VƯỢT SÓNG - Tác giả: Phương Hà

Thứ bảy - 15/02/2020 01:46

Anh ngẩng lên, lảng tránh ánh nhìn của cô, chậm rãi nói :
-Cô ấy là nhà thiết kế thời trang, ở Pháp về. Bọn anh biết nhau nửa năm rồi...
Đôi mắt anh rực lên trong đêm tối tăm, ngọn lửa hạnh phúc làm rạng rỡ khuôn mặt đẹp kiểu Trung đông, man dại bất chấp...
-Cô ấy làm cho anh biết đến tình yêu thực sự, biết đến cuộc sống đáng sống...abcxyz...
Cô ngồi đó, lặng im nghe chồng mình kể câu chuyện về tình yêu đích thực của anh ta. Tai cô bập bùng giữa những cảm nhận mê hồn về người tình của anh ta và tiếng nói quen thuộc trong đầu về nợ nần, hàng họ, nhà cửa với buổi họp phụ huynh chiều mai...
Một lúc sau cô rơi vào trạng thái " đơ ", bèn ngắt những lời mà đối với người vợ là dao đâm muối xát kia bằng một câu ... Ơ quên chưa xịt muỗi...
Rồi lên phòng ... ngủ...

Giấc mơ đưa cô về tuổi 17.
Xinh xắn nhỏ nhắn, hay nói hay cười, má đỏ như táo chín...
Gái phố Hàng chăm ngoan tươi duyên , khiêm nhường lễ độ.
Giai các thể loại chập nhau toé lửa tưng bừng.
Một chị bạn chỉ nhà cô cho anh, nom thấy nhau sao quen lắm í...năm đầu chỉ nhìn thôi, cười thôi.
Năm sau cô thi trượt đại học rồi đi làm, nhà cũng không khá giả gì mà cô thì thích buôn bán kiếm tiền từ nhỏ, máu con buôn... là mẹ cô bảo thế.

Chả biết yêu từ lúc nào, sau này khi bạn bè kể với nhau về vụ tỏ tình thì cô mới ớ ra... mình chưa được người yêu tỏ tình gì thì phải.
Yêu nhau ba năm... Anh mang cô đi khắp nơi, hội hè cưới hỏi, ma chay giỗ tết thậm chí cả đánh nhau đâm chém anh cũng vác cô theo.

Người yêu của cô con nhà làm ăn, buôn bán kinh doanh .
Anh không say xỉn bao giờ, tính tình hào sảng thích tụ tập anh em, rất khôn khéo có duyên , tôn trọng gia đình và giúp đỡ bạn bè người thân.
Có điều anh bản năng đã đại ca đại bàng, gấu ó cứng cựa , kết giao đủ thể loại từ quan chức đến giới kinh doanh và dân xã hội... Sau này có gia đình, anh ra ngoài làm ăn rất có uy tín , được nể trọng quý mến.

Tóm lại con người đó nửa chính nửa tà, lãnh ngạo bí ẩn và cực kì đẹp trai... Vẻ đẹp khác lạ , cao lớn với da ngăm phong trần, mắt phượng hoàng sắc sảo..to lại dài, sống mũi cao thanh thoát, miệng rộng môi mềm... và thơm.
Khi ân uy nghiêm lạnh, nhưng vui cười lại rạng rỡ như cả rừng hoa đào nở... điên đảo chúng sinh.
Nếu giàu có nữa thì đúng chuẩn soái ca của thời nay không điêu.

Chả thế mà cô cứ hồn nhiên yêu , hồn nhiên cưới khi được hỏi mà không có chút hiểu biết về xã hội, về đàn ông hay kiến thức phát triển bản thân để thích ứng cuộc sống gia đình hiện đại.
Những hạnh phúc ít ỏi thôi chẳng kể làm gì... chỉ biết sau mười mấy năm đọng lại trong cô là Cay Đắng.

Chồng cô lắm tài ít tật, cơ mà toàn những tật chí tử, làm ra nhiều tiền nhưng cũng phá tán tan gia.
Vận rủi cầu đen gặp toàn phản trắc lừa lọc. Vay nợ lãi cao nên cố gắng mấy cũng chỉ như bán máu không đủ nuôi thân...
Đã thế cờ bạc anh tinh thông các ngón, gái gú khắp nơi để rồi gia đình xào xáo, khủng hoảng bạo hành thôi thì đủ cả...
Cô biết mình không may mắn, không hạnh phúc nhưng chẳng biết phải làm sao. Cô không được giáo dục để nhìn nhận và giải quyết nó. Hơn nữa anh ta quá ghê gớm, quá tinh đời để trói buộc cô, nợ nần đều là cô vay về, chồng bỏ được nợ thì không, cứ thế mười mấy năm.

Cô dành dụm vun vén, quên cả bản thân chỉ biết điên cuồng kiếm tiền trả nợ. Hàng họ con cái công việc ngập người, không còn biết điều gì đang diễn biến ngoài xã hội.
Cô không biết sử dụng điện thoại di động, không biết ăn ngon mua đồ đẹp ở đâu, không làm đẹp son phấn và tất nhiên quên hết những ngọt ngào.

Béo ú, đen sạm, người toàn mùi mồ hôi quyện mùi nấu nướng suốt ngày.
Chỉ nhà cửa là sạch sẽ , cơm nước luôn tinh tươm, con trai cô luôn thơm tho khoẻ mạnh, thông minh và đẹp trai như bố.

Rồi Ông Trời cũng thương, nhờ chăm chỉ làm ăn, mua qua bán lại cũng trả xong nợ nần, xây nhà cửa và mở mang nghề mới. Đã nói rồi, anh ta tài giỏi và tốt với mọi người... trừ cô ra... ấy là cô nghĩ thế.
-------
Trong cuộc đời vô số tình cảnh trớ trêu, nhưng mấy ai được chứng kiến người- đàn- ông -duy -nhất của mình khóc trên ngực mình vì người -đàn- bà- khác.
Chồng cô khóc ghê lắm í... khóc ướt hết váy ngủ của cô... đến nỗi cô khờ dại cả người bèn nói với chồng:
-Thôi nín đi, em còn cái dây chuyền này thôi, em cho cô ta, cần bán nhà cho nốt ... Em ở vỉa hè căng ni lông mà có anh và con cũng được...nếu còn yêu thương em.
Nhưng thật sự anh và họ yêu nhau thì chả ai cản được đâu. Anh cứ đi với cô ấy...đi thật xa để em khỏi thấy khỏi giành giật...

Hôm sau cô khóc lóc kể với nhà chồng, cả nhà bênh cô đòi đánh ghen hộ . Mẹ chồng vác cô đi khắp nơi cầu cúng, xin bùa ngải các cái, kêu van Thần Phật thảm thiết... thương lắm í.

Cô nhờ người dạy cách sử dụng điện thoại di động, lần đầu tiên đọc tin nhắn yêu đương của chồng với bồ... má ơi là xây xẩm, là tan nát đổ vỡ, là chết nghẹn chết ngào.

Khổ cứ tưởng Việt kiều mãi đâu, ai ngờ cô ta là bạn học cấp 2 với chồng, họp lớp năm rồi gặp lại.
Hai đời chồng một mặt con, chăn đại gia có tiếng trong giới ăn chơi dặt dẹo.
Cô nghĩ 4 ngày 3 đêm, không ăn không ngủ, gầy 6kg... bảo chồng cho đi gặp cô ta nói chuyện.
Gặp ở hàng cafe, cô bạn kia khóc nhiều lắm... ơ hay... vợ phải khóc mới đúng vai chứ.
Chồng cô đưa khăn giấy cho bồ... Mình lau mắt đi... đưa nước cho bồ... Mình uống nước đi...
Ờ được đấy... Cô hồ đồ mất rồi... đây là chồng mình hay chồng đứa kia... nom chả còn biết xinh hay xấu cơ mà gầy, dáng đẹp sexy ,ăn mặc hiệu hiếc thì phải.

Cô nhẹ nhàng nói ... đại khái hai người lấy nhau cũng được, đi chỗ khác làm ăn để cho cô sống yên, nhà cửa tài sản để lại cô sẽ ko phá đám, sau này có con sẽ về li hôn rõ ràng ... ok...
Bồ của chồng nói không lấy vì...thương cô... kiểu tội nghiệp cô tử tế mà mất chồng oan ức.
Èo khôn thế... vậy cô cứ phải chịu đổ vạ thối tha, còn bồ thì hưởng những lúc hào hứng, yêu thương tiền đầy túi ư...

Không nhé... cô chán làm vợ rồi, cô sẽ đổi vai...

Các người thích chung chạ hả... ok sẽ chung chạ... thích tây hả... ok sẽ tây...
Từ giờ anh này là chồng cô bạn học và cô lại cho anh ta làm bồ... Đằng nào cô chả phải cần đàn ông, con cô vẫn cần bố...
Các người thích trò gì cô sẽ diễn cùng trò đó cơ mà cô không để họ điều khiển nữa ... cô sẽ làm chủ cuộc chơi này.
...........
Cô tập tành , kiêng khem, massage này kia gầy xuống 11kg trong hai tháng... quần short áo dây tơn tởn đi chơi với con cháu.
Mất thêm nửa năm trời ăn chơi, mua sắm, sàn bar hát hò.
Đú với mấy em chân dài xinh đẹp vui dã man... mình còn mê thế huống hồ đàn ông.
Các em í dạy cô là á... phàm là đàn bà phải láo láo một tí, đượi đượi một tí, cờ bạc rượu chè một tí chồng nó mới yêu... Giời ạ... cô thật là kém cỏi, bởi vậy...

Chồng cô ra đi, mở cửa hàng karaoke với vợ mới.
Cô đưa cho một ngàn đô, nói để anh thuốc nước lúc chưa vào việc khỏi xin vợ mới ngượng lắm.
Chả biết họ làm ăn ra sao vài bữa anh ta lại về vay mượn cô... Không nhé... đây mẹ goá con côi không có tiền phung phí thế...có lên giường thì lên, trả cho 50k... chồng tức lắm .

Đi với gái thì phải ghét vợ chứ nhỉ... đây không, anh ta giở giói ghen ngược.
Săm soi rình rập chán rồi trơ trẽn về đòi này nọ, xong nói nhớ nhung... ghê tởm.
Cơ mà vẫn cười tươi nhé... đòi ăn cơm hả... vợ anh đâu sao để chồng vất vưởng, em chê... Đòi vay tiền đóng sân tennit hả... đưa điện thoại đây em phê bình vợ anh nuôi anh vớ vẩn, anh ở với em chưa phải vay người ngoài tiền í bao giờ...

Cho đến một ngày chồng ốm, sốt về nằm vạ... cô đi qua đi lại , lạnh te... kệ.
Chồng kéo tay bảo lấy cho anh nước uống, thấy tay anh nóng rãy bèn hỏi :
-Vợ anh đâu...
Chồng lắc đầu.
- Ơ sao...
Chồng rơi nước mắt.
- Gì thế...
Rồi pha nước cam, rồi nấu cháo cho ăn, mua thuốc cho uống.
Chồng bảo không đi nữa đâu... nó độc ác quá...
Cô cười nhạt.
-Này nhá...
Reeeng... là chuông điện thoại...
-Alo chị ơi có anh ở đó không, chị chủ bảo anh về ngay đang đông khách lắm... cô đưa mắt sang... chồng lắc quầy quậy, ánh mắt van xin, tay xua rối rít...
- Ờ không, không có đây.
Hơ hơ... đúng là cô đang cặp với tay này thật rồi, vừa nói dối vợ hắn đó thôi... thử ra xin xỏ moi tiền xem có được không...
Xin luôn được 200 đô... lần đầu moi được tiền zai, khoe luôn bà chị chồng... ui em thích vụ này .

Cơ mà quay về đâu dễ thế...
Cô đuổi... cô ghét... cô giẫm di ... cô căm hận.
Không còn tin yêu, nằm bên chồng mà lạnh thấu xương như nằm cạnh xác chết...
Hắt hủi, cạnh khoé kiểu gì chồng cũng không đi nữa, chăm chỉ công việc về nộp hết tiền cho vợ.
Cô quản sạch sẽ không lọi một đồng, tiền đưa gái cô bắt đòi về hết... Vẫn ghét.
Hậm hoẹ mãi thấy không ổn..cô đành nghĩ... coi như chồng chết rồi, giờ ở với chồng lẽ, tử tế mới cho ở nhé.
Gờm nữa... cứ coi như kéo cày thay trâu, anh ta là máy in tiền cho cô với lại... khắc đủ thứ trừ lên giường... hợp lắm í...hì hì..
Giờ cô không xấu nữa, thương thân phận mấy chị vợ toàn bị gọi là " chân ngắn lưỡi dài "... xời cứ thử hở ra chốn ăn chơi xem, lại phất cờ khởi nghĩa quật cường cách mạng phết chả đùa.

Cho đến khi zai nhỏ ra đời... Từ lúc có thai cô đã được nâng niu dìu đỡ, đứa nhỏ chồng cưng như bảo vật trên tay... yêu thương vun vén gia đình tuy rằng thi thoảng vẫn gái gú tạt té...
Aiiii zaaaa... anh ta quá đẹp trai, hóm hỉnh thông minh, tài giỏi rộng rãi, lại phải tiếp khách khứa làm ăn...

Cô cũng quen rồi, chai sạn rắn mặt rồi, điếc lác mắt nhắm mắt mở kệ đời. Cơ mà của đáng tội, anh ta chả bỏ bê vợ bao giờ, cô cũng không biết " thiếu thốn" là nào. Chồng bảo cô là loại " no xôi chán chè " ... ờ thì cô dại khờ vốn dĩ mà... cứ dại dột tiếp thôi.

Rồi cuộc sống tốt lên... Con cái thành đạt , vợ chồng du lịch chơi bời, hạnh phúc gắn bó được vài năm. Đang yêu thương vun vén gia đình, công việc đang phát triển tốt đẹp thì chồng mất... đột quỵ thế thôi...

Đó là cuộc tình đầu và chồng duy nhất của cô.

Hết.

Ps: Nhân gian cái gì cũng có giá của nó... nếu phải khổ -đau -vô -cớ rất có thể Ông trời đang rèn luyện ta để chống chọi với sóng thần cuồng phong sắp ập đến.
Giữa biển đời, chẳng còn cách nào tồn tại ngoài can đảm VƯỢT SÓNG .
Thương nhớ ở tim thôi.

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập4
  • Hôm nay1,086
  • Tháng hiện tại35,777
  • Tổng lượt truy cập2,640,299
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây