VẦNG TRĂNG CỔ TÍCH - Tác giả: Bùi Thị Bích Hiền

Thứ tư - 30/09/2020 11:44
Tác phẩm của Bùi Thị Bích Hiền
 
GIẢI NHẤT 
CUỘC THI VIẾT TẢN VĂN “TRUNG THU CHO EM” QUÁN CHIÊU VĂN 2020.


Không có mô tả ảnh.

 
Mẹ ơi, hôm nay là Tết Trung thu rồi con nghe các anh chị cùng hội đánh giày nói thế. Con cũng đoán được, là vì mấy hôm nay người ta bày bán la liệt đầy đường, nào là đèn ông sao, đèn kéo quân, đầu sư tử và nhiều thứ mới lạ con chưa thấy bao giờ,... Con thích lắm nhưng chỉ dám ngắm nhìn từ xa mẹ ạ! Đồ chơi ở thành phố đẹp nhưng đắt quá, con chỉ đủ tiền mua mấy quả thị của bác bán hàng rong. Ở đây cái gì cũng phải mua bằng tiền, chả như hồi còn ở nhà, thị rụng đầy gốc cây nhà bác Hạ, con chỉ việc sang xin rồi nhặt về là xong. Con biết tết giỏ thị rồi đấy mẹ, hôm trước con nhặt được mấy sợi dây dù ở gần bãi rác về nhờ bác Hoa trong xóm trọ dạy, lát nữa con sẽ làm thử luôn. Ngày xưa mẹ có chỉ, nhưng lâu lắm rồi nên con quên, mẹ đừng giận con nhé!
Sáng nay con thấy người hơi mệt không đi xa mà chỉ quanh quẩn khu phố quen, ít khách đánh giày nên kiếm được có ba chục nghìn . Nộp phí bảo kê cho các đại ca mười lăm, hai ổ bánh mì và hai quả thị hết chín nghìn, còn dư sáu nghìn. Thế là đêm nay con lại ra gầm cầu ngủ rồi, tiền thuê nhà một đêm mười lăm ngàn cơ mẹ ạ! Ngoài đó rộng lại mát mỗi tội muỗi đông như kiến, nhưng mẹ đừng lo con quen rồi, nhiều bạn hoàn cảnh giống con lắm, không sợ ngủ một mình nữa. Thực ra ở nhà trọ vừa tốn tiền lại vừa chật chội, cái phòng nhỏ xíu mà năm, sáu người chen chúc, con nằm cứ phải co người nên hay bị đau lưng.
Bà ngoại từng bảo mỗi khi nhớ mẹ hãy nhắm mắt lại thì thầm điều ước rồi nhìn thật lâu vào mặt trăng con sẽ thấy được điều kỳ diệu. Con đã làm thế biết bao nhiêu lần mà không lần nào gặp mẹ? Tại sao vậy mẹ ơi? Hay là mẹ đã quên con rồi? Giờ bà cũng bay lên trời giống như ông, như mẹ. Bố có dì, có em Bi, em Cún, bố không cần con nữa. Mẹ sẽ tin con không phải là "thằng ăn cắp" đúng không mẹ? Vậy mà cả dì, cả bố đều mắng con như thế, dì còn đánh và đuổi con ra khỏi nhà mình nữa! Chẳng còn ai yêu thương con như mẹ! Cái tên Bình An mẹ đặt ngày xưa ai cũng khen hay mà giờ đây cũng không còn. Họ gọi con là "thằng ăn cắp", "thằng đánh giày", "thằng nhà quê", "thằng lùn",... mẹ ạ!
Trăng tròn và sáng lắm mẹ ơi! Tết Trung thu nên cả ánh trăng cũng đẹp hơn mọi ngày. Trăng ở quê mình tất nhiên là đẹp hơn, trong hơn ở thành phố rồi. Vì ở quê không nhiều khói bụi, trăng không bị che lấp bởi những toà nhà cao tầng. Trăng thảnh thơi một góc trời, trăng treo trên ngọn tre đầu làng, trăng lội xuống dòng sông soi bóng,... Nhưng dù ở đâu trăng vẫn quên mình để thắp sáng cho thế gian này mẹ nhỉ? Các anh chị và mấy bạn thiếu tiền nhà trọ đang đốt lửa trông trăng ở đằng kia mẹ thấy không? Bọn con không có tiền mua đèn lồng, đèn ông sao nên mọi người nhặt củi đốt cho vui. Người thì góp kẹo, người góp bánh mì, bánh gạo, quả chuối, quả hồng,... con cũng vừa chung vào hai quả thị mua hồi chiều đấy ạ! Bọn con vụng lắm, chả ai khéo tay bày mâm cỗ Trung thu đẹp như mẹ. Mẹ tỉa quả bưởi thành con cún lông xù, mẹ xiên hai trái táo thành em lật đật,.... Nhớ ngày xưa cũng vào đêm rằm tháng tám, bố mua cho con chiếc đèn ông sao đẹp ơi là đẹp, còn mẹ lại tặng con món quà độc đáo nhất trên đời, mãi tận đến bây giờ còn vẫn không thể nào quên. Mẹ đã gọi một lúc cả mười ông trăng xuống chơi cùng bé Bình An của mẹ.
Môt, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín, mười. Con đã lót túi nilon và múc nước dưới sông đổ đầy mười cái chậu hoa cảnh nhựa người ta vứt dưới gầm cầu và xếp vòng tròn xung quanh chỗ con ngồi. Kìa, ông trăng đã nhảy vào chậu thứ nhất, thứ hai, thứ ba, ..., thứ chín và thứ mười. Bây giờ con quay đâu cũng là trăng. Trăng này tròn như quả bưởi. Trăng kia lại tựa cái bóng đèn treo ở công viên. Trăng bên trái sao giống trái bóng mấy anh học sinh vẫn hay đá gần nhà trọ. Còn trăng bên phải y hệt vòng tròn in bởi cái chôn bát mỗi lần mẹ hấp trứng xong nhấc ra ở nồi cơm... Trăng sau lưng con tròn quá, đẹp quá, rạng rỡ như khuôn mặt mẹ lúc đón con tan học về ngày xưa... Ôi ngoại nói đúng rồi! Con thấy mẹ rồi! Mẹ ở trong ánh trăng! Đâu đâu cũng là mẹ! Mẹ đang ở kia! Mẹ đang ở đó! Mẹ đang mỉm cười trìu mến nhìn con! Mẹ là ánh trăng đẹp nhất trên thế gian! Mẹ là vầng trăng cổ tích!

 

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập7
  • Hôm nay762
  • Tháng hiện tại36,110
  • Tổng lượt truy cập2,676,868
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây