RU ĐÊM

Thứ hai - 07/06/2021 13:24
Truyện ngắn của Nhàn Nguyễn

Chị trở mình, vòng tay ôm cái gối. Trận mưa to từ chiều đã xua đi cơn nóng hầm hập suốt mấy ngày. Tiếng côn trùng rả rích đâu đây. Một con chim nào vừa bay qua, để lại tiếng kêu khắc khoải. Chị cho volume của chiếc tai nghe nhỏ lại. Một album nhạc ngẫu nhiên, nhè nhẹ ru hồn chị trong yên lặng. Những bài ca thật buồn, thật da diết. Khánh Ly. Như Quỳnh.... Chị nhắm mắt, lơ đãng nghe, thả tâm tư mình trong những suy nghĩ miên man, vô định. Bất chợt, một đoạn nhạc dạo quen thuộc, một giọng ca quen thuộc vang lên:
“Yêu mà chi, khi nước mắt không còn,
Tâm hồn mình quá u hoài và buồn như đại dương.
Đã từng đêm, nghe tràn đầy tiềm thức lời ru ngọt của đoạn trường...”
Giọng ca của Giao Linh khiến chị tỉnh thức. Dĩ vãng chợt trở về. Đằm sâu....
***

- Bác tài ơi, cho cháu hỏi, đã tới Lạc Thuỷ chưa ạ?
- À, tí tẹo nữa nhé! Cháu ra cửa đi là vừa.
- Vâng ạ.
Cô bé xách chiếc túi, len lỏi qua những người đứng ngồi lố nhố để ra cửa xe. Cô bước xuống. Sau lời hỏi thăm, cô mạnh dạn bước đi trên con đường hoàn toàn xa lạ. Cô biết mình sẽ phải đi chừng 8km, tới một bến đò, qua đò sang bên kia sông, đó là cái đích cô tới.
Chuyến đi này của cô là một sự liều lĩnh. Có địa chỉ trong tay, một lời chỉ đường vu vơ, cô ra bến xe, và đi. Ở phía xa kia, nơi cô chỉ biết qua lời kể, là một ngôi trường heo hút, là nơi mà ngoài giờ học, học sinh có thể gọi giáo viên “cái mày”, nơi học sinh đang học, có thể bị bố mẹ bắt về lấy chồng.

Con đường trước mắt cô hun hút, xanh rì màu của ngô, của lúa. Thi thoảng có những chiếc xe ngược chiều. Một chiếc xe máy đi chầm chậm. “Em gái về đâu thế? Lên đây anh chở đỡ quãng nào!”. Cô mỉm cười, lắc đầu “Em sắp tới nơi rồi ạ!”. “Ui em ơi, mấy cây số nữa chưa có cái nhà nào, mà em nói em sắp tới ư?”. Cô vẫn mỉm cười “Người nhà em đang tới đón ạ!”. Cô biết, còn xa lắm. Nhưng cô không dám đi cùng người lạ. Mãi rồi cũng tới bến đò. Cô đã nhìn thấy bên kia sông mấy dãy nhà tầng thấp thoáng sau những tán cây xanh mờ.
Cô ngập ngừng bên cái cổng. Trong sân, mấy người cả nam và nữ đang chơi bóng chuyền. Những tiếng cười nói vang lên rộn ràng. Trái tim cô đập cuống quýt, ánh mắt bừng sáng. Người vừa nhảy lên đập quả bóng, là anh, là anh..... Tình yêu của cô.
- Em ơi! Em hỏi ai đấy? Uầy, nay khu mình có khách rồi. Ai lại đến tận nơi heo hút thế này nhỉ?
- Em....em...
Cả nhóm người dừng chơi ngoảnh ra nhìn. Anh cũng quay ra. Mắt cô như nhoà đi.
- Ôi! Em! Sao em lên mà không bảo anh đi đón?
Nhóm giáo viên trẻ ồ lên: “Cô dâu đến rồi, cô dâu đến rồi là cô dâu đến rồi!!!”.
Anh nắm tay cô. Cả hai bàn tay cùng run lên trong niềm xúc động. Anh dẫn cô về phòng. Cô nhìn quanh, cái giá sách cùng những quyển sách thân thuộc, chiếc gối thêu hình hai con nai mà cô làm cho anh. Anh ôm ghì cô vào lòng, một nụ hôn nồng cháy xoá tan bao nhớ nhung của những ngày xa cách.

 
1372480983 hoi an 1

Vầng trăng vời vợi của miền sơn cước soi bóng hai người đang ngồi trên ban công tầng hai của khu nhà tập thể vắng lặng. Anh ôm cây ghita, tay búng trên sợi dây đàn, họ cùng hát những bài ca về tình yêu đầy nhung nhớ. Tiếng đàn và từng lời hát như rải ra, bay lãng đãng trong không gian mờ ảo của ánh trăng và màn sương bàng bạc. Tưởng như cả không gian mênh mang lặng im để nghe từng giọt âm thanh da diết.
“...Nhưng mà sao vẫn thấy nhớ nhung nhiều.
Những lần đợi gió sang mùa ngủ lạnh trên bờ môi.
Tìm vào khuya, ánh đèn mờ nhạt hoang dần phố gầy một mình thôi...”
Bất chợt cô thấy tim mình run lên, quặn thắt. Đây không phải lần đầu cô nghe anh hát bài này. Cũng không phải lần đầu cô nhìn thấy anh gục đầu trên phím đàn với lời ca nghe như đầy ai oán, xót xa. Lần nào cô cũng nghe trong đó bao nhiêu đổ vỡ. Những ca từ đó không phải dành cho cô.
“...Chôn vùi đi bao phút giây thiên thần.
Nhắc lại làm chi ngỡ ngàng vì còn đâu mà mơ
Bảo rằng không, trăm ngàn lần cũng không, đừng nhắc lại quá xa rồi”.

Cô ngồi lặng. Ánh trăng vẫn bàng bạc giữa trời. Bỗng nhiên, cô nghe lạnh giá phủ đầy. Cô rùng mình. Một cảm giác đơn côi đến lạ lùng xâm chiếm trái tim. Anh bỏ đàn, ôm cô “Em lạnh phải không? Muốn ngủ chưa nào?”. Cô tựa vào vai anh, thu mình nhỏ như meo con bé nhỏ. Anh thật gần, mà sao vẫn thật cách xa. Chỉ một thoáng thôi, chỉ một thoáng anh nghĩ đến người khác, có thể là người trong quá khứ thật xa, cũng làm nên khoảng cách giữa cô và anh. Chưa bao giờ cô hỏi anh về bài hát ấy. Nhưng lần nào nghe anh hát, trong cô vẫn là nguyên vẹn cảm giác ấy. Đổ vỡ. Khắc khoải.

Đêm đó, nằm trên cái giường của anh, cô trằn trọc, không sao ngủ nổi. Cô muốn có anh bên cạnh. Úp mặt xuống gối, cô hít thật sâu, rồi ngủ thiếp đi trong sự thân thuộc đến vô bờ....
***

Chị trở mình. Đêm sâu thẳm. Khung cửa mờ mờ ánh đèn sau tán lá. Chị bấm phím trên chiếc tai nghe. Trả lại cho chị là sự lặng im. Chị nhắm mắt. Kỉ niệm như đang trước mắt với ánh trăng và màn sương lãng đãng trắng, như chiếc khăn voan trùm đầu của các cô dâu ngày ấy.
Xa lắm rồi.
Thời gian đưa đẩy biết bao phận người. Mỗi người hoặc quẫy đạp, hoặc ở yên trong số phận của mình.
Chị nằm im, để tâm tư trôi về nơi xa tít tắp.... Khi chị như đang chìm trong màu xanh của cỏ cây và những đốm hoa trắng bé xinh nơi một bờ sông xa lạ, thì chiếc điện thoại rung lên từng chặp. Chị quờ tay. Màn hình sáng lên một cái tên quen thuộc. Có bao giờ anh gọi cho chị đâu? Có việc gì chăng? Tim chị thót lại trong một nỗi lo sợ mơ hồ.
- Dạ. Em nghe.
- Em à! Em ngủ chưa? Anh đang xa lắm. Anh xin lỗi vì đã gọi em khuya thế này. Nhưng em nói chuyện với một người nhé. Em biết người này đấy. Sếp của anh.
- Ơ....
- Em à. Anh đây. Anh là sếp, nhưng cũng là bạn của anh ấy. Anh là T...
- Dạ. Em chào anh. Em nghe tên anh nhiều lần, sếp của tụi em. Hihiii.
- Ừ. Nhưng thôi, đừng sếp. Chúng ta là bạn em ạ. Tụi anh đang nhậu. Bạn anh gọi em. Em à, anh ấy nhắc đến em rất nhiều. Có những điều ngôn ngữ không bao giờ có thể diễn tả được hết...
- Nhưng.....Ngay cả khi em nhắn tin, anh ấy cũng đâu có trả lời?
- Anh ấy sợ cuộc sống của em bị xáo trộn....Anh nói rồi mà, có những điều mà ngôn ngữ trở thành bất lực. Như thế này....
Chị lặng yên. Những lời từ một cán bộ cấp cao trong ngành như xoáy vào tim chị. Tình yêu tưởng đã ngủ yên từ bao nhiêu năm, bỗng khiến mắt chị cay cay. Lẫn lộn trong chị là những nụ hôn, những dòng nước mắt, những dòng thư loang loáng màu mực tím...
- Chị à. Em là đồng nghiệp của anh. Là quân của anh thì đúng hơn. Bình thường anh nghiêm túc đến khó gần. Nhưng những lúc như thế này anh thật yếu đuối. Chắc chắn là anh ấy rất nhớ chị. Chị em mình cùng là phụ nữ, em nói thật, anh ấy vẫn yêu chị nhiều lắm. Em chưa gặp chị bao giờ, nhưng em đã nghe anh nhắc đến chị nhiều lần. Nay mới nói chuyện cùng chị. Chị thật tuyệt. Em hiểu tại sao bao nhiêu năm rồi mà anh ấy không thể quên được chị. Chị thật hạnh phúc vì có người yêu chị nhiều đến vậy...
- Chị cảm ơn em. Có những điều không muốn xảy ra thì nó lại xảy ra em ạ. Để rồi, có khi cả đời nuối tiếc.
Nước mắt rơi xuống má chị nóng hổi. Bàn tay anh thật ấm. Bàn tay ấy đã từng uốn tay chị trên từng phím đàn, đã đỡ chị từng bước đi, bón cho chị từng thìa cháo khi chị ốm... Để rồi, chỉ vì chị trẻ con, chỉ vì cái kiêu hãnh dở hơi của tuổi trẻ bướng bỉnh mà chị quyết định để anh đi, dù sau đó chị như kiệt khô đi vì nước mắt.
- Em à, là anh đây. Em ngủ đi nhé. Ngủ thật ngon.
- Vâng. Anh cũng ngồi thêm chút thôi. Rồi về đi nhé. Khuya lắm rồi. Mai anh còn làm việc. Cho em gửi lời chào và chúc ngủ ngon tới anh T và em K.A.
- Ừ. Em ngủ đi nhé. Ngày mai anh lại là anh....

 
pngtree city rain night landscape blue gray background viewcitygraycool colorraingrey blue image 50812

Đêm thẳm sâu. Đêm chở che. Đêm nồng nàn. Đêm cũng là phụ bạc. Ngủ đi nào trái tim ngoan. Ngủ đi nào bao dĩ vãng xa thẳm. Ngủ đi nào những nhọc nhằn trần thế. Ngủ đi nào những ước mộng. Ngủ đi nào những đam mê... Ngủ đi nào cả kỉ niệm xa xôi đêm ấy, khi anh gõ cửa, thì chị đã ngủ thật sâu vì khoảng thời gian ngồi ô tô và quãng đường đi bộ dài thăm thẳm. Giấc ngủ như là định mệnh. Nếu không, có thể họ đã ở bên nhau....
Ngủ đi nào người đàn bà của những ngày xưa cũ.
Để mai, ta lại là mình.
N.N

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập10
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm9
  • Hôm nay1,511
  • Tháng hiện tại38,685
  • Tổng lượt truy cập3,041,332
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây