QUA NHỮNG MÙA XUÂN

Chủ nhật - 10/01/2021 03:24

Tác giả: Nguyễn Thu Hương

Một mùa xuân nữa lại về trên mọi miền Tổ quốc, guồng quay cuộc sống dường như hối hả hơn, không phải chỉ bởi sự vui tươi, mà tiếng gọi Tết đến xuân về giục giã con người ta nhanh chân để có một cái Tết đủ đầy, cố gắng vơi đi nhiều lắng lo. Đôi khi chỉ kịp hít hà vội cái vị mùa sang, đưa mắt nhìn những chồi non trên cành cây khẳng khiu ven đường hay một chút lãng đãng ngắm những bông hoa khoe sắc trong những thuở ruộng nhà ai…rồi lại cắm mặt với bộn bề to toan thường nhật. Đến với những niềm vui phải đi qua bao nhiêu xúc cảm cay, đắng, ngọt, bùi. Con đường về nhà tìm chút bình yên, phải đi qua đoạn gập ghềnh sỏi đá. Để đón một mùa xuân sum vầy thả lòng thảnh thơi, phải trải qua những ngày gồng gánh trên vai bao nỗi lo mệt nhoài.

Nhưng suy cho cùng, ta đang cố gắng vì một mùa hạnh phúc thì bao vất vả cũng đều xứng đáng. Chỉ sợ rằng, xuân về khắp mọi nẻo đường, mà ta chẳng thể tìm cho mình một lối nhỏ trở về. Với những con người đơn độc giữa cuộc đời mênh mông này, mùa xuân là mùa thong dong nhất, cũng là mùa lạnh giá nhất.

 
photo1577678622010 1577678622205 crop 1577678639206981616810

Cha mẹ hoá cánh hoa bay về trời, để lại cho ta hun hút con đường mong nhớ. Mùa xuân không còn mẹ cha, mùa xuân chỉ còn là sự thay đổi của đất trời, còn lòng người vẫn hoài ấp ôm những điều cũ kĩ. Đi qua những mùa xuân ấm áp, càng thấu nỗi cô đơn đến hao gầy cả con tim. Cha mẹ mang những mùa xuân đi, nên ta chần chừ bước chân trở về nhà và vội vàng bước chân rời đi. Nhà là có người chờ ta về sau những năm tháng ngược xuôi, nơi bão giông dừng sau cánh cửa, nơi có yêu thương và bao dung vỗ về. Khi ta tự mở cánh cửa bao lâu nay vẫn khóa chặt, những luồng gió lạnh cứ thế ùa về, thì bình yên đã hóa thành cô độc mất rồi. Nhà đã chẳng còn là tiếng gọi thân thương. Ta chỉ còn được ngắm mẹ cha qua những tấm hình cũ kĩ, mờ phai theo năm tháng. Thời gian nghiệt ngã khắc vào tim ta những vết sẹo, gieo vào lòng ta những khoảng trống chẳng thể nào lấp đầy. Ta trưởng thành hơn mỗi ngày, giấu suy tư sau nụ cười, giấu nỗi cô độc sau những bận rộn của một người thành công. Và cứ thế, ta đi qua những mùa xuân.

Đâu ai biết ta cũng khao khát điều giản đơn, bình dị là có ai đó tựa cửa đứng chờ, bữa cơm đầm ấm ngày đoàn viên, chẳng cần mâm cao cỗ đầy, chẳng cần pháo nổ rợp trời. Ta chỉ mong được là ta nhỏ bé giữa tình yêu bao la của mẹ của cha dẫu vẫy vùng dọc ngang, dẫu trở thành một hình mẫu của ai đó trong cuộc đời. Thèm được mẹ xoa đầu, thèm được cha vỗ vai chỉ dạy. Giờ mình ta ở đây, từng thước phim tua chậm ngược dòng thời gian cay cay sống mũi. Điều an ủi duy nhất, có lẽ là ta đã không phụ lòng cha mẹ sống làm người tử tế, không ngừng theo đuổi hoài bão và đã có những thành công nhất định để khi trở về cúi mình, khi bước đi ngẩng cao đầu, đều không hổ thẹn với công lao sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha.

Xuân cứ thế mang cho ta bao nhiêu nỗi niềm. Và cũng chính mùa xuân cho ta biết ơn những quãng đời hạnh phúc. Quãng đời ấy trở thành nỗi đau hay động lực, là do chính ta. Điều đẹp đẽ luôn là điều đẹp đẽ, đừng biến chúng trở thành nỗi buồn trong tương lai, ủ dột của hiện tại. Đó mãi mãi chẳng phải là điều một người thật sự trưởng thành nên làm. Đúng vậy! Ngoài kia, còn biết bao mảnh đời bất hạnh vẫn không ngừng vươn tới ngày mai, không ngừng thắp lên những mùa xuân cho riêng mình. Vậy còn ta, sao không để nắng xuân hong khô những nỗi buồn? Không để những rộn ràng của mùa xuân làm tươi mới lòng mình?

 
4112 don tet nguyen dan 2019 som o cho hoa lau doi nhat ha noi 22

Mùa xuân là mùa của hi vọng cũng là mùa của hoài niệm. Mùa xuân là mùa của hạnh phúc, cũng là mùa của sự tiếc nuối. Nhưng mùa xuân cũng giúp chúng ta nhận ra rằng, con người ta luôn phải bước về phía trước, đóng vai người ở lại thật tốt, thật kiên cường để người ra đi an lòng, để mỗi lần ngước nhìn trời cao sẽ mỉm cười tự hào. Mùa xuân cho ta nhìn cuộc đời với ánh nhìn lạc quan, chấp nhận những điều xảy đến như một phần của cuộc sống, với sinh lão bệnh tử, với hội ngộ chia ly và biết đương đầu với gian nan, thử thách.

Chúng ta hãy sống một cuộc đời thật trọn vẹn, để mỗi mùa xuân đi qua, đều vơi dần chút tiếc nuối vì đã sống, đã nỗ lực, đã yêu thương bằng cả trái tim và nhiệt huyết.

Tổng số điểm của bài viết là: 4 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 4 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập11
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm9
  • Hôm nay1,511
  • Tháng hiện tại38,914
  • Tổng lượt truy cập3,041,561
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây