chìm đắm trong một dòng sông, nơi dòng chảy cuốn đi cuộc đời không thể đảo ngược.
*
**
Hai lọ đựng tro cốt cha mẹ nằm yên trước mắt tôi. Không còn lời âu yếm bên tai. Không còn bàn tay to lớn ve vuốt khi tắm. Lê bảo hãy đem tro đó vào chùa thờ phụng để linh hồn họ được yên nghỉ. Tôi bật cười. “Em không tin điều đó, vì em đã gặp thần. Thần không tốt như anh tưởng đâu. Họ chỉ cần có người chơi đùa, có người dựng phim cho họ giải trí”. Tôi chỉ tin vào một thứ đạo duy nhất. Thứ đạo cha đã phải bỏ mạng, hòng được tôi tha thứ.
Căn nhà trống huơ trống hoác. Rượu, thuốc la liệt ngổn ngang.
Ngoài kia, phố đêm tĩnh lặng. Nhốn nháo ban ngày nhường chỗ cho chuột hoang và loài gián.
Tiếng gọi xa xa kéo tôi về thực tại. Một đôi mắt sáng ngời giữa đêm đen.
Thắng bé đánh giày lần mở áo, đưa tôi một mớ tiền lẻ. “Em trả lại chị năm trăm hôm trước. Em sửa sang lại hộp dụng cụ, mua thêm ít hàng để bán. Kiếm cũng khá hơn, em đã thuê được phòng để ngủ rồi”. Nước mắt chảy ra. Tôi òa lên sung sướng. Cánh tay tôi ôm chầm thằng bé không rời. Phố vẫn tối đen. Mùi thum thủm vẫn gắt lên lờm lợm. Thằng bé đưa tay ve vuốt mái tóc dỗ dành. Đôi tay bé xinh. Đôi tay run rẩy. Đôi tay gấu con chưa am hiểu sự đời, cố ngóp ngoi tồn tại giữa cái cuộc đời đảo điên, lừa dối. Tôi hôn vào môi nó, nói lời tạm biệt cuối cùng. Chị ơi sao môi chị toàn mùi rượu thế? Chị có sao không? Chị là chị của em được không?
Tôi không trả lời thằng bé, dúi cho nó cọc tiền lão Quách để lại, rồi vùng dậy chạy đi. Tôi không dám đối mặt với sinh linh ấy. Nó nhỏ bé hơn tôi. Nó hoang dại, không được dạy dỗ. Nó vẫn cố bơi trong dòng đời chảy xiết. Dòng đời khinh nó, nó nuốt hận lướt qua. Nó mới là người đáng sống, không phải đứa con gái đầy dơ bẩn, đầy men say.
*
**
Căn phòng sang trọng. Đèn chùm rực sáng. Thứ ánh sáng quyền quý, cao sang. Gông cùm bằng ánh sáng, trói Lê trong góc. Lê ngồi thẳng, mắt hướng về bàn tiệc. Điều kiện để thả anh là tôi phải chiến thắng đối thủ của sư phụ mình.
Tôi mặc bộ xường xám của mẹ, tóc búi cao, cài trâm kỷ niệm mẹ dùng hồi trẻ. Lão Tam ngồi đối diện dương dương tự đắc. “Ta rất buồn về Quách đệ. Tuy là đối thủ nhưng ta vẫn luôn kính trọng”. Tôi cúi đầu đáp lễ. Mặt tôi căng bóng. Tôi cố nâng cao cằm, vênh mặt đối diện với người tôi không thể đánh bại. Tất cả cơ thể đã được kiểm tra, đảm bảo không thể gian lận.
Người phục vụ bắt đầu rót rượu vào ly. Một ly rồi hai ly, tôi từ từ nhâm nhi thưởng thức. Lão Tam trố mắt trước vẻ mãn nguyện của tôi. Lão tu ừng ực cho xong, bụng nghĩ không thể nào có chuyện thua con nhãi này. Đấu không quy định thời gian, uống không quá lâu là được. Tôi vẫn cong ngón tay điệu đà, miệng cười chúm chím. Mỗi ly rượu, khóe môi nở hình trái tim càng làm lão Tam tức tối. Lão nốc liên tục. Tôi cũng dần dần đuổi kịp. Trong góc phòng, Lê gào lên những tiếng man dại: “Dừng lại ngay! Mẹ nó… Dừng lại…”.
Người tôi lả đi. Tôi vẫn tiếp tục đưa từng ly rượu lên môi.
Một bàn tay to bè với những móng tay sắc nhọn chống vào lưng, không cho tôi đổ xuống. Ban tay của con gấu trúc tội nghiệp cô đơn.
Tôi đã ngấm rượu. Số rượu uống vào đã gần gấp đôi mức cao nhất tôi có thể chịu được. Mắt tôi mờ đi. Không gian lảo đảo. Bộ râu dài của lão Tam uốn lượn như con rắn độc, đuôi râu như chiếc răng nhọn hoắt chực cắm vào cổ.
Hôn mê. Rã rượi. Tôi vẫn mỉm cười, đưa ly lên hút từng dòng rượu thơm mát. Đôi mắt được trang điểm kỹ lưỡng. Đôi mắt vô hồn, cố tìm tia sáng nhỏ nhoi trong căn phòng rực rỡ ánh sáng tù ngục.
Lão Tam gục xuống. Lê được cởi trói, lao đến bên tôi.
Trong tôi, men rượu bùng cháy, thiêu đốt chút ánh sáng cuối cùng nơi tiềm thức. Rượu ngập tràn, tắm mát tâm hồn nhơ nhuốc. Rượu từ hồ lô của gấu trúc như ước vọng, như sự giải trí cuối cùng của vị thần đơn độc, vị thần chẳng ai biết tuổi, biết tên. Tiếng Lê le lói từ nơi xa xăm nào đó: “Tỉnh lại em ơi… Tỉnh lại đi… xin em…”. Cùng với tiếng khóc than và giọt nước mắt của người đàn ông suốt ngày chạy theo niềm tin vô định, tôi mỉm cười lần cuối. Gấu trúc kéo tay tôi, kêu lên những tiếng vui sướng vì sẽ không còn cô đơn.
*
**
Lão Tam ngồi cạnh một thanh niên trẻ khôi ngô, phục trang sang trọng. Lão đang kể cho cậu về giây phút cuối cùng của người chị kết nghĩa, người duy nhất quan tâm đến cậu trong cuộc đời. Lão cũng chỉ nghe đệ tử, đứa bị chết vì ngộ độc rượu kể lại sau khi lão đã say. Lão Tam là người cuối cùng của phái tửu nhân huyền bí. Nội tạng của lão thay vô số, dù đã dùng thuốc gia truyền nhưng cũng không tránh khỏi tổn thương nếu uống quá sức. Cậu bé đánh giày năm xưa nay đã sở hữu một công ty giải trí, kiêm quản lý cơ sở tình thương. Công ty cậu thường sản xuất chương trình hài châm biếm sự giả dối của thói đời.
Còn Lê, người đã tìm cách vùng vẫy mong thoát khỏi gông cùm số phận? Không ai biết anh ta đi về đâu cả. Chỉ biết rằng trên ngọn núi cao gần biên giới, có một ngôi miếu nhỏ đơn sơ lọt thỏm giữa rừng cây xanh lá. Trong miếu có lão đạo sĩ râu tóc bạc phơ, hằng ngày đứng trên triền núi, hướng đôi mắt xa xăm về miền cực lạc nào đó. Nơi ấy có thứ men rượu thăng hoa, rát bỏng, như chiếc hồ lô rượu lão đang cầm trên tay…

Rừng SN, Trang trại HC, tháng 11/2019
Đ. T. T
(Đinh Thành Trung)

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây