MỘT PHÚT TỰA LƯNG

Thứ ba - 11/05/2021 02:53
Tác giả: Phạm Thùy Vinh

Buổi chiều, trời chợt nhiên xám và ẩm. Nhì nhoằng những tia chớp trên những quầng mây u tối. Đôi lúc, mặt trời tự nhiên lại hiện ra chập chờn một thoáng với thứ ánh nắng có màu sắc kỳ dị…

Tôi đi trong cơn mưa lác đác. Cái kính xe đọng những hạt mưa chậm rãi chẳng thiết trôi đi nữa... Có một cơn mưa vừa đi qua tôi…Cơn mưa mà những giọt rơi của nó đã dẫn tôi men theo ký ức buồn.

Ký ức bỗng trở nên buồn, vì nó không còn cơ hội trở lại, cũng không ai có đủ quyền năng để làm nó hồi sinh. Ký ức về một mảnh sân gạch, một bức tường rêu, cánh thiên di trên nền trời đang dần sẫm lại trong chiều, những bông hoa khép cánh trong khu vườn của bà ngoại…

Sau mưa, bao giờ cũng dậy lên trong không gian mùi đất, mùi lá, mùi rơm ẩm, mùi cỏ cây và mùi khói bếp…

 
182314779 1595562660649632 5137700500823532050 n

Chợt nhớ lâu rồi, mình quen khói bụi phố phường mà quên mất cây lá của mình, quên ngọn gió phóng khoáng chạy trên thênh thênh đồng bãi mang theo hương bùn non, hương gỗ thông, hương cám thơm bà rang, hương tro ấm…

Lâu nay, quen tiếng động cơ cùng bao lao xao ồn ã chợ người, mà quên mất tiếng dế kêu, tiếng sông chảy, tiếng cá quẫy vỡ mặt ao đầy trăng, tiếng đàn sẻ lích chích chái hiên, tiếng gàu thả xuống lòng giếng sâu…

Tôi, và chúng ta, chẳng phải ư, đã luôn tước đi của mình những cơ hội được bình yên, được tưới tắm, được gột rửa. Và tìm cách đổ lỗi cho cuộc đời này, cho sự xoay vần này, cho những mưu sinh bận mải này, cho ai đó, cho thế giới, và trừ mình ra…

Tôi và chúng ta đã mải miết lên mạng, gõ phím để bàn bình về bao nhiêu bất công của “xã hội suy đồi”, đổ lỗi cho lãnh đạo, cho cơ chế… để tự làm chán nản chính mình, tự làm đau chính mình như một thứ độc dược hòng vớt vát cái tôi đơn độc, tụt hậu, kiêu ngạo.

Chúng ta quên mất, tâm hồn mình là thứ mà chúng ta phải cứu chữa trước tiên. Nó không đáng bị chúng ta bỏ đói, không đáng bị chúng ta tra tấn bởi bao nhiêu va đập mà chúng ta nhận được từ cuộc đời này… Nó rất muốn được quay về một khởi nguyên đầy hồn nhiên, một khởi nguyên được tạo lập, nuôi dưỡng bởi thiên nhiên trong trẻo, tươi tắn và thênh thang, của những giấc mơ tốt đẹp, của lòng bao dung.

Nó cần được tựa vào một xưa cũ êm đềm, để có thêm sức mạnh mà tin yêu, và tiếp tục…chiến đấu, không, nói đúng ra là song hành với cuộc đời đầy bận mải và cam go (mà chúng ta luôn cho là như vậy) trước mắt. Chúng ta, đôi lúc cần dừng lại chứ không chỉ lao đi…
P.T.V

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập13
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm11
  • Hôm nay1,511
  • Tháng hiện tại38,807
  • Tổng lượt truy cập3,041,454
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây