ĐỪNG TRÔI XA QUÁ NHỮNG NGÀY THÁNG CŨ

Thứ hai - 08/11/2021 23:20
Giới thiệu Tập tản văn "Miền sau cánh cửa" của Nhà báo Trần Nhật Minh

"Miền sau cánh cửa" là tập tản văn dày 252 trang, gồm 38 bài viết gắn liền với những câu chuyện lệ thường của nhân tình thế thái; của những ruổi rong phố quen đất lạ; của những bôn ba phận người số kiếp; của chuyện thiên hạ; đôi khi chuyện mình và những nỗi niềm xưa xa mà đắng đót đường đời dễ chừng chúng ta ai cũng sẽ, đã và đang trải qua. Chỉ có điều góp nhặt từ kí ức để biến hóa thành câu chữ một cách uyển chuyển, tinh tế và quyến dụ độc giả thì có lẽ chỉ mỗi Nhà báo Trần Nhật Minh làm được. Tập sách đầu tiên của cuộc đời hơn 30 năm làm báo của anh.
 
19092021 gioithieusach sachhay miensaucanhcua 1

Chọn chính bài viết có nhan đề “Miền sau cánh cửa” làm bài viết mở đầu cho tập sách, Trần Nhật Minh như dẫn dụ độc giả đi từ đầu đến cuối cái miền thương tưởng đong đầy những luyến nhớ ấy bằng khả năng viết đầy chắt chiu, gãy gọn và giàu cảm xúc. Câu chữ của anh hiện hữu một dấu ấn cá biệt mà không lẫn vào đâu giữa muôn vàn cây bút viết thể loại “du văn” này.

Tập sách viết nhiều về những chuyến đi của anh như: Chợt ghi ở núi, Lên non, Sắc núi, Sa Pa mù sương. Không những trong nước, Trần Nhật Minh còn dẫn dắt bạn đọc qua những miền xa như Yangon trong “Myanmar trầm mặc”, Bắc Kinh trong “Bắc Kinh rộng dài”, Tokyo trong “Tốc ký trên toa tàu nước Nhật”. Mỗi một chuyến đi, không chỉ để lại dấu chân mình mà Trần Nhật Minh còn gởi gắm vào đó những yêu thương của mình như trong: Những chặng dừng sương giá, Tỉnh Mường, Đường vượt nghèo, Bản bên bờ sóng. Ra biển, anh có các bài Lênh đênh, Đời phà, Hướng ra biển, Đời ven bể, Những người đàn ông canh biển, Những chuyến xe đò, Thư về Cà Mau…

Trần Nhật Minh kể với cho bạn đọc những đặc trưng của mỗi vùng miền, từ nếp ăn nét mặc tới nhiều giá trị văn hóa độc đáo. Đó có thể là cá Anh Vũ ở Việt Trì, Phú Thọ, rượu San Lùng ở bản San Lùng thượng, thịt chuột đồng quay lu ở Đồng Tháp, trứng kiến ở miền núi, cỗ lá và những chiếc cồng, nhà lang ở Hòa Bình…

Nhưng mỗi chuyến đi ấy, đọng lại trong anh là câu chuyện về thân phận con người. Nhiều mảnh đời anh nhắc đến trong tập sách khiến độc giả rưng rức cảm thương và bồi hồi xa xót. Như câu chuyện ở bản Chiềng Ơn khi cơn bão ma túy kéo về, những con người vượt qua những chìm đắm lầm lạc để quyết tâm làm lại cuộc đời trong “Phố hướng về phía sông”.

 
58968084 419472518837387 499624916954382336 n

Tập sách có những đoạn văn rất đẹp. Đẹp từ câu từ, lẫn cấu tứ. Cái đẹp toát ra từ hồn chữ mà chỉ cần đọc vào đã thấy bảng lảng trong suy tưởng hiện rõ mồn một niềm thương cũ càng: “Căn nhà thơ ấu mà tôi là thế hệ cuối cùng, như dập dờn trong mịt mù nước, chỉ còn lại mối liên kết với những ngôi nhà kề cạnh. Cha tôi không xây ngôi nhà cao vống, kiểu cách. Cha cho tôi một ngôi nhà thật bền, thật vững trong tâm khảm của một người luôn trọng chữ nghĩa và những điều giản dị. Ở đó có cái nhìn về thế giới rộng lớn, bao la nhưng cũng rất gần gũi. Nếu mình luôn trải lòng và thực sự yêu thương” (Mùa đông thương nhớ).

Những vùng ký ức sâu thẳm tựa thể như từng mạch máu nuôi sống Trần Nhật Minh, dìu dắt anh tạo ra những áng văn ruột gan the thắt. Nỗi nhớ bao trùm tập tản văn "Miền sau cánh cửa". Nhớ phố Hàng của mảnh đất ngàn năm văn hiến, nhớ cha, nhớ mẹ nhớ bạn, nhớ cả Hà Nội đậm đà một tình yêu trong anh. Anh kể chuyện Hà Nội bằng nhiều trường liên tưởng, trong bức ảnh của nghệ sĩ Quang Phùng, trong câu ca của nhạc sĩ Trần Tiến, trong trang tuyệt bút của các cụ Nguyễn Tuân, Thạch Lam, Vũ Bằng. Và đương nhiên có cả ẩm thực Hà Nội là cà phê, phở và bia. Những thứ người Hà Nội mặc định khác với những nơi khác, nhất là khi thưởng những thức đó lúc Hà Nội vào thu.

Trong vài viết Mang mang mùi khói, nỗi nhớ mẹ tha thiết khiến độc giả cũng rưng rưng bởi tìm thấy chính mình trong nỗi nhớ ấy. Nỗi nhớ mẹ từ những điều vụn vặt thì ai cũng giống như ai, đều chung một sự khắc khoải thương nhớ. “Quê mà thiếu khói thì gọi gì là quê nữa… Ở phố ngày trước cũng nhiều khói. Chiều chiều ngồi ngẩn ngơ trên sân nhớ mẹ. Ngồi đó cho đến lúc thấy ngọn khói rỉ ra từ cái ống khói là biết mẹ đã về. Nhóm bếp để xua tan nhanh cơn đói…”.

 
canh cu 1

Tập sách không dành riêng cho ai đọc nhanh, mà cần một sự nghiền ngẫm, lắng lòng và hơn hết là những ai đã đi qua thác ghềnh dâu bể cuộc đời, đã ra đi và quay về. Chính cảm xúc từ khoảng ngắn đó trong hành trình dài của cuộc đời mới thấm thía câu chữ của Trần Nhật Minh: “… Có những điều đọc mãi không hết, nghe mãi không hết, cảm mãi không hết. Đành cứ phải thong dong tháng ngày. Chầm chậm vòng quay, kệ ngoài kia, con phố ngùn ngụt dòng xe. Kệ để sống bình thản với mọi tốc độ. Và mỉm cười với chính lòng mình… Một âm thanh. Một hình ảnh. Một ngày cũ. Một… thao thiết bên mình” (Thao thiết tháng năm); “Giờ nhiều lúc đi nhanh quá, muốn quay chậm lại những nhịp xe chập chững để tự nhủ đừng trôi xa quá những ngày tháng cũ.” (Mùa đông thương nhớ).

Với 38 tản văn trong “Miền sau cánh cửa”, Trần Nhật Minh dùng chính kí ức để kết nối với hiện tại, dùng những chuyến đi để nhắc nhớ sự trở về, dùng những mảnh đời để gợi mở về cách sống, dùng những câu chữ để trò chuyện trọn vẹn với chính mớ hoài niệm dẫu lẵm xa nhưng đầy thao thiết.
T.P.B

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập11
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm9
  • Hôm nay1,907
  • Tháng hiện tại59,924
  • Tổng lượt truy cập3,364,909
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây