NGỒI ĐẾM CHIM TRỜI

Thứ ba - 04/05/2021 04:54

Truyện của Nguyễn Thu Hằng

Vệt đen qua vạch đỏ, vượt ngưỡng hẳn một độ, cán mốc 38. Mắt mẹ oặc nỗi lo hãi. Tay chỉnh vội khẩu trang vẫn còn đeo trên mặt, mẹ vội đóng tất cả các cánh cửa đang mở và kéo rèm. Mẹ yêu cầu em trai nằm giường vẫn phải đeo khẩu trang. Mặt em trai bỗng nóng bừng lên vì kinh ngạc.
Mẹ rót cốc nước lạnh bắt em trai uống. Khăn mặt đút trong ngăn đá cho lạnh cứng, mẹ phủ lên trán em trai, cứ năm phút lại thay. Mẹ rửa hai quả trứng gà luộc để đánh cảm. Hai cái nách được lau, miết mạnh nhất khiến em trai rát đau kêu ôi ối.

Bố đi xe về, mở cửa phòng, đứng từ cửa nhòm vào, nói vài câu động viên em trai rồi đi ra nhà ngoài, rót cốc nước uống. Mẹ bảo, nếu lây thì chỉ từ buổi chiều qua, chủ nhật, em trai khăng khăng đòi đi tham gia trận đá bóng của lớp. Đã gàn nhưng em trai không nghe, bảo ở nhà thì sợ cô giáo trách, sợ mất chân trong đội bóng.
- Liệu có dính không?
- Ai biết được chứ. Nhưng vùng mình đã có ổ dịch nào đâu?

Đến chiều thì nhiệt độ em trai xuống còn 37 độ 4. Em trai có được kết quả đó là do mẹ không ngừng thay khăn lạnh đắp trán, đánh cảm trứng đã hai lần, uống một liều thuốc gồm kháng sinh, kháng viên, ho, sốt, 8 viên tất cả, và uống hai bát nước rau dấp cá, ăn hai bát cháo hành, tía tô, một bát lá ngải, đỗ đen, sú giò, một cốc nước cam. Tối, Sơn đi làm về, mẹ chìa nhiệt kế cho xem, 37 độ 2 và kể toàn bộ những chuyện đã xảy ra cho Sơn nghe. Sơn an ủi, chắc không sao đâu ạ.

 
natural bird sparrow house sparrow beak swamp sparrow perching bird wildlife emberizidae adaptation songbird finch 1605161

Ăn cơm tối xong, bố vào phòng làm việc. Sơn cũng vào phòng riêng của mình đóng cửa lại. Một ngày đứng máy ở công ty giầy da B đã đủ cho toàn thân Sơn bải hoải, có thể nhắm mắt lại là ngủ ngay một giấc. Chợt nick Hoa mơ xanh vẫy tay chào, Sơn tan cơn buồn ngủ, dán mắt vào điện thoại chát với Hoa mơ xanh. Hoa mơ xanh mới xin vào công ty được một tháng. Hai máy gần nhau nên hai nick tương tác suốt với nhau ngay sau khi kết bạn. Hoa mơ xanh vừa gửi cho Sơn xem một ảnh chụp trong rừng thông, váy xanh lộ chân trắng muốt dài như ống giang. Đang mải mắt ngắm thì bố gọi cửa nhờ Sơn xem lại cái điện thoại bị mất định vị. Bố kể đang tiếp cận đối tác là anh K, công ty giầy da B của Sơn. Sơn bảo không giao tiếp với anh K bao giờ, Sơn chỉ là công nhân. Bố quay ra hành lang đốt thuốc.

Bố có một phòng làm việc riêng, buổi tối thường ở trong đó. Ngày trước, bố cũng làm công nhân cho một công ty may, sau bố đi xuất khẩu lao động sang Đài năm năm rồi về. Kinh nghiệm năm năm lăn lộn bên nước người, từ hợp pháp đến bất hợp pháp, với vốn tiếng Trung khá, trở về một thời gian, bố xin được chân chạy vật tư cho công ty H. Càng ngày bố càng nhiều việc. Thời gian ăn cơm ở nhà với gia đình ít hơn. Bố đi suốt, bố bảo phải chiếm được lòng tin của lãnh đạo, phải gây dựng được mối quan hệ lâu bền với đối tác mới có những hợp đồng mua nguyên vật liệu về tay mình. Buổi nào không đi làm, ở nhà thì chủ yếu bố đóng cửa phòng vào làm việc trên máy tính hay bố xuống cái kho hàng mới xây nối sau nhà có cửa hậu ra phía con đường mòn ven đê. Tối nay, cũng giống như mọi tối, từ khi có dịch Covid 19, mọi người ở trong phòng riêng nhiều hơn, ít nói chuyện với nhau hơn. Bố nhắn lên Zalo gia đình dặn mẹ tối nay ngủ với em trai theo dõi tình hình. Lúc ấy đã hơn hai hai giờ, mẹ vừa rửa bát đĩa, xoong nồi xong, đang ngồi giặt một đống khăn, giẻ.

Từ một tháng nay nghỉ dịch ở nhà, mẹ mỗi ngày giặt đến ba chậu đồ như thế. Mẹ là giáo viên dạy cho một trường Mầm non tư thục. Tuần đầu tiên có lệnh cho toàn thể học sinh nghỉ học mẹ còn phải lên trường tổng vệ sinh, dọn dẹp trường lớp, lau rửa bàn ghế, đồ dùng, đồ chơi...làm đẫy năm ngày, về bàn tay mẹ bợt bạt, nhăn nhúm vì ngâm nước nhiều. Đến tuần thứ hai thì hiệu trưởng gọi lên họp gấp. Lúc bố xách cặp về, mẹ dừng tay lau cầu thang, nói khẽ:
- Lãnh đạo em thông báo, cứ nghỉ thế này, tháng sau không có lương.
Bố tặc lưỡi:
- Chắc chỉ một tháng chứ mấy.

Mẹ mỗi ngày lau dọn hai tầng nhà, giặt ba thau đồ, cơm nước, đợi chồng con về ăn, lại dọn rửa, phơi giặt, không ngơi tay vậy mà mẹ vẫn thấy buồn. Một sáng đi chợ mua đồ ăn, vào quán bán gà, vịt của cô em họ ở chợ, thấy đông khách mua mà cô em mổ không kịp, mẹ xắn tay vào làm giúp. Gần vãn chợ, cô em có ý bảo mẹ thời gian này rảnh rỗi ra chợ giúp cô ấy mổ gà, vịt, mỗi con sẽ trả mười nghìn. Nói xong, cô em cứ dúi một trăm nghìn vào tay mẹ. Mẹ bảo giúp một lúc, nhưng người em gắt, em gửi chị mua qùa về cho các cháu.

Sáng, mẹ dạy sớm cơm nước cho ba bố con ăn, khi mọi người khẩu trang, kính mũ, gang tay đi hết, mẹ cũng đạp xe đến chợ vào mổ gà với cô em. Chợ vẫn đông vui, nhộn nhịp như thường. Mọi người vẫn không đeo khẩu trang, cười nói với nhau rất thoải mái. Nhưng đến tầm hơn tám giờ thì có sự lạ. Người ta đổ ra mua hàng tích trữ, từ mì gạo, mì tôm, trứng, thịt, gà. Mẹ và cô em mổ không kịp. Thì ra sáng nay, mới có tin loan ra, trong tỉnh có một ca nhiễm mới, có 56 là F1. Làng ấy nháo lên là một nhẽ, nhưng cả vùng cùng nháo nhác lên. Tất cả đổ ra chợ. Mẹ đã mặc chiếc áo mưa, đi ủng mà chân vẫn ướt sũng vì luôn tay vặt lông, rửa ráy. Có nhà mua hẳn ba con gà tống tủ đá bảo ăn dần. Trưa ấy về, mẹ nấu cơm hơi muộn nhưng bố không về ăn, cũng không gọi điện về, em trai đi học về chưa có cơm thì lăn lên giường dán mắt vào điện thoại.

*

Sáng chủ nhật, Sơn rủ được Hoa mơ xanh đi ra phố chợ chơi, lí do chính đáng là ngày sinh Hoa mơ xanh, mời cà phê và mua quà tặng sinh nhật là một chiếc váy ren hồng dài trên đầu gối. Hoa mơ xanh khoác tay Sơn đi qua các gian chợ khiến ai cũng phải ngước nhìn. Có tiếng khen đẹp đôi. Sơn cười nhưng có lẽ chẳng ai nhìn thấy vì chiếc khẩu trang. Mấy chị già trong tổ đã nháy Sơn, trông cái mắt Hoa mơ xanh cười với Sơn là biết đã kết Sơn lắm rồi, chỉ chờ Sơn ngỏ lời là ăn cỗ ngay chứ chẳng chơi. Mấy chị lại tếu, nhưng đang có dịch, cỗ ngay là chúng tớ phải đeo khẩu trang tới ăn cỗ thì ăn thế nào được, mà để tới hết dịch thì chịu làm sao được nhỉ. Một chị tợn mồm, thời buổi có dịch này, cần gì phải chịu, phải đợi, thích thì cứ nhích, cưới hỏi chỉ là thủ tục. Mọi thủ tục có thể làm sau hoặc cắt bỏ.

Hoa mơ xanh kéo tay Sơn nũng nịu muốn ăn xoài dầm. Túi xoài dầm vừa cầm tay đưa cho Hoa mơ xanh thì Sơn nhìn thấy mẹ trong quán vịt, gà đang xách túi vịt đưa cho khách, cái áo hoa của mẹ đã dính vết tiết bắn. Mẹ cũng nhìn thấy Sơn bên Hoa mơ xanh. Lúng túng và bất ngờ.
- Sao mẹ lại ra đây làm thế này?
Hoa mơ xanh đã tròn mắt nhìn mẹ, nhìn Sơn.
- Dạo này mẹ rảnh, ra giúp cô ấy một tay. Ở nhà cũng chán lắm.
- Nhưng làm cái này bẩn thỉu, vất vả quá. Chợ búa đông người qua lại.
- Làm gì cũng là làm, còn hơn ngồi chơi con ạ. Mọi người cũng làm mà.
- Nhưng mẹ là cô giáo ra đây thế này thì...

Hoa mơ xanh đã lí nhí chào mẹ trước khi Sơn kéo đi. Tối ấy, bố đã gọi mẹ ra bàn uống nước lên lớp một hồi. Đại thể là mẹ có bị cắt lương một vài tháng vì có dịch thì mẹ cũng không phải ra chợ làm cái việc mổ gà, mổ vịt bẩn thỉu ấy. Tiền thì cũng quý nhưng sức khỏe còn quý hơn. Thử nghĩ xem nếu mẹ dính bệnh thì cả nhà nguy hiểm chứ chẳng phải chuyện chơi. Mẹ cãi là cả nhà đều được đi làm, em trai lớp mười còn vẫn đi học thì không có lí do gì mẹ phải ở nhà. Hiệu trưởng của trường cũng khuyên mọi người có thể linh hoạt tìm việc làm để có tiền sinh hoạt, mẹ không thể ăn bám, quan trọng là ở nhà mãi đầu óc u ám, người như ốm rồi. Nhưng bố nhất định không cho mẹ đi làm nữa. Sơn cũng động viên mẹ bằng cách đưa cho mẹ toàn bộ số lương vừa lĩnh. Mẹ rút lại cho Sơn hai triệu bảo cầm lấy mà chi tiêu, còn bạn bè. Sơn nói vẫn còn tiền tích trữ và tiền tăng ca. Em trai từ trong giường chạy xổ ra, xin ngay một triệu, hỏi để làm gì thì bảo, nào tiền đóng cho quỹ phụ huynh mua sắm bàn ghế, máy chiếu trang bị cho phòng lớp, nào tiền xăng xe, tiền sinh nhật, điện thoại. Mẹ càu nhàu sao phải đóng nhiều thế. Bố gạt đi, họp phụ huynh giữa kì họ đưa ra, bàn ghế cũ không đảm bảo, mà đợi trên cho ngân sách thì không biết đến bao giờ. Ban phụ huynh đã họp đưa ra cách làm xã hội hóa. Nhiều nhà khó khăn hơn nhà mình còn chẳng ý kiến gì, nhà mình có mẹ là giáo viên thì càng chỉ nên thực hiện.

Vườn gần một sào được mẹ cải tạo trồng rau xanh để tích trữ. Bờ ao cũng cấy rau muống, rau lang. Ngọn mướp, ngọn su su bám giàn đã leo lên đến ban công. Mẹ vẫn mỗi ngày lau nhà, lau tay nắm cửa, chậu rửa, bồn vệ sinh một lần. Máy giặt chưa sửa được nên mẹ vẫn giặt tay tất cả những thứ cần giặt. Buổi tối, cả nhà ngồi xem thời sự cứ giật mình thon thót vì những con số về dịch bệnh ngày một tăng. Sơn động viên mẹ, bên Vũ Hán, bên châu Âu bị phong tỏa họ muốn mua rau mà không được, mẹ cứ tích trữ rau này là nhà mình không lo gì. Mẹ gật gù, ừ, mẹ giờ chỉ còn làm ra mỗi rau. Xong thời sự, bố đi xuống gian kho hàng, em trai chui vào phòng, Sơn lại gặp Hoa mơ xanh. Hai người đã có một cuộc hẹn khác vào chiều mai, công ty hết nguyên vật liệu, cho nghỉ sớm.

Sáng ra, trời mưa nặng hạt, Sơn khoác áo mưa đi làm, miệng huýt sáo, tưởng tưởng ra cuộc hẹn với Hoa mơ xanh chiều nay ở quán Cánh diều. Bố cũng vui vẻ ăn hết bát canh mẹ nấu, rồi chở mấy thùng hàng cao chót vót sau xe. Em trai dậy muộn, bỏ dở bữa sáng mẹ chuẩn bị để kịp giờ học. Nhà cửa bỗng chốc vắng lặng, chỉ còn tiếng bát đĩa va vào nhau trong chậu rửa bát trộn trong tiếng mẹ thở dài. Hai tháng không tới trường mà thời gian kéo dài như cả mấy năm. Không biết đám nhỏ ở nhà thế nào? Có lẽ mấy chữ cái mẹ vừa dạy chúng đã quên hết. Nhưng không sao, hết dịch trở lại trường cô trò sẽ cùng nhau ôn tập. Giờ chỉ cần chúng nhớ cách rửa tay, nhớ vệ sinh sạch sẽ và không đi đâu ra ngoài. Nhưng nếu bọn trẻ cứ bị nhốt mãi trong nhà như mẹ thế này thì có khi chúng cũng buồn lắm. Chẳng biết đầu óc chúng có lúc nào muốn nổ tung như đầu mẹ không? Tới tận khuya, Sơn về, mẹ vẫn khéo Sơn lại để nói chuyện. Em trai không nghe chuyện của mẹ mấy khi. Bố thì càng không, bố hay xùy một tiếng rồi bảo, đúng là đàn bà, suy với chả nghĩ. Sơn nghe xong thì mẹ nấu lại thức ăn và giục Sơn ăn. Ăn xong, tắm xong Sơn chui vào phòng bật mạng gặp Hoa mơ xanh. Lúc tối chở nhau về qua gốc đa, Sơn đã ôm hôn Hoa mơ xanh, hai chiếc khẩu trang, công ty phát mỗi ngày một cái, rơi xuống rệ cỏ. Hai người rạo rực sắp muốn trộn vào nhau thì có tiếng còi xe và ánh đèn pha từ đường bên kia chiếu thẳng vào.

Hoa mơ xanh đã thay váy tím, môi tô màu son đỏ như cánh hồng nhung chúm chúm môi hôn Sơn qua màn hình rồi khoe son của anh trai từ Anh mang về cho. Hoa mơ xanh còn giơ cái áo ren ba lỗ, bảo cũng quà của anh, nao đi chơi sẽ mặc để Sơn ngắm. Nghe vậy mà Sơn thấy nỗi rạo rực lại dâng lên khiến người Sơn nóng ran, muốn cắn một cái vào má đào của Hoa mơ xanh. Sơn chợt nhớ ra bèn hỏi, anh trai không bị cách li à, Hoa mơ xanh chun mũi, anh về trước một ngày có lệnh cách li, may chưa?

Sân nhà rộng hay có hai con mèo nhà ai sang nằm sưởi nắng. Mọi lần ăn thừa đồ gì mẹ cũng đổ cho chúng rồi đứng nhìn chúng nô đùa, nhưng trưa nay còn ít xương vẩy cá rán mẹ đem đổ hết xuống ao. Mẹ bảo với Sơn, có khi phải đuổi chúng đi, phải làm cho chúng sợ không sang đây nữa, nếu bùng phát dịch bệnh thì chó mèo là thứ lây lan nguy hiểm nhất.

Mỗi sáng mẹ ngồi hàng giờ trước ti vi xem tin tức dịch bệnh. Trưa, tối, cũng thế. Sơn bảo mẹ đừng lo lắng quá. Nhưng mẹ bảo, Sơn đi làm không nắm được tin tức nhiều đừng có mất cảnh giác. Mẹ đi chợ mua cả làn thức ăn tống vào tủ lạnh, lại hái mấy rổ rau vào nhặt để dành. Mỗi sáng mẹ nấu nồi nước xả, chanh, mật ong bắt cả nhà uống. Nước vừa đắng, vừa chua chát, nhưng ai cũng nhắm mắt nhắm mũi cố uống, mẹ bảo đây là bài thuốc giữ cho phổi được sạch sẽ, vi rút có vào cũng chào thua. Mẹ lại kì cạch giã muối vừng, làm ruốc, bảo chuẩn bị đồ ăn khô, nếu dịch bùng phát mà bị phong tỏa thì cũng có mà dùng. Mẹ đun nước muối loãng bắt mọi người ngậm vì có người mách ngậm nước muối sẽ phòng chống được dịch. Bố con về đến nhà, mẹ bắt thay hết quần áo ngâm xà phòng ngầu lên cả hai tiếng rồi giặt tay riêng từng người, giầy dép cũng giặt. Tay xe, mẹ lau cồn 90 độ cũng như lau các tay nắm cửa. Sơn nhận ra mẹ gày và xanh xao, hay hốt hoảng, lo lắng. Sơn bảo riêng với bố:
- Mẹ cứ ở nhà phục vụ mọi người thế này có khi vất vả hơn đi làm, con sợ mẹ nghĩ nhiều quá rồi ốm.
Bố rời mắt khỏi màn hình máy tính:
- Làm gì thời buổi có dịch bệnh này, mà cho mẹ mày ra chợ thì đâu có đành. Ở nhà, mẹ có ốm thì bệnh ấy cũng không chết được mà lo. Chứ mắc Co vid 19 mới lo chết con ạ.

Mẹ đã ốm. Không sốt, không ho, không khó thở, những triệu chứng ấy không có nên bố đã thở phào bảo cả nhà yên tâm. Mẹ mất ngủ chục đêm nay. Sơn biết điều ấy, nói với bố. Bố xua tay, bố cũng mất ngủ cả tuần nay, đang lo cho chuyến hàng này không được hợp đồng. Mẹ chán ăn, chán cả trồng rau, chỉ có lau nhà, lau tay nắm cửa, giặt, rửa là mẹ vẫn làm như một cái máy được lập trình. Thời gian còn lại, mẹ hay lên ban công phòng Sơn ngồi nhìn ra phía cánh đồng, nơi có hàng bạch đàn chạy thẳng như hai dòng kẻ xanh, có những đàn chim bay về trên dòng kẻ ấy. Mẹ luôn miệng lầm bầm, sao đàn chim không chịu ở yên một chỗ cứ đi kiếm ăn xa thế nhỡ mắc dịch bệnh thì sao? Mỗi chiều tan ca, Sơn lên ban công, mẹ kéo tay Sơn lại, chỉ theo đàn chim:
- Con ở đây đếm đàn chim trời cùng mẹ. Đàn chim trời ấy, chúng tự do bay lượn mới sướng làm sao.

Sơn đưa mẹ đi khám bác sĩ. Bác sĩ bảo với Sơn, mẹ bị ám ảnh vì dịch bệnh dẫn đến mất cân bằng tâm lí. Uống thuốc, mẹ ngủ được vài tiếng một đêm. Sáng ra, mẹ lau rửa nhiều hơn, trong nhà cũng đeo khẩu trang, có khi mệt quá nằm xuống giường nghỉ mẹ vẫn đeo khẩu trang. Nhưng cứ đến chiều lại lên ban công nhìn ra cánh đồng ngóng đàn chim trời bay về.

Em trai lên điện thoại nhiều hơn, Sơn mắng thì em trai thông báo, cứ dịch bung thế này, sắp học trực tuyến, phải lên mạng nhiều để học tập. Em trai còn cãi, mà nhà này, ngoài mẹ ra, ai chẳng khư khư điện thoại. Không có điện thoại thì biết làm gì bây giờ, không giải trí trên điện thoại lại ốm như mẹ còn mệt hơn.

Hôm sau, bố đang chở hàng cho đối tác là công ty giầy da B thì bị bắt quả tang vận chuyển năm thùng khẩu trang không rõ nguồn gốc xuất xứ ngay trước cổng công ty. Anh K đã gọi Sơn ra trong lúc đoàn người đang quây quanh bố. Đất trời như quay cuồng dưới mắt Sơn khi trông thấy bố như một tội đồ đang bị dẫn giải ra pháp trường. Lúc người ta dẫn bố đi ngang qua Sơn để theo đoàn về làm việc, bố dặn nhỏ, đừng lo, cứ về nhà, có đứa muốn hại bố. Thời gian làm việc còn lại với Sơn như tra tấn. Mọi người vừa làm vừa xì xào, vừa nhìn trộm Sơn. Không chịu được, Sơn đã xin tổ trưởng về trước, mặc cho Hoa mơ xanh gọi phía sau. Tới nhà, nhà cửa đã sạch tinh tươm, cơm đã sắp sẵn trên bàn. Mẹ lại ra đứng ở ban công. Mắt mẹ nhìn mãi ra cánh đồng làng, lúc Sơn lên giục mẹ xuống nhà kẻo lạnh, mẹ bảo Sơn:
- Chiều nay thiếu một cánh chim trong đàn chim trở về con ạ.

Sơn nắm tay mẹ, bàn tay gầy guộc, đôi mắt hốc sâu mỏi mệt đã đếm đàn chim trời bao nhiêu chiều rồi mà Sơn không hay biết. Cánh chim không bay về cùng đàn ấy liệu có phải là nó đã lạc đàn rồi chăng.
N.T.H

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập17
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm16
  • Hôm nay1,931
  • Tháng hiện tại30,051
  • Tổng lượt truy cập2,968,831
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây