VIẾT TRONG CĂN PHÒNG GỐI CHĂN QUÊN HƠI ẤM

Thứ bảy - 21/08/2021 01:06

Tản văn của Phan Đức Lộc 

Rất lâu rồi, kể từ ngày nhủ mình mạnh mẽ bằng những trò tiêu khiển nửa vời, không còn được đắm chìm trong những cảm xúc chân thành nguyên chất. Những ngày Covid, sau một chuyến bay đằng đẵng, tự cách ly mình trong căn nhà gỗ cũ hơi hướm châu Âu, nơi thị trấn cổ điển mang tên một loài gai sắc ngọt, nép mình bên triền đá chênh vênh, như những chiếc tổ phơ phất bỏ quên của chim báo bão, nào ai mong chúng quay về?

Ngoài kia ồn ã. Ngoài kia bon chen. Con người đang cần khẩu trang hơn những chiếc mặt nạ biến hình đa sắc. Trả những mỏi mệt cho gió cuốn đi, trả những âu lo cho ngày đã cũ, trả những muộn phiền trôi theo quá khứ, dấu chân tìm về một con đường cỏ dại, một mùa lá rơi bỏ lại cuối con đường. Vẫn nhớ một người từng thương, thường hay vẽ những bức tranh sơn dầu về chân trời ngập nắng. Giờ ngắm lại chúng trong một ngày mù mây và gió lặng, nắng đâu trong như tưởng tượng thuở ban đầu? Có ai đó từng viết: “Tình yêu là một nỗi đau đẹp”. Chỉ khi một mình ngắm tiếc những giọt nhớ chưng cất trong chiếc bình ký ức, mới chợt nhận ra, đã từng được đau trong tình yêu cũng là một dạng thức của hạnh phúc. Sợ nhất là trái tim không còn cảm giác sau những va đập, tổn thương, mất mát. Cứ thế, ngày đi qua, không nhớ, không thương, không còn vương cả niềm tin sau cuối…

 
1276054380 user1582

Căn phòng dìu dịu mùi gỗ phong hương. Và những dây leo hoa tím tròn xinh trùm trên mái ngói so le như những mũi chỉ, đường kim bất quy tắc, mải miết lan ra trong một ý niệm hiến dâng phóng khoáng, điên rồ. Khác hẳn những sáo rỗng lằn ranh luôn cố gồng mình tỏ ra mực thước. Ngày ấy, trên chiếc giường thân thuộc này, đã từng nhiều lần ôm nhau ngủ trong tiếng mưa rơi và tiếng chim báo bão, nhưng chưa bao giờ đi quá giới hạn của một nụ hôn. Có phải đã khóa quá kỹ những bản năng cảm xúc trong mình? Hay còn ám ảnh mãi câu chuyện mảnh vải trắng đêm tân hôn và niềm đợi chờ giọt máu màu cánh hoa đỗ quyên được nghe mẹ kể từ hồi thiếu nữ? Nếu được trở lại những năm tháng thanh xuân đôi mươi ngọt ngào ấy, liệu có dám một lần nổi loạn phá bỏ mọi giới hạn, để đi đến tận cùng những quyện hòa say đắm cuồng si?

Phiền muộn nhất hay an nhiên nhất đều là những ngày mưa sóng ngói thầm thì. Vẫn giữ thói quen bắc chảo rang những hạt kê già, nghe tiếng nổ lép bép giòn trong cùng những tàn lửa lây rây tan vào bóng tối của khóe bếp vuông vuông, nơi con mèo mướp già ngủ say trong giấc mơ màu tro nhung mị mà chẳng cần tình yêu gõ cửa. Rồi lặng im lắng nghe nhịp chảy của lớp lớp búp chồi thổn thức dâng lên trong riêu riêu mưa bụi, bình yên chẳng thể gọi tên. Bình yên là khi căn nhà này vẫn thuộc về một loài hoa leo biết cách chắt chiu hơi ấm trong từng dòng nhựa sống khát khao, là khi mở nhẹ ô cửa sổ để những chiếc chuông gió cất lên sâu thẳm tiếng lòng, là khi biết những ngón tay vẫn chưa quên mấy cuộn len ngủ vùi trong ngăn tủ. Dặn lòng dẫu nhớ nhung, dẫu đớn đau cũng không được nức nở. Phải để dành nước mắt để mai này khóc trên một vầng ngực khác, xứng đáng hơn người cũ đã buông tay...

Nơi ấy chiếc dương cầm đã bong tróc nước sơn luôn đợi chờ cô gái mặc chiếc trắng có mái tóc dài đen óng như thể phát ra ánh sáng nhung huyền. Hằng chiều, những ngón tay mại mềm vẫn du êm bản nhạc không lời u buồn, rủ mây xám trở về bên ngoài ô cửa sổ có những con sẻ nâu đậu rón rén bên thanh chắn gỉ hoen, chực tìm hơi ấm. Tưởng chỉ điểm vài cánh lá vàng là nhìn thấu tận cùng của nỗi cô đơn? Thầm nghĩ, cô đơn hẳn có màu hồng. Là bởi sợ màu đen. Và không còn tin những bức tranh sơn dầu ngập vàng nắng mới. Chỉ những lời nói dối là có thật. Thi thoảng nhói. Thi thoảng đau. Thi thoảng nhắc mình về những câu thơ dự cảm viết năm mười tám: “Còn lại em, chỉ còn lại em/ Ánh đèn đường chia chiếc bàn hai nửa/ Khung cửa sổ màu nụ hôn kiểu Pháp/ Càng nhìn càng cô đơn/ Nỗi cô đơn làm căn phòng không đủ rộng cho sợi tóc dài ra/ Không đủ rộng cho đóa hồng rụng cánh/ Nỗi đau là một vòng ôm sắc cạnh/ Mênh mông anh, một thoáng đã xa vời...”

Căn phòng này, gối chăn đã quên hơi ấm, cũng như mình đã quên đếm từng rợi tóc rơi và xếp chúng trong chiếc túi thơm hình cánh chuồn, mỗi bình minh thức giấc. Những ngày này, điên cuồng đọc, viết, nấu nướng, chơi dương cầm và cô độc. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ hết một ngày. Trong truyện ngắn đang viết dở, vẫn đau đáu câu hỏi, tại sao thị trấn mang tên một loài gai sắc ngọt? Những chiều choàng sương quanh triền núi lam tuyền, mở cửa sổ, nhìn đâu cũng thấy bóng hình người cũ. Có lẽ điều ngây ngô nhất cuộc đời là tin vào những lời hứa khi yêu, tin vào những dịu ngọt đầu môi như con ong lạc vào miệng hoa nắp ấm. Những sóng núi, con đường, dòng sông... khe khẽ nhắc mình trong tiếng chuông nhà thờ chầm chậm: Đừng chạm vào cái tên thị trấn, kẻo cơn đau lên tiếng trong tim...

Những ngày covid, khi mỏi mệt, lại gối đầu lên tiểu thuyết ngôn tình nếp chữ bạc mờ, khép mắt mơ màng nghe Trịnh, ngẫm về thế sự, nhân sinh. Nơi giấc mơ bỏ ngỏ, bỗng thấy thương loài chim báo bão như thương mình tự những ngày xưa, chưa dám đi qua giới hạn của một nụ hôn, trong căn phòng này, trên chiếc giường rải đỏ cánh hồng dây mà sự thèm muốn cồn cào lúc nào cũng bị những vách ngăn vô hình kìm hãm…
P.Đ.L
(*): Ca từ của Trịnh.

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập4
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm3
  • Hôm nay1,195
  • Tháng hiện tại16,635
  • Tổng lượt truy cập3,770,837
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây